Nhưng Cố Gia Bảo thấy chú An cuống quít như thế, thậm chí mặt mày còn đỏ lựng mất kiểm soát, có vẻ như rất khó mở miệng.
Trong lòng ông hơi hồi hộp một chút, cả người ỉu xìu như cái bánh bao bị ngâm nước: “Không ngờ lời đồn lại là thật, con trai của Cố Gia Bảo tôi đây, vậy mà lại là… Mời bác sĩ giỏi nhất cho tôi, mang hết tất cả những thực phẩm bổ sung chức năng thận đi chế biến thành đồ ăn, tuyệt đối đừng để nó biết, kẻo thằng nhóc Cố Gia Huy này lại sinh cảm giác tự ti thì hỏng. Hầy, tạo nghiệp gì đây trời…”
Ông cụ liên tục lắc đầu thở dài thườn thượt, thất vọng rời đi.
Một lúc lâu sau chú An mới thở hắt ra một hơi, nhưng ông cụ đã đi rồi.
Ông ta dở khóc dở cười, thốt lên một câu với vẻ bất đắc dĩ: “Ông chủ, mọi chuyện không phải như những gì ông đang nghĩ đâu!”
Sáng sớm hôm sau…
Lúc Hứa Minh Tâm tỉnh lại, bên nửa kia của chiếc giường đã không thấy Cố Gia Huy đâu nữa.
Trên chiếc gối bên cạnh vẫn còn vương hơi ấm, trong phòng vệ sinh có tiếng nước rửa mặt vang lên, khiến cô cũng hơi yên lòng.
Cô kiểm tra cơ thể của mình một chút, phát hiện quần áo trên người vẫn còn chỉnh tề lắm, xem ra tối hôm qua không hề có chuyện gì xảy ra cả.
Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: “Quả nhiên chuyện đó đó của Cố Gia Huy có vấn đề thật, cũng không biết sau này có chữa được hay không…”
Cô nhỏ giọng lầm bầm một mình, rồi đứng dậy bước ra khỏi giường, sau đó lại mở cửa phòng vệ sinh ra.
Vốn dĩ cô cứ nghĩ là anh đang đánh răng rửa mặt, không ngờ sáng sớm thế này mà anh lại đi tắm rửa.
Cánh cửa mở rộng ra, dáng người săn chắc đẹp đẽ rơi trọn vào đôi mắt cô, khiến cô ngạc nhiên sửng sốt chớp mắt một cái.
Cô nhanh chóng kịp phản ứng lại, hét lên một tiếng thất thanh rồi vội vàng quay mặt sang chỗ khác.
“Anh… Sao tự dưng anh lại đi tắm?”
Cố Gia Huy nghe cô hỏi thế, sắc mặt không khỏi sa sầm, cô gái này lúc ngủ thích đá tung chăn đệm, từ đầu đến cuối anh vẫn luôn không dám ngủ quá sâu, chỉ sợ cô bị cảm lạnh.