“Ta….ta không sao đa tạ Bách công tử.”
” Cô còn nói không sao? Hai bàn tay của cô đều trầy xước hết cả rồi kìa.”
Bách Khải Tư lấy từ trong túi áo ra một chiếc lọ bằng sứ, mở nắp đổi một ít bột thuốc lên hai tay của Vân Nghê. Hơi nhăn mày vì đau Vân Nghê cố không phát ra tiếng động.
“Nếu đau thì cứ nói ra, không cần phải nhịn. Ta sẽ cố gắng nhẹ tay.”
Lấy chiếc khăn tay của mình và xé lấy một miếng vải từ bộ đồ đen hơi cũ, Bách Khải Tư băng bó lại hai bàn tay của Vân Nghê. Ngắm nhìn hai bàn tay được băng bằng vải hai màu khác nhau, cô hơi cười.
“Nhìn hay tay ta giống như là Hắc Bạch vô thường vậy.”
“Ta băng bó không giỏi cô nương chê cười rồi. Còn…bông hoa này là như nào? Sao cô phải mạo hiểm cả tính mạng để hái nó vậy?”
Vân Nghê nhìn Tử Giáng thảo từ lúc nào đã nằm trong tay của Bách Khải Tư, cầm lại nó cô cười cười
“Đây là Tử Giáng thảo, một vị thuốc, một loại thảo dược mà ta rất cần. Ta vốn ra ngoài chỉ muốn dạo quanh hít thở không khí thôi cũng không ngờ được lại có thể may mắn gặp được loại thảo dược quý hiếm này.”
Bách Khải Tư không nói gì cả hắn chỉ nhìn cô, ánh nhìn dò xét như muốn tìm ra một điểm đáng nghi ở trên người Vân Nghê vậy. Biết sao được, phải phụ lòng của Bách Khải Tư rồi, Vân Nghê cô ngoại trừ khai giả danh tính là Giáng Thần ra còn đâu đều là sự thật, chẳng qua chỉ là cách nói khác thôi. Vẽ lên môi một nụ cười nhẹ, Vân Nghê hơi tập tễnh tìm đến một cái cây có rễ đội đất nhô lên ngồi xuống ngắm thành quả.
“Ký chủ, cô không sao chứ? Vết thương ở chân còn chưa lành, chân đi đã cà nhắc rồi mà nay lại thêm cả hai tay cũng bị xước nữa, nếu lúc đó Bách Khải Tư không kịp đỡ lấy cô thì phải làm sao?”
“Thì thôi chứ sao nữa, dù sao ta tin hệ thống sẽ không bỏ mặc ta đâu, cả cái hào quang nữ chính nữa cũng sẽ tìm cách cứu ta, sẽ không sao cả đâu. Phải rồi Pipi Tử Giáng thảo đã tìm được rồi giờ phải làm gì để điều chế được thuốc?”
“Đưa cho ta đi, hệ thống vạn năng tự khắc sẽ xử lý được thôi. Nếu đã lấy được Tử Giáng Thảo vậy chúng ta cũng mau xuất phát đến kinh thành thôi.”
“Được”
Vân Nghê đưa cây Tử Giáng thảo cho Pipi còn mình thì tựa vào gốc cây nhắm mắt lại dưỡng sức. Cũng chẳng biết đã qua bao lâu, lúc Vân Nghê tỉnh lại đã thấy trời nhập nhoạng tối, bấy giờ cô mới chút ý, Pipi thì không còn thấy đâu chắc lại đang lẩn ở một nơi nào đó ăn mảnh rồi. Nhưng còn Bạch Khải Tư, vị thái tử Khương quốc này lại ngao du tận đâu rồi? Hắn có chết Vân Nghê cũng chẳng quan tâm đâu, hắn chết trên lãnh thổ Yên quốc mới đáng lo.