Nghe cô nói anh dừng bước. Anh tưởng cô hiền lành thương mọi người lắm mà, sao hôm nay lại mặc kệ để họ bị anh đánh chứ. Cô như vậy càng làm anh tức giận thêm. Anh tiến đến siết chặt tay cô lôi cô ra xe.
– Ah, Lăng Triệt anh làm tôi đau đấy. Thả ra tôi tự đi được.
…..
– Bỏ tay ra, anh mà làm tôi khóc mắt tôi không tốt nữa để hiến cho cô ta đâu.
…..
Anh ném cô lên xe, vòng qua ghế lái khởi động xe.
– Huhu, huhu, ah mẹ ơi con đau quá.
Cô gào lên khóc, nước mắt rơi ướt đẫm cổ áo.
– Ồn ào quá. Câm mồm lại cho tôi.
Anh tức giận quát.
– Anh mắng tôi chứ gì. Anh đối xử với ân nhân của mình như thế à. Huhu.
Anh phanh gấp lại, khiến cô suýt đập đầu về đằng trước. Anh nắm chặt cằm cô nói:
– Cô thử gào mồm khóc tiếp đi. Xem tôi lấy mắt cô xong tiện thể giết chết luôn cô. Liệu cô còn được gặp con mình không?
– Được, là anh lợi hại.
Anh tiếp tục lái xe nhanh chóng di chuyển đến bệnh viện. Anh lôi cô đến gặp bác sĩ trưởng khoa ra lệnh:
– Mau chóng tiến hành phẫu thuật ngay cho tôi.
– Thưa ngài có vẻ như cô gái này không tự nguyện hiến mắt.
– Các người có làm không, tôi đi bệnh viện khác. Lúc sau chỗ này là đống đổ nát.
– Vâng…vâng thưa ngài.
Họ nhanh chóng đưa cô vào phòng phẫu thuật tiêm thuốc mê cho cô.
Anh xoay người bỏ sang phòng bệnh của ả ta. Cô nói:
– Chờ đã, Lăng Triệt anh hứa với tôi phẫu thuật xong anh tha cho chị Linh và trả con cho tôi được không?
Ánh mắt cô mong chờ nhìn về phía anh. Anh suy nghĩ một lúc, đáp:
– Được tôi hứa.
Nói xong anh đóng cửa ra ngoài. Cô nghe anh nói như vậy, trong lòng yên tâm đi nhiều. Cô tin rằng anh hứa anh chắc chắn sẽ thực hiện được.
Anh sang phòng bệnh của ả, ả ta đang được tiêm thuốc mê. Anh đến nắm tay ả nói:
– Tố Lan, em đừng sợ nhé. Anh vẫn luôn ở bên em.
– Triệt anh đừng lo em rất mạnh mẽ mà. Em không sợ đâu. Anh yên tâm.
Anh hôn nhẹ lên trán ả ta. Một lúc sau, thuốc mê ngấm ả ta chìm vào giấc ngủ.
Cả hai người cùng được đưa vào hai phòng phẫu thuật khác nhau. Từng giờ, từng phút một trôi qua căng thẳng đến nhường nào.