“Yên tâm, bọn họ không nhảy múa được lâu nữa đâu.”
“Có ý gì?”
Giang Nghĩa cười xấu xa nói: “Giống như những gì anh nói, những chủ hộ đó sẽ không đồng ý thay đổi kế hoạch, chủ hộ không đồng ý, đám người ông cụ có quyền lớn hơn nữa, cũng không làm được gì.”
Đinh Thu Huyền bĩu môi: “Trái tim của anh cũng quá rộng rồi, loại chuyện tốt này, các chủ hộ không tranh nhau yêu cầu đã coi như khách sáo lắm rồi, sao có thể từ chối chứ?”
Giang Nghĩa nhẹ nhàng nắm tay của cô.
“Tin anh, em bây giờ chỉ cần ngủ một giấc, khi tỉnh dậy thì không còn chuyện gì nữa rồi.”
“Ừ.”
Đinh Thu Huyền quả thật đã mệt rồi, nằm trên sô pha, đầu gối trên chân của Giang Nghĩa, thật sự ngủ thiếp đi.
Mà Giang Nghĩa lại móc điện thoại ra soạn một tin nhắn gửi cho Lam Chí Cường.
Cất điện thoại đi.
Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve tóc của Đinh Thu Huyền, trong lòng thầm nói: Thu Huyền, cố gắng nghỉ ngơi, những chuyện khác đều có anh. Có anh thì sẽ không có vấn đề gì cả.”
Hơn một tiếng sau, mặt trời lên cao.
Đinh Phong Thành cầm một bản thảo vừa in xong, đi tới văn phòng chủ tịch.
“Ông nội, bản thảo cháu đã cho người viết xong rồi, ông xem giúp cháu xem có vấn đề gì không?”
“Ừ, cầm đây ông xem thử.”
Đinh Trung đọc lướt từ đầu tới cuối bản thảo, gật đầu: “Phong Thành, lần này cháu làm không tồi, bảo thảo này viết rất tốt. Được, dựa theo bản thảo gọi điện cho từng chủ hộ, sớm giải quyết cho xong việc, cũng sớm khởi động.”
“Vâng, cháu đi gọi điện ngay.”
Đinh Phong Thành dùng điện thoại bàn của công ty gọi điện, như vậy sẽ càng chính thức hơn.
Anh ta đầu tiên là tìm số điện thoại của Quan Chí Toàn, liên tiếp ấn mấy số, sau khi kiên nhẫn chờ hơn 20 giây, điện thoại đã được kết nối.
“Alo?”
“Alo, Quan tổng, tôi là phó tổng giám đốc của chế tạo Đinh Dung — Đinh Phong Thành, có chuyện liên quan tới việc cải tạo muốn thương lượng với ông…”