Lời vừa dứt, chỉ cảm thấy lòng bàn tay Hương Vũ lạnh ngắt, ngón tay trượt khỏi khuôn mặt cô…
Hương Vũ đã ngừng thở.
Bối Lạc hốt hoảng, gào thét đến chết lặng:
“Hương Vũ!!!”
Hạ Nhi nhìn thấy Hương Vũ không còn hơi thở nữa, cô gần như phát điên lao đến:
“Hương Vũ! Hương Vũ!!!”
Bối Lạc vung tay hất mạnh cô ra, gào lên thống thiết:
“Đừng có chạm vào cậu ấy!!!”
Hạ Nhi nghe thấy, cô như phát điên túm chặt lấy cánh tay Bối Lạc, gào lên từng tiếng:
“Cậu!!! Mẹ kiếp!! Là cô giết Hương Vũ! Cô giết chết Hương Vũ rồi.”
Bối Lạc sững người.
Cánh tay Bối Lạc gần như sắp bị Hạ Nhi lắc gãy nhưng kỳ lạ là Bối Lạc không hề cảm thấy đau, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm khuôn mặt Hương Vũ, không có phản ứng, cả người như một khúc gỗ, hiện tại nơi trái tim mới là nơi đau nhất, nó đã đau đến chết lặng rồi, cơn đau Hạ Nhi mang tới lúc này lại chẳng là gì so với sự đau đớn này.
Bối Lạc cúi đầu xuống, nhìn bàn tay đầy máu của mình, gào lên điên loạn:
“AAAAAA!!!!!”
Toàn thân Hạ Nhi đã phẫn nộ đến run rẩy.
Hương Vũ chết rồi.
————
Bối Lạc cứ ôm rịt Hương Vũ trên mặt đường như thế, không nhúc nhích, ngay cả một câu cũng không nói, đôi mắt đã trở nên khô khốc từ bao giờ, chả còn một giọt nước mắt nào, chỉ nhìn khuôn mặt Hương Vũ trân trân như một cái xác không hồn.
Chính bản thân cô đã tự cướp đi sinh mạng của mình rồi.
Hạ Nhi đứng chết trân nhìn hai người trước mặt, cho đến lúc này cô mới nhìn kỹ tay mình, nó vẫn đang run, chưa giây phút nào ngừng.
Hiện tại cô chỉ muốn dùng một nhát dao giết chết Bối Lạc, thế nhưng cô biết…
Hương Vũ không cho phép cô làm thế.
Ngay từ lúc Hương Vũ trở về nước gặp cô, điều đầu tiên mở lời lại chính là mong cô buông tha cho Bối Lạc, một nữ nhân có thể yêu một người đến mức ở phía sau dùng toàn bộ những gì mình có để bảo vệ một người chưa từng yêu mình.
Không oán không hối.
Một người như thế, Bối Lạc lại không biết trân trọng, còn một tay giết chết người đó rồi.
Thế nhưng khi nhìn gương mặt Bối Lạc hiện tại cắt không còn hột máu, đầu tóc, quần áo dính đầy máu, ánh mắt trở nên vô hồn…
Đúng vậy…
Đôi khi sống trong sự dằn vặt, sống trong sự hối hận và day dứt mới là sự trừng phạt tàn nhẫn nhất.
Bờ môi Bối Lạc cứ run mãi, sắc mặt trắng bệch như tương, bộ dạng như vậy quả thực khiến người ta xót xa.
Có thể nếu là cô trước đây thì đã không đành lòng từ lâu rồi.
Nhưng lúc này cô vẫn đứng yên, cũng không bước tới an ủi, từng từ từng chữ như con dao sắc bén đâm vào đáy lòng Bối Lạc, đâm đến rướm máu, đâm đến tàn tạ, giọng nói của cô nghẹn ngào, đầy chua chát:
“Bối Lạc! Cô biết không? Cô từng nói cô ngưỡng mộ tôi, vì tôi có được tình yêu của Khương Tình. Nhưng thật ra bản thân tôi mới là người ngưỡng mộ cô đấy. Hương Vũ vì cô mà làm biết bao nhiêu chuyện, bản thân cô có bao giờ nhìn thấy chưa? Nếu không có Hương Vũ, Bối gia của cô đã chết đi trong tay tôi từ lâu rồi. Ngay cả những chuyện mà cô làm sau lưng tôi, tôi tha thứ cho cô hết lần này đến lần khác, cũng chỉ bởi vì Hương Vũ từng nói: Mọi lỗi lầm cô làm ra, hãy để cô ấy thay cô gánh chịu hết thảy. Bối Lạc! Hiện tại Hương Vũ đã dùng mạng của mình để gánh chịu tất cả lỗi lầm của cô rồi. Tới giây phút cuối cùng của cuộc đời, cô ấy cũng chỉ nghĩ đến cô.”
Bối Lạc cảm thấy trái tim thắt lại, lập tức ôm Hương Vũ thật chặt, lồng ngực bắt đầu phập phồng lên xuống theo từng mạch đau thương đang cuộn trào như sóng.
Hạ Nhi bất thình lình nắm chặt bả vai Bối Lạc, đau đớn nói tiếp:
“Bối Lạc, cô hãy sống thật tốt cuộc đời được đánh đổi bằng chính tính mạng của người yêu cô đi.”
Thần kinh Bối Lạc như bị kéo căng ra hết mức.
Đại não chỉ cảm thấy đau nhức đến muốn sắp vỡ tung, tâm trí cũng bị vò nát đến đau đớn tột cùng. Nước mắt lại từng giọt lăn dài thấm đẫm trên diện dung nhợt nhạt không chút huyết sắc, cổ họng giống như bị khô kiệt.
Bối Lạc hất mạnh tay Hạ Nhi ra, lẩm bẩm như kẻ mất trí:
“Hương Vũ chỉ ngủ thôi. Hương Vũ không chết, không chết đâu. Cậu ấy chỉ đang ngủ thôi.”
Đôi mắt Hạ Nhi hiện lên sự chua xót, nhưng ngữ khí lại lạnh đến cùng cực, gằn mạnh từng chữ:
“Bối Lạc! Hương Vũ chết rồi!.”
Lời nói đó của Hạ Nhi khiến Bối Lạc vô thức bật khóc thành tiếng, sự thật phũ phàng trước mắt khiến tinh thần Bối Lạc dường như suy sụp hoàn toàn. Mọi thứ trước mặt cũng trở nên mờ mờ ảo ảo, hình ảnh khuôn mặt Hương Vũ trong tay bị xoay chuyển dữ dội.
Bối Lạc lắc mạnh đầu, run rẩy đưa bàn tay vuốt ve khuôn mặt Hương Vũ, vừa khóc vừa cười, giống như một kẻ điên:
“Cô nói dối. Rõ ràng Hương Vũ đang ngủ. Cậu ấy đang ngủ đấy.”
Bàn tay Bối Lạc lại sượt qua, vuốt ve lên mái tóc ướt đẫm máu của Hương Vũ, giọng nói khẽ khàng như phát rồ phát dại:
“Hương Vũ mệt rồi. Cậu ấy phải ngủ. Tôi với cậu ấy ngày mai còn kết hôn nữa. Cậu ấy đã nói tôi phải làm cô dâu của cậu ấy mà. Hương Vũ, cậu an tâm ngủ đi. Tớ sẽ ở bên cạnh cậu. Nhất định sẽ ngoan ngoãn trở thành cô dâu xinh đẹp của cậu, có được không?”
Hạ Nhi sửng sốt, nước mắt vô thức tuôn rơi ướt đẫm cả khuôn mặt.
Bối Lạc — điên rồi.
Hạ Nhi tưởng rằng Bối Lạc sẽ điên cuồng gào lên với cô, như vậy chứng tỏ còn có thể sống tiếp, nhưng không thể ngờ cô ta lại phản ứng như vậy.
Đó là kiểu đau thương đến tan nát cõi lòng.
Quãng đời còn lại sau này Bối Lạc phải sống thế nào đây?
Hương Vũ! Cậu nhìn thấy không?
Không hiểu sao Hạ Nhi bỗng cảm thấy trái tim mình rất nhói.