Và thường xuyên có chuyện kiểu như phía này thành thì mây đen chằng chịt, sấm chớp vang rền, còn đầu bên kia thì lại nắng vàng rực rỡ, trời quang mây tạnh.
Kể cả có là cao thủ Thần Du Cảnh, muốn bay qua cả tòa thành, tối thiểu cũng phải mất hai đến ba canh giờ!
Từ đó có thể thấy được sự vĩ đại và quy mô của tòa thành này.
Thiên hạ đệ nhất thành, danh chấn bốn phương!
Rất khó tưởng tượng được, một tòa thành khổng lồ có thể sánh ngang với một tiểu quốc như vậy được xây lên bằng cách nào, dường như trong ghi chép của sử sách, nó đã tồn tại ở thế gian rồi. Từ rất lâu rồi, Trung Đô Bát đại gia bá chiếm thành trì lớn nhất thiên hạ này, không ngừng mở rộng củng cố, lại càng khiến diện tích thành ngày một tăng thêm.
Và tạo nên kỳ tích của ngày hôm nay!
Bước chân của năm người dừng lại, ngóng nhìn Trung Đô nơi xa.
– Tuy vẫn luôn sống trong thành, nhưng mỗi lần đi xa trở về, thuộc hạ đều không kìm được việc ngắm nhìn thêm mấy lần.
Đường Vũ Tiên cảm thán.
Đồ Phong gật đầu trịnh trọng, không riêng gì họ, bất cứ ai bước đến ngoại thành Trung Đô, đều phải kinh ngạc đến ngừng chân, dù là người đã sinh sống ở đây lâu năm hay là kẻ chỉ mới đến đây lần đầu.
Trông về tòa đại thành đã xa cách nhiều năm, Dương Khai ngoài mặt vẫn tĩnh lặng, duy chỉ khi nghĩ đến nhị lão thân sinh, tâm trí hắn không khỏi thấy xao động.
Thu Ức Mộng gỡ lọn tóc rối bên tai ra sau, liếc nhìn Dương Khai:
– Ta và Tiểu Mạn xin cáo biệt tại đây, trong thời điểm hiện tại, nếu để người khác thấy chúng ta đi cùng nhau, e là sẽ dẫn đến những nghi ngờ vô căn cứ.
– Ừ.
Dương Khai gật đầu, không phủ nhận.
Đồ Phong chợt mỉm cười nhìn Thu Ức Mộng:
– Thu tiểu thư, đoạt đích chi chiến lần này, Thu gia tiểu thư sẽ đứng về phía tiểu công tử chứ?
Thu Ức Mộng cười hì hì, đưa mắt nhìn xoáy vào Dương Khai:
– Tuy ta và tiểu công tử nhà các ngươi có quen biết, nhưng đoạt đích chi chiến là chuyện trọng đại, ta phải suy nghĩ cẩn trọng mới được.
– Còn suy nghĩ gì nữa ạ.
Đường Vũ Tiên nhoẻn miệng cười, tranh thủ chen vào:
– Ngoài tiểu công tử ra, Thu tiểu thư cũng không quen biết, lại càng không rõ con người những công tử khác như thế nào. Tùy tiện dâng Thu gia cho họ, e là không ổn. Dù có thua đi chăng nữa thì với cơ ngơi của Thu gia, sẽ chẳng ảnh hưởng gì đâu. Nhưng người như tiểu công tử đây, thì chắc chắn đáng để Thu tiểu thư đánh cược một phen đó ạ.
Thu Ức Mộng mỉm cười nhìn Dương Khai, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Thế mà mãi lâu sau, chẳng thấy Dương Khai có vẻ muốn nói gì cả, nàng không tránh khỏi bực bội, liền hục hặc:
– Vậy thì phải xem xem tiểu công tử nhà các ngươi biểu hiện thế nào đã.
Câu nói này rõ là có hàm ý.
Biểu hiện, rốt cuộc là biểu hiện trước mặt nàng, hay là biểu hiện trong cuộc đại chiến kia?
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên liền đảo mắt, vẻ mặt quái đản thấy rõ, cứ như phát hiện ra bí mật gì to lớn lắm mà nhìn Thu Ức Mộng chăm chăm không rời.
Thu Ức Mộng vẫn thản nhiên, không đổi sắc mặt.
Đồ Phong tiếp tục thêm dầu vào lửa, vẻ mặt gian xảo:
– Tiểu công tử mà liên thủ với Thu tiểu thư, thì chắc chắn sẽ như châu liên bích hợp, có khi tương lai của Trung Đô sẽ nằm trong tay hai vị, lại chưa biết chừng còn có thể tạo nên một đoạn giai thoại nữa, chà chà…
Đường Vũ Tiên vội vàng nối tiếp câu chuyện:
– Tiểu nhân cũng nghĩ vậy, Thu tiểu thư đừng do dự nữa làm gì.
– Ha ha…
Thu Ức Mộng cười thản nhiên, y như không hiểu ý của Đồ Phong, không bối rối, cũng chẳng đỏ mặt, mà chỉ liếc nhìn Dương Khai mấy cái nửa như có, nửa như không.
Đương lúc Đồ Phong định ba hoa thêm, thì Dương Khai bỗng lên tiếng:
– Hẹn ngày tái ngộ.
Câu nói này quá đường đột, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên vốn còn muốn góp sức thêm, thừa cơ hội hứa hẹn một đồng minh lớn cho Dương Khai. Ấy thế mà hắn lại đi đòi cáo từ.
Nói xong, quả nhiên cứ thế mà bỏ đi thẳng.
Hai vị huyết thị ngơ ngác một hồi mới chắp tay chào Thu Ức Mộng, hối hả đuổi theo Dương Khai.
Nhìn theo bóng dáng thoăn thoắt của Dương Khai, Thu Ức Mộng cũng sững sờ đứng như trời trồng, hồi lâu sau mới chợt tỉnh ra, dường như nàng không ngờ hắn lại dứt khoát, không chút dài dòng dây dưa đến thế.
– Cái tên này!
Lạc Tiểu Mạn tức tối
– Thật vô phép tắc, nói thế nào thì cũng đồng cam cộng khổ trở về đây, thế mà đến một chút quan tâm cũng chẳng có, cứ thế mà đi là thôi à?
Ánh mắt Thu Ức Mộng chợt sáng rực, nét mặt đăm chiêu.
Hắn nhìn ra rồi sao?
Hẳn là hắn đã nhìn ra nên mới chẳng có chút vồn vã gì, bỏ đi một cách dứt khoát như thế.
Gã này quả nhiên không dễ lừa.
– Thu tỷ tỷ, tỷ không giận sao?
Lạc Tiểu Mạn tỏ vẻ bất bình thay cho Thu Ức Mộng, dậm chân nói
– Sao hắn dám coi thường tỷ cơ chứ?
– Được rồi.
Thu Ức Mộng hít sâu một hơi, kéo Lạc Tiểu Mạn lại:
– Đi thôi, theo ta về Thu gia trước đã.
– Vâng.
– Về đến Thu gia, phải truyền tin cho Tử Vi Cốc của muội trước tiên, để tránh làm họ lo lắng.
– Dạ, muội biết rồi.
– Lâu lắm rồi không được gặp sư huynh Phạm Hồng của muội, có thấy nhớ y không?
Thu Ức Mộng vừa hỏi vừa cười, như muốn tìm chuyện nói để giải tỏa sự hụt hẫng trong lòng.
– Không.
Lạc Tiểu Mạn đỏ mặt lắc đầu, thủ thỉ
– Không biết vì sao, cả một thời gian dài đến vậy mà muội chẳng nhớ huynh ấy gì cả.
– Đấy là vì muội đã được chứng kiến sắc màu thế ngoại!
Một năm trước, hai nàng còn chưa quen biết, nhưng kể từ khi đến Lăng Tiêu Các cho đến hiện tại, trải qua bao nhiêu nguy nan, mỗi lần hóa hiểm thành an, họ đều luôn như hình với bóng, không hề tách rời. Hoạn nạn có nhau cả một thời gian dài, cả Thu Ức Mộng và Lạc Tiểu Mạn đều đã xem đôi bên là người thân, tình như tỷ muội.
Thế nên với Thu Ức Mộng, Lạc Tiểu Mạn đều nhất nhất nghe lời, chưa từng cãi lại điều gì.
Ở một nơi khác, Dương Khai cùng hai vị huyết thị đang hướng về phía nam Trung Đô.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên theo sát phía sau Dương Khai, không hé nửa lời, thế nhưng trong đầu thì đầy nghi hoặc, không hiểu tại sao Dương Khai lại chẳng chút để tâm đến nguồn lực lớn như Thu gia.
Nếu nói hắn không vừa mắt với Lã gia, thì hai vị huyết thị còn thấy có lý, nhưng Thu gia thì lại khác, cũng là một trong Bát đại gia, lôi kéo được gia tộc nào thì cũng coi như có được sự trợ lực cực kỳ lớn.
Nếu đầu óc còn tỉnh tảo thì sẽ chẳng bỏ qua một cách vô cớ như vậy.
Huống hồ, địa vị của Thu Ức Mộng ở Thu gia lại không hề thấp, lôi kéo được Thu Ức Mộng, đồng nghĩa với việc lôi kéo được Thu gia.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên rất muốn hỏi rõ, như không biết làm sao mở lời, suốt cả chặng đường bám sau lưng Dương Khai mà bức bối đến tột cùng.
Một lúc lâu sau, Đồ Phong chợt lén lút bắn một tia khí vào người Đồ Phong.
Y đang lúc suy nghĩ liền chau mày, giật nảy mình, suýt nữa thì quát lên.
Đường Vũ Tiên thì hai mắt trợn trừng, im lặng mãi hồi lâu.