Lý Khánh An rút trong túi ra nén bạc nhét vào tay lão. xong hắn lại quay đầu nhìn bọn thân binh cười nói: “phủ đệ đó to lắm. đủ cho mọi người cùng ở, đi thôi!”
Xong hắn lại nhảy lên lưng ngựa dẫn theo đoàn thân binh cùng phóng về phía cuối phố. Lão phu mỏ nhìn nén bạc nặng những hai mươi lượng mà thừ người tại chỗ, phảng phất như vừa rồi chỉ là một cơn mơ.
Đi qua hai con đường, cuối cùng Lý Khánh An cũng về đến nhà mới của mình. Không sai vào đâu được, phía trên cửa lớn có treo biển bài ba chữ rồng phương múa ‘Triệu vương phủ” to tướng. Trong ký ức của Lý Khánh An. trên đây vốn dĩ làm tấm biển bài “Lý phủ”. Bây giờ đã vật về với chủ. trở thành phủ đệ của hắn.
Trước cửa phủ đệ rất yên tĩnh, hai bên là hai chiếc lồng đèn to tướng nặng nề tỏa ra chút sáng yếu ớt. Lúc này, một tên thân binh của hắn đã chạy đến trước cửa lộc cộc gõ vang khuyên cửa. chỉ một chốc, trong ô cửa nhỏ ở cạnh bên thò ra cái đầu lơ mơ ngáp ngủ ra xem ai gọi. Vừa nhìn thấy người ngoài cửa mà không khỏi ngỡ ngàng.
“ngươi lơ mơ cái gì đấy, còn không mau mở cửa. đại tướng quân đã trở về.”
“Á!” Tên gác cửa giật mình kêu toáng lên vội vội vàng vàng mở cửa đón.
“Dậy mau! Dậy mau! Lão gia đã về nhà.”
Hắn hô toáng lên đương định chạy vào trong phủ bẩm báo, thì đã bị một thân binh nhanh tay túm lấy. Lý Khánh An cũng đi lên trước nói: “Bây giờ đêm đã khuya rồi, ngươi đừng kinh động đến mọi người, chỉ cần gọi Trương quản gia đến đây cho ta là được.”
“Vâng! Vâng!” Tên gác cửa kia lập tức chạy vào trong bẩm báo.
Mọi người dắt ngựa lần lượt đi vào. Lúc này, Trương quản gia cũng nghe tin chạy ra, hắn đi lên thi lễ với Lý Khánh An: “Tiểu nhân không biết lão gia đã về, chưa kịp chuẩn bị, mong lão gia tha tội!”
Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Ta không có trách ngươi, ngươi đi an bài chỗ nghỉ cho các binh sĩ trước đã. Đúng rồi. mọi người trong nhà vẫn khỏe chứ?”
“Khỏe! Khỏe! Mọi người đều khỏe cả. phu nhân cũng rất khỏe, lão gia đi vào trong nội trạch nghỉ ngơi trước đã!”
Trương quản giả vội để hai nha hoàn dẫn Lý Khánh An vào phủ. còn hắn thì bận đi an bài nơi ăn chốn ở cho các binh sĩ. Hai nha hoàn đi trước đã chong đèn dẫn Lý Khánh An đi dọc theo một hành lang uốn khúc quanh co để đi vào nội phủ. Vừa đi, Lý Khánh An vừa ngắm nghía phủ đệ khổng lồ này.
Tòa phủ đệ này của hắn là tòa nhà lớn nhất của thành Toái Hiệp, chiếm địa đã hơn ba mươi mẫu. Trong phủ đệ nhà cửa trùng điệp, có gần vài trăm gian nhà, đã thế đằng sau còn có một khu vườn rộng rãi. được trồng đủ các loại hoa cỏ um tùm, thấp thoáng ẩn hiện bao nhiêu kiến trúc đình đài lâu các. Trong đó còn có một tòa tháp đá cao mười mấy trượng, trắng xóa từ trên xuống dưới, rất có tiếng tại Toái Hiệp thành này. Người Toái Hiệp gọi nó là Bạch tháp (*tháp trắng).
Trước khi tòa Chung lâu của Chính sự đường được khánh thành, nó vẫn là tòa kiến trúc cao nhất của Toái Hiệp, là do hậu duệ đời thứ nhất của thái từ Kiến Thành xây nên. đứa trên tháp nhìn về phía động phảng phất như có thể nhìn rõ quê hương ở phương xa. cho nên nó còn có một tên gọi khác là Tư Hương tháp.
Xuyên qua khu vườn trong viện, phía trước có con sông nhỏ cùng cây cầu gỗ xinh xắn. đi qua cây cầu này sẽ là nội trạch. Lúc này, phía trước bỗng xuất hiện vài chiếc lồng đèn đang tiến dần về phía này.
lồng đèn đã đi lên cầu nhỏ, Lý Khánh An chỉ liếc sơ qua đã nhận ra,người đang đi đến chính là thê tử của hắn – Độc Cô Minh Nguyệt. “Có phải phu quân đó không?” Minh Nguyệt cũng đã nhìn thấy hắn.
Trong lòng Lý Khánh An nóng ran. hắn bước nhanh về phía trước chỗ thê tử. “Là ta. Minh Nguyệt!”
Minh Nguyệt vừa nghe được tin phu quân mới vừa trở về. Nàng kinh ngạc mừng rỡ xen lẫn vào nhau, cả đầu tóc còn chưa kịp chải, chỉ vuốt sơ tóc tai. khoát vội cái áo bèn lập tức ra nghênh đón. Lúc này, nàng nghe ra giọng của phu quân mình, trong lòng kích động vô cùng. Nàng chạy vội xuống chiếc cầu nhỏ, nhưng không ngờ do thân mình nặng nề, xém chút đã ngã nhào, may mà có nha hoàn ở bên cạnh đã kịp giữ người nàng lại.
Lúc này Lý Khánh An mới phát hiện cái bụng lộ ra của vợ. Hắn không khỏi thừ người ra. Nửa năm nay hắn vẫn chinh chiến ở ngoài, hơn nữa lại ở xa quê nhà. liên lạc cực không tiện lợi, hắn hoàn toàn không nhận được chút thông tin từ nhà. Hắn có lo lắng cũng chỉ lo cho Như Thi, toan tính nàng cũng sắp đến ngày sinh đẻ, chứ hoàn toàn không biết là Minh Nguyệt cũng đã có mang.
Minh Nguyệt vốn nghĩ là phu quân nhìn thấy nàng sẽ mừng rỡ xông lên ôm chầm mình vào lòng, nàng đã đứng đấy để đợi chờ biểu hiện của hắn. nhưng không ngờ hắn lại đứng như trời trồng chưng hửng nhìn chằm chằm vào bụng mình. Thấy thấy, nàng không khỏi nũng nịu mắng: “Huynh mơ màng gì đó, còn không mau đến dìu muội đi vào.”
Lúc này, Lý Khánh An mới chợt bừng tĩnh, hắn vội vã đi lên trước dìu vợ mình lại. “Đây… đây..rốt cuộc là thế nào?”
Minh Nguyệt nghe hắn hỏi thật không ra gì mà phát tức trong lòng, nhưng ngại có nha hoàn bên cạnh nên nàng chỉ đành âm thầm véo mạnh lên tay hắn. “Ý huynh là sao?”
Trong lòng Lý Khánh An mừng rỡ không xiết, hắn lại sắp có thêm một đứa con nữa rồi. Lúc này, một cơn gió sông thổi qua. làm Minh Nguyệt lạnh run người. Lý Khánh An vội cởi áo choàng khoát lên người vợ, và dìu nàng vào trong nội trạch, vừa đi vừa nói: “Bên ngoài lạnh, chúng ta mau vào nhà thôi!”
Minh Nguyệt lúc mới mang thai phản ứng nghén rất trầm trọng. Nàng đã chịu không ít khổ sở, bây giờ cuối cùng cũng nghe được lời quan tâm hỏi han của chồng.
trong lòng nàng vừa ấm ức lại vừa cảm động, bèn làm nũng ôm lấy tay chồng, đầu tựa vào vai hắn. nhỏ nhẹ nói: “Muội vốn định viết một lá thư cho huynh, nhưng lại sợ huynh sẽ bị phân tâm. nên cuối cùng quyết định sẽ cho huynh một bất ngờ, huynh có thấy vui không?”
“Đương nhiên là ta vui mừng. còn vui mừng hơn cả việc đánh thắng một trăm trận chiến.”
Lý Khánh An ôm chằm lấy người vợ mình cười nói: “Lần này về nhà. dù thế nào đi chăng nữa ta nhất định cũng phải nhìn thấy con mình chào đời, ta phải để cho quân và dân An Tây cùng chia sẻ niềm vui cùng ta.”
“Phu quân. Như Thi cũng rất tốt. bà sản nói rồi. trong mấy ngày này Như Thi sẽ sinh.”
“Ta cũng đoán Như Thi sẽ sinh mấy ngày này, nên mấy hôm nay ta chắc sẽ ở nhà. không đi đâu nữa.”
“ừm. bà sản nói lúc này ta không thể gặp nàng ấy, thôi thì nàng cố gắng giúp ta chăm sóc cho Như Thi nhé!”
Hai người vừa đi vừa nói rồi cùng đi vào viện tử mà Minh Nguyệt ở, đèn trong phòng đã được thắp sáng. Lúc này một bà sản đi lên nói: “Phu nhân, nước nóng đã được chuẩn bị sẵn. cơm nước cũng được bày lên liền.”
Minh Nguyệt gật gật đầu nói. “Vất vả mọi người quá rồi, mọi người đi nghi đi!”
Nàng lại quay sang nhìn Lý Khánh An cười nói: “Muội đoán bụng huynh đã đói rồi, trong bếp có sẵn cơm canh nên muội nhờ mọi người hâm lại cho huynh.”
Lý Khánh An cười nói: “Kỳ thực đâu phải phiền hà thế, chỉ cần ngâm chân với nước nóng, rồi ăn vài miếng bánh là đủ. sau đó là tìm một chỗ để ngủ.”
Minh Nguyệt kéo tay phu quân vào phòng. Chậu than trong phòng đã được thấp, thoáng chốc phòng đã ấm hãn lên. Minh Nguyệt giúp chồng phủi đi lá thông vẫn còn bám trên bờ vai hắn. xong nàng lại cởi áo bào cho hắn. Thấy phu quân mình sau chuyến nam chinh này trông lại vừa đen vừa gầy, trong lòng nàng không khỏi xót xa nói: “Huynh ấy! Bây giờ có phải lúc đi đánh trận ở bên ngoài đâu. xem huynh kìa. gầy đơ gầy đét thế này. Thời gian này muội nhất định phải bồi bổ cho huynh mới được.
Lúc này, hai nha hoàn đã bưng mâm cơm đi vào. Trên bàn được đặt đầy bằng mười mấy đĩa thức ăn. lại còn có cả bình rượu được hâm nóng. Minh Nguyệt quay sang nói với hai nha hoàn: “Các ngươi mau đi ngủ đi. ở đây có ta là được rồi. bát đĩa để ngày mai dọn cũng được.”
“Dạ vâng!”Hai nha hoàn cùng lui xuống.
Lý Khánh An cũng ngồi xuống cạnh bàn cười nói: “Nàng không ăn chung cùng ta à?”
Minh Nguyệt lắc lắc đầu mỉm cười nói: “Huynh mau ăn đi! Cơm canh đều nguội hết cả rồi!”
Lý Khánh An quả thực cũng đói cồn cào, hắn cầm bát cơm lên ăn ngấu ăn nghiến như hùm. Minh Nguyệt ngồi chống cằm hạnh phúc nhìn chồng ăn cơm. Chốc chốc nàng lại cầm bình rượu lên rót đầy ly cho hắn. Lúc này, nàng bỗng nhớ ra một việc, vội nói: “Phu quân, có việc này muội phải nói với huynh.”
“Việc gì thế?” Lý Khánh An vừa nuốt cơm vừa ú ớ nói.
“Sự kiện Hà Tây lần trước, muội cũng có ký tên trên lệnh rút quân, huynh không trách muội chứ?”
Minh Nguyệt vốn dĩ rất lo lắng về việc này, nàng chỉ chờ phu quân về để nói rõ việc này với hắn. Việc Minh Nguyệt ký tên Lý Khánh An cũng đã biết, hắn chỉ cười cười nói: “Việc đó nàng xử lý rất đúng, không có vấn đề gì cả.”
“Như vậy thì muội yên tâm rồi. muội cứ lo lắng là người khác sẽ chỉ trích muội đã can thiệp vào chuyện chính sự!”
“Nàng nghĩ nhiều quá rồi. người khác đều đang khen ngợi muội thì có! Nói là sao vương phi lại có thể đức hạnh đến thế, luôn quan tâm và giúp đỡ kẻ yếu.”
Minh Nguyệt cười cười đưa cốc rượu cho hắn nói: “Huynh ngồi đó mà nói dóc đi nhé! Lúc muội được phong vương phi thì huynh vẫn đang ở phương nam. bây giờ lại giữa đêm mới trở về, thế huynh đã nghe ai nói nào?”
“Dẫu sao thì ta biết không thể sai vào đâu được!”
Nói xong. Lý Khánh An lại một hơi nốc cạn chén, hắn vỗ vỗ bụng cười nói: “Đúng là ăn uống no say!”
Lúc này, Lý Khánh An bỗng nhớ ra điều gì. ánh mắt hắn bèn liếc sang cái bụng phình to của Minh Nguyệt, hắn đưa tay áp sát vào bụng nàng khẽ nói: “Đi vào phòng thôi, để ta nghe thử hài nhi của chúng ta.”
Minh Nguyệt thấy cửa đã khép lại, bèn e thẹn gật gật đầu. Nàng kéo tay hắn đi vào buồng trong. Hai người họ cùng nằm trên giường. Lý Khánh An kéo nhẹ áo váy vợ, để lộ chiếc bụng tuyết xóa to tròn của vợ. Hắn áp sát tai vào đó cẩn thận lắng nghe.còn Minh Nguyệt nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve đầu phu quân, nàng khẽ giọng nói: “Phu quân nghe thấy rồi chứ? Tên tiểu gia hỏa này lém lĩnh lắm!”
“Phu quân!”
Minh Nguyệt cảm giác sao phu quân mình không còn chút động tĩnh nữa. nàng đưa tay đây đây người hắn hỏi: “Phu quân, huynh có nghe muội nói không?”
Trả lời lại nàng chỉ có tiếng ngáy phì phò của chồng, hóa ra hắn đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Minh Nguyệt cố gượng dậy để cởi giày tất cho hắn. dốc sức kéo chân hắn lên giường, cuối cùng là đắp chăn cho hắn. Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của chồng, nàng vui mừng thở dài, rồi cuối cùng cúi người xuống dịu dàng hôn nhẹ lên má hắn. lầm bầm nói: “Cái tên này, cuối cùng cũng đã về nhà rồi!”