Một cái bảng hình chữ nhật hiện ra.
Diệt Thiên:”Bên phải là các ô đại biểu cho kiểu tóc, quần áo, váy, đầm, giày, vớ, tất, trang sức… môi khóa, không nói là cũng biết rồi nhé, giữa là hình ảnh thu nhỏ giả lập của người dùng, bên trái là ô lữu trữ các kiểu dáng tôi làm, khi chọn một thứ bất kì hay kiểu tóc như vầy, thì sẽ hiện ra bảng chọn màu, nhấn vào ô có màu là tóc sẽ đổi thành màu đó.
Anh chọn kiểu hai bím màu trắng, lập tức tóc của cô chuyển sang hai bím màu trắng.
Senren:”Ah? tóc mình chuyển màu rồi.
Cô hơi ngạc nhiên, vì nó hơi giống biến thân, chưa hết, hình như nó còn có năng lực đặc biệt nào đó.
Diệt Thiên:”Để tôi giới thiệu thêm cho hiểu, nó có thể đổi thành trong nửa tiếng, nếu nhấn ô X thì sẽ trở lại như cũ, ô mắt nó chỉ chuyển màu mắt thôi chứ không thay mắt thật đâu, vòng tay này là thiết bị thay đổi trang phục, bên trong nó có một không gian, khi ta bỏ quần áo hay trang sức vào thì nó sẽ hiển thị trên bảng, và như cô thấy đó là số quần áo trang sức tôi nạp sẵn vào rồi, ô Open để mở không gian, lưu ý nó chỉ chứa quần áo trang sức gì thôi, cùng loại sẽ không vào được, khi chọn xong muốn tắt cứ nhấn viên pha lê lần nữa.
Bên kia Mie đổi một trang phục công chúa màu hồng, Senren thấy vậy đưa tay muốn chọn, anh bắt tay cô lại nói:
“Đứng yên coi, hầu gái phải nghe lời chủ nhân hiểu chưa? hình phạt vì dám quấy rầy chủ nhân, là tôi sẽ chọn trang phục cho em.
Senren:”Hứ.
Thật ra cảm giác được nắm tay như vậy cũng không tệ lắm.
Diệt Thiên:”Trước tiên là kiểu tóc trọc, và trang phục bà sư thầy.
Lập tức tóc cô biến mất đầu sáng loáng.
Senren:…
Mie:…
Diệt Thiên:”Hahahaha… nhìn em kìa, giống mấy bà sư thầy ghê ha.
“Anh dám…
Cô nổi nóng chọn một kiểu tóc ngắn, mới nhào tới cắn anh:
“Đồ khốn, tôi cắn chết anh!
Diệt Thiên:”Ui za, xin lỗi, anh giỡn chút thôi, tha anh đi mà, đau…
Trong khi đang nói anh một tay vỗ lưng cô, một tay xoa đầu cô cười thích thú, trong khi cô đang cắn cổ hắn.
Mie nhìn bần thần, hai người trong thân thiết hơn rồi nhỉ?
Diệt Thiên:”Chủ nhân ra lệnh dừng lại ngay, mặc dù chủ nhân rất thích cô hầu ôm ấp yêu thương mình như vầy.
Senren:”A-Ai ôm ấp yêu thương với anh hồi nào!
Diệt Thiên:”Thế không tự nhìn lại mình đi, coi tư thế này giống không?
Senren:…
Nhìn kỹ lại hình như hơi giống, anh ta vỗ lưng xoa đầu cô, trong khi cô cắn anh… aaaaa cái quái gì thế, cô bỗng cảm thấy mắt cỡ.
Diệt Thiên:”Lợi dụng hoài thế, không muốn rời khỏi, muốn ôm hoài chứ gì, biết lắm mà, cơ thể quyến rũ thế mà lại.
Senren:”A-Anh đang nói bậy bạ gì đấy?!
Cô mặt đỏ tới mang tai vùng vẫy đứng dậy.
Diệt Thiên:”Được rồi, bây giờ lựa trang phục he, tôi lựa cho cô trước tiên là vớ.
Senren:”Tại sao anh phải lựa cho tôi, tôi tự lựa được.
Diệt Thiên:”Vì chủ nhân nói thế, trò chơi là tôi lựa trang phục, thế nhé.
Vớ ngắn, vớ dài, vớ dài bắp chân, vớ mỏng, vớ lưới, vớ dài trắng ống thay vì tròn có hình tam giác cạnh nhau quanh ống…
Thấy chân mình đổi các kiểu vớ cô bỗng xấu hổ, vì có mấy cái cô nhìn nó hơi bị khiêu gợi luôn ấy, như vớ lưới càng che càng lộ.
Diệt Thiên:”Tiếp theo là các loại giày.
Giày cao gót, giày boost ủng cao, Boost ủng trung… đầm, bông tai, vòng tay, dây chuyền, tóc các kiểu, đổi các dạng anh chụp hình hai cô, kiểu tiểu thư, công chúa, quý tộc, học sinh, thủy thủ mặt trăng v.v…
Và đó cũng là ngày hạnh phúc nhất đời Senren, ngày cô được nhận món quà đầu tiên của người mình yêu tặng, đến giờ cô vẫn giữ nó, như một vật đính ước.