Lão thái thái cùng Thái hậu trò chuyện đôi ba câu, thấy sắc mặt của Thái hậu có vẻ mệt mỏi, vội xin cáo lui.
Từ đầu đến cuối Ninh Thư không nói gì cả, chỉ là đi cùng với lão thái thái.
Từ trong cung đi ra, dáng vẻ khom khom lưng của lão thái thái, Ninh Thư cảm thấy lão thái thái này rất mạnh mẽ kiên cường.
An Hựu chính là một đứa con bất hiếu.
Cha nào con nấy, con của Vệ Lệnh Nhàn cũng là một đứa ăn ở như vậy, vì một người con gái, mà oán hận cả mẫu thân mình.
Lão thái thái vừa hồi phủ liền đi nghỉ ngơi luôn, Ninh Thư vẫn đang suy nghĩ khi nào thì Thái hậu sẽ triệu Quận chúa Minh Châu hồi cung.
Từ khi An Hựu và Minh Châu để lộ chuyện tình cảm, buối tối An Hựu cũng rất ít khi tới phòng của Ninh Thư, An Hựu sợ Quận chúa Minh Châu giận dỗi, nhận được tình cảm chân thành như vậy, An Hựu mới phát hiện mình đối với vợ chỉ là sự tôn kính, chứ không phải là tình yêu.
Mọi ngày buổi tối đều ngủ tại thư phòng, nói là đọc binh thư, Ninh Thư làm cái gì cũng không biết, cô ngủ một mình càng tốt.
Không lâu sau đó, Thái hậu phái người tới phủ Tướng quân, nói là Yến Vương đã được 42 ngày, sẽ sớm đến 49 ngày, Hoàng thượng cho gọi cao tăng làm lễ, thân là đời sau của Yến vương, Quận chúa Minh Châu và tiểu Thế tử đều phải tiến cung.
An Hựu và Minh Châu nghe được tin, buổi tối hôm đó, An Hựu lẻn sang phòng Minh Châu, thấy Minh Châu ngồi khóc một mình, cảm thấy đau lòng khôn xiết, ôm lấy Minh Châu từ phía sau, Minh Châu giật mình, giãy giụa vùng ra.
“Minh Châu, là ta.” An Hựu giọng trầm xuống nói, Minh Châu lập tức không giãy giụa nữa, chỉ biết khóc.
An Hựu xoay người Minh Châu lại, thấy nước mắt Minh Châu rơi như mưa, lòng đau như cắt, không kìm được lòng mà đặt một nụ hôn lên Minh Châu: “Nàng đừng khóc, nàng có biết nhìn thấy nàng khóc, ta cảm thấy mình thật vô dụng, hận không thể tự giết chính mình không.”
“Không.” Minh Châu che miệng An Hựu lại: “Ta không cho phép chàng nói mình như vậy, ngày mai ta sẽ phải tiến cung, An Hựu, ta không nỡ rời xa chàng, ta không muốn vào cung, rời xa phủ Tướng quân, xa chàng, ta chỉ muốn chết đi cho rồi.”
An Hựu nói: “Không sao, nàng sẽ trở lại thôi.”
Minh Châu ôm lấy An Hựu: “Ta vừa cảm thấy vui mừng, vừa cảm thấy hạnh phúc, nhưng cũng rất đau khổ, An Hựu, ta nhất định sẽ cố gắng để mọi người có thể chấp nhận chúng ta.”
“Minh Châu nàng thật tốt.”
Ngày hôm sau, Ninh Thư nhìn thấy An Hựu và Quận chúa Minh Châu, hai người này thật giống như Bạch nương tử sắp bị nhốt trong tháp Lôi Phong vậy.
Quận chúa Minh Châu khóc sướt mướt đi theo bà vú do Thái hậu phái đến, tiến cung khấu đầu cúi lạy Yến vương đã mất, làm pháp sự cho cha mình, sao giống như nàng sắp đi chết đến nơi vậy, khiến bà vú quả thực không biết nên nói gì cho phải.
An Hựu thì lại là dáng vẻ như đang chịu đựng đau khổ, Ninh Thư cảm thấy hắn táo bón rồi.
Tuy hai người rất đau khổ, nhưng xe ngựa cũng vẫn chạy đi rồi, An Hựu không kìm được bước vài bước như muốn đuổi theo hướng xe ngựa đang chạy kia.
Quận chúa Minh Châu ngồi trong xe ngựa vén màn lên, thấy An Hựu đứng ở cửa phủ Tướng quân mà nước mắt tưởng như tuôn rơi như mưa.
Sắc mặt lão thái thái tối sầm lại khi chứng kiến cảnh tượng đó, còn Ninh Thư lại giống như đang xem kịch vậy, chẳng có gì gọi là cảm động, chỉ thấy chả ra làm sao thậm chí còn cảm thấy buồn nôn.
Từ sau khi Quận chúa Minh Châu hồi cung, An Hựu trở nên rất uể oải, than ngắn thở dài bi thương, người lúc nào cũng đờ ra, chỉ có Quận chúa Minh Châu mới có thể chữa được căn bệnh tương tư này.
Mà người thì gầy đi, Ninh Thư cảm thấy thật là khoa trương, không gặp có một ngày mà làm như đã xa cách ba năm vậy.
Làm pháp sự hết bảy ngày, Quận chúa Minh Châu nên trở về rồi, sáng sớm An Hựu đã đứng chờ ở cửa phủ Tướng quân, hơn nữa đã tắm rửa chải chuốt một hồi rồi, nhìn tư thế oai hùng rạng rỡ bừng bừng phấn chấn, so với dáng vẻ chán chường mấy ngày hôm trước hoàn toàn không có điểm nào giống nhau.
Nhưng An Hựu đứng ở cửa phủ Tướng quân đến khi trời tối đen vẫn không đợi được Quận chúa Minh Châu, cả một ngày dài, phơi mình dưới nắng, đến một ngụm nước cũng không uống.
Ninh Thư: Tình cảm sâu đậm ghê, thật là cảm động… Có cái sh*t.
Lão thái thái bảo Ninh Thư gọi An Hựu vào phủ dùng bữa, Ninh Thư đi gọi rồi, nhưng An Hựu không thèm để ý đến Ninh Thư, ngẩn ngơ nhìn về hướng hoàng cung.
Biểu hiện của Ninh Thư đối với điều này là, ngươi có muốn ăn hay không, không ăn thì dẹp đi, không có Quận chúa Minh Châu ở phủ Tướng quân, Ninh Thư thực sự là ăn ngon, ngủ cũng rất ngon.
Nhưng khi ở trước mặt lão thái thái, Ninh Thư lại tỏ ra rất lo lắng cho An Hựu, như kiểu ăn mà nuốt không trôi, không ăn cơm nhưng ăn hết thức ăn.