– Nghiêm soái, bệ hạ đại thắng, Thanh, Phật đã bị bệ hạ chém chết, nhân mã sơ bộ của chúng cung sắp bị diệt tới ở nơi!
Hắc Thán thu lại tinh linh, mặt mày hớn hở thông báo tin tức ở chiến trường bên kia.
– Hay lắm!
Nghiêm Tiếu tinh thần đại chấn, thuộc cấp hai bên nghe tin cũng là đại hỉ, giờ thiên hạ này rơi vào tay ai đã không cần nói nhiều, những tướng lĩnh đi theo phò tá Ngưu Hưu Đức như bọn họ tự nhiên không thiếu được chỗ tốt.
Vũ Khúc thân tại trung quân lại nắm chặt tinh linh, tay đang run rẩy, khóe mắt lấp lánh lệ quang, nỉ non một tiếng:
– Bệ hạ!
Hắn đã nhận được tin báo từ cận vệ quân ở chiến trường bên kia, ở đó còn sót lại mấy trăm triệu nhân mã, đang bị mấy tỷ địch quân vây công, Thanh chủ cùng Phật chủ đã chết.
Đối với Vu Khúc mà nói, biện pháp tốt nhất bây giờ là hắn mang theo nhân mã bên người lập tức bỏ chạy tránh ra phong mang của Ngưu Hữu Đức. Nhưng vấn đề là, một khi thiên hạ bị Ngưu Hữu Đức chiếm, bọn họ còn có thể đi được nơi đâu? Cận vệ quân một mực bị Thiên cung khống chế trong tay, căn bản không có con đường tự thân bổ cấp nào, nhiều người như vậy sau này sinh hoạt ra làm sao? Càng huống hồ trên chiến trường còn có nhiều huynh đệ cận vệ quân đang trong vòng chém giết như vậy, nhất thời không cách nào thoát thân, nếu hắn đi chính là bỏ mặc những huynh đệ kia lại, cận vệ quân xưa nay không có tiền lệ ném bỏ huynh đệ chạy trốn.
– Truyền lệnh đi xuống, thông tri huynh đệ trên chiến trường chuẩn bị triệt thoái!
Vu Khúc trầm giọng hạ lệnh.
– Đại nhân, mắt thấy sắp thắng đến nơi rồi!
– Phó tướng ở một bên không khỏi cả kinh, nhắc nhở nói.
Tướng lĩnh ở hai bên đều cả kinh nhìn Vu Khúc, tựa hồ khó mà chấp nhận mệnh lệnh này, chết nhiều người như vậy, mắt thấy sắp thắng đến nơi, lại chuẩn bị triệt thoái?
Chỉ vì bọn họ không biết Thanh, Phật đã bại vong. Vũ Khúc banh mặt lại, quát:
– Chấp hành mệnh lệnh, triệt!
Bây giờ hắn chưa thể công bố tin Thanh, Phật đã chết, bằng không sẽ khiến quân tâm đại loạn.
Tướng lĩnh hai bên đành chịu, chỉ có thể truyền đạt quân lệnh xuống dưới.
Nhân mã cận về quân đang vây công bắt đầu triệt về, đồng thời yểm hộ phối hợp cho bộ phận nhân mã thâm nhập chém giết sâu trong chiến trận lui ra.
– Đại soái! Quân địch muốn chạy!
Phó tướng bên cạnh Nghiêm Tiếu gấp giọng nhắc nhở.
Nghiêm Tiếu mặt lộ hung tướng, nói:
– Truyền lệnh đi xuống, viện quân của chúng ta sắp sửa tới nơi, không tiếc đại gia cầm chân bọn họ, tuyệt không thể để cho chúng chạy! Chư vị, đây là cơ hội sau cùng để các ngươi lập công, lỡ qua lần này, đến sau sợ là khó mà có được cơ hội tốt như vậy nữa!
– Tuân mệnh!
Bộ tướng hai bên ứng tiếng, một quần tướng lĩnh thoát ly trung quân, tự thân mang theo nhân mã mặt dưới xông ra ngoài, ngăn trở quân địch triệt thoái, không tiếc đại giá cầm chân cận vệ quân lại.
Mà đúng lúc này, Vu Khúc đột nhiên quay đầu, chỉ thấy nơi sâu trong tinh không bay tới trên vạn người, lại tịnh không đi thẳng đến chiến trường, mà từ hai bên vũ hồi bao quanh chiến trường.
Trong long Vũ Khúc lộp bộp một cái, biết viện quân của địch phương đã tới, lại nhìn nhân mã cận vệ quân bị cầm chân trên chiến trường, nhất thời không dễ dàng thoát ra được, ruột gan như thiêu như đốt, nhưng hắn lại không khả năng ném bỏ mấy trăm triệu huynh đệ không quản, chỉ mang một bộ phận chạy trốn.
Trên thực tế sau khi Vu Khúc mất đi chống lưng từ các nguồn tình báo, bây giờ có muốn làm ra quyết định cũng đã chậm, viện quân địch phương đến vào lúc nào hắn đều không biết, đợi đến lúc viện quân hiện ra trước mắt mới muốn triệt binh thì kịp sao được.
Trên vạn người từ bốn phía uà tới cuối cùng đại quy mô khoách trương thành hai tỷ nhân mã.
– Giết!