Ninh Thư đã gặp qua rất nhiều nhân vật não tàn quỳ gối dưới ánh hào quang.
Nhưng bây giờ Ninh Thư cũng không biết nói như thế nào với An Linh Vân, giáo huấn nàng, chỉ sợ sẽ nảy sinh tâm lý phản nghịch, nhẹ nhàng một chút đến cuối cùng lại không nhớ được lâu, con cái không đánh, thì sẽ không biết đau.
An Linh Vân cứ như vậy mà đi tản bộ với Ninh Thư, trên đường đi qua hòn giả sơn lại nghe thấy âm thanh từ trong viện truyền ra, Ninh Thư dừng bước, bảo An Linh Vân im lặng nghe.
Hình như là giọng của An Hựu: “Có rất nhiều chuyện, chúng ta có thể bỏ mặc bản thân, có nhiều chuyện lại không thể buông thả! Nàng đối với ta mà nói, nàng quá đẹp quá tốt, tuổi còn quá trẻ quá cao quý, nàng là Quận chúa hoàng gia, ta đã đến tuổi tứ tuần, đã có vợ con, ta không thể cho nàng một mối tình hoàn mỹ không khuyết thiếu được, nếu như ta đã không cho nàng được, ta còn để bản thân đi trêu chọc nàng, ta đúng là tội đáng muôn chết!”
Quận chúa Minh Châu đau khổ vô cùng: “Chàng lại trở về thế giới thuộc về chàng mất rồi, tất cả những trách nhiệm, tình thân, thân phận, địa vị… tất cả mọi thứ đều đã bao vây chàng rồi.”
“Chàng yên tâm, ta vẫn còn một chút kiêu hãnh, ta sẽ không bám víu lấy chàng!”
“Nàng đang nói cái gì vậy?” Gương mặt tuấn tú của An Hựu hiện ra vẻ đau khổ, nắm thật chặt cổ tay của nàng, lắc người nàng nói: “Nếu như nàng thực sự không thể cảm nhận được tấm lòng của ta, bây giờ điều ta suy nghĩ không phải là bản thân ta, mà là nàng! Tương lai của nàng, tiền đồ của nàng, còn nghiêm trọng hơn sự việc của bản thân ta, ta yêu một người, nhưng không có nghĩa là ta có quyền hủy hoại người ấy!”
Trong ánh mắt long lanh của Quận chúa Minh Châu hiện lên ánh sáng.
Quận chúa Minh Châu vừa khóc vừa cười, giọng nói run rẩy: “Có thể nghe thấy chàng nói yêu ta, ta đã thỏa mãn lắm rồi, chàng nói là “yêu”, chàng nói là “tấm lòng” thực sự đã đủ rồi.”
“An Hựu ta cũng yêu chàng, ta lúc nào cũng nhớ về lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, chàng cưỡi ngựa, phi như bay tới, giống như là thiên thần giáng trần vậy, lao tới cứu ta. Kể từ ngày đó trở đi, chàng đã ở trong tim ta, đã trở thành chủ nhân của ta, người thống trị ta, một vị thần của ta, người mà ta yêu, ta nguyện chung tình với người đó… ta không còn cách nào khác, con người ta chính là như vậy! Vì vậy, nếu như chàng muốn giữ khoảng cách với ta, được thôi! Chàng muốn ta cẩn thận với ánh mắt của mình, cũng được! Chàng muốn ta hạn chế nói chuyện với chàng, chỉ có chuyện này ta không làm được, chàng cũng không thể quản được ta! Bởi vì đó là trái tim của ta!”
Quận chúa Minh Châu si ngốc nhìn An Hựu, những giọt lệ trong mắt đã hóa thành hai ngọn lửa. Mang theo một loại sức mạnh, hừng hực thiêu đốt An Hựu, mang theo ánh mắt kiên định đến cùng: “Tình yêu mà ta đã bỏ ra ta vĩnh viễn sẽ không thu lại, sẽ không bao giờ hối hận. Cho dù thứ tình yêu này đối với chàng chỉ là một trò đùa, thì đối với ta, lại là một sự vĩnh hằng!”
An Hựu nhìn Quận chúa Minh Châu, con ngươi rung động, chấn động vô cùng. Sau khi nghe xong những lời nàng nói, hắn cũng không biết nói gì nữa. So vứi một người kiên định đến cùng như nàng, hắn xấu hổ biết bao! An Hựu cảm giác hắn ở trước mặt nàng, chính là bộ dạng xấu hổ hết sức.
Trong cảm giác tự thẹn kém người, còn xen lẫn tình yêu mãnh liệt nhất, đau đớn nhất, chua xót nhất.
Loại tình yêu này, là thứ tình yêu mà cả đời hắn chưa từng trải qua, cũng chưa từng xảy ra trong cuộc đời hắn. An Hựu nhìn Quận chúa Minh Châu chằm chằm, dưới ánh trăng chiếu rọi xuống, trên má của nàng phát ra tia sáng như ánh sáng của trân châu, trên mặt mang theo nét thâm tình và tuyệt vọng, An Hựu không có gì để nói, cũng không suy nghĩ được gì, hoàn toàn rơi vào một sự chấn động lớn trước nay chưa từng có.
Hắn có một tình yêu chân thành tha thiết, thuần khiết, nóng bỏng như vậy, hắn sợ hãi nhưng cũng vui mừng.
Ninh Thư:…
Chủ nhân, người thống trị, vị thần của ta, tín ngưỡng của ta…
Đậu má những thứ này là gì vậy, nghe thấy lời nói của Quận chúa Minh Châu, răng Ninh Thư đã ê đến mức không còn cảm nhận được mình có răng nữa rồi.
Thật là không biết nhục mà, quả thực đã đổi mới tam quan của Ninh Thư.
“Bọn họ, bọn họ…” An Linh Vân chỉ tay vào hai người kia, Ninh Thư nhìn qua, thấy An Hựu và Minh Châu đã ôm nhau, hai người đang hôn nhau.
Ninh Thư kéo An Linh Vân đang ngay ngốc đi, kéo An Linh Vân đến phòng của mình.
An Linh Vân tức đến mức mặt mày xanh mét: “Minh Châu tại sao cô ta có thể làm như vậy, sao cô ta có thể cướp cha chứ, trong lòng con vẫn luôn xem cô ta như chị dâu của mình.”
Sắc mặt Ninh Thư lập tức tối sầm lại, An Linh Vân im miệng ngay lập tức, nhưng sắc mặt vẫn tràn đầy sự phẫn nộ, tràn đầy sự tức giận vì Minh Châu đã lừa dối mình.
Ninh Thư nhìn An Linh Vân đang bất bình tức giận, lúc này An Linh Vân cũng không bênh vực kẻ yếu là cô lấy một câu, cũng không thay một người làm mẹ như cô nói một lời công bằng.
Đứa con như vậy bảo cô làm sao mà dạy dỗ đây?
Sợ nhất là gặp phải loại người đơn thuần lại não tàn này, khiến người ta vô cùng tổn thương.
Ninh Thư cảm thấy mệt mỏi vô cùng.