Mà Thanh chủ vừa thấy mặt Miêu Nghị liền lửa giận ngập tràn đầu óc, nhờ đến chính thể Hạ Hầu Thừa Vũ rơi vào trong tay đối phương, nhi tử Thanh Nguyên Tôn bị đối phương hãm hại, Chiên Như Ý và cả cốt nhục trong bụng cũng chết trong tay đối phương, khăng khăng đứa này là mình năm đó một tay đề bạt mà lên.
Đối với hắn mà nói, hắn cảm thấy chính bản thân đã dưỡng hổ thanh họa
Nhưng đối với Miêu Nghị mà nói, lại không cho rằng năm đó Thanh chủ chiếu cố mình cái gì, mọi thứ đều do chính hắn cẩn thận từng li từng tí vật lộn giành được.
Tóm lại đối với Thanh chủ thì là thù mới hận cũ, nhìn thấy Miêu Nghị như nhìn thấy tử thủ, tay chi đối phương, gầm lên:
– Nghịch tặc! Còn không mau mau chịu chết!
Miêu Nghị sảng giọng trả lời:
– Nhân tâm thiên hạ hương về đâu, cứ nhìn trước mắt là rõ, còn không mau mau bó tay chịu trói, miễn cho khỏi chết!
Nói rồi tiện tay rút ra Cửu Định kiếm.
Nhìn thấy Cửu Đinh kiếm, lại không khỏi nghĩ đến chuyên phụ tử bị người khiêu khích mà trở mặt thành thù, Thanh chủ rút kiếm rung giận:
– Có dám quyết một trận tử chiến với trẫm!
Miêu Nghị cười lạnh nói:
– Úng trung chi miết (ba ba trong hũ), cũng dám ngông cuồng?
Đại chiến chi chực bộc phát, ai ngờ trong tinh không đột nhiên truyền đến một tiếng chế nhạo, ngữ khí hờ hững bệ nghệ chúng sinh:
– Nói không sai, đều là ba ba trong hũ!
Chúng nhân nhất tề quay đầu nhìn lại, nhìn về hướng thanh âm theo pháp lực ba động mà đến, chỉ thấy một điểm đen từ nơi xa phiêu đãng mà tới.
Điểm đen tới gần bên này đột nhiên lật chuyển, thì ra là một tấm vai đen phiêu đãng trong tinh không, mặt trên có đương vẫn bằng kim tuyến chạy dọc đan vào nhau, chính xác mà nói thì là một chiếc áo cà sa màu đen. Nếu không có thanh âm truyền đến, chỉ sợ rất khó chú ý tới.
– Om Mani Padme Hum… (Um ma ni bát nỉ hồng…)
Một trận phạm âm truyền đến, thanh âm nghe không lớn, lại như hồng chung đại lữ chấn nhiếp tâm thần người khác.
Chỉ trong nháy mắt, không biết có bao nhiêu người tinh thần chìm vào trong hoảng hốt.
Ngay cả Miêu Nghị cũng tinh thần hơi hoảng, pháp nguyên thể nội bắn ra một cổ minh ba tràn khắp toàn thân, nháy mắt liền khôi phục thanh tỉnh.
Vừa khôi phục thanh tỉnh, Miêu Nghị không khỏi cả kinh, trong đầu lập tức nhớ tới một người, Yêu Tăng Nam Ba!
Một khắc này, Miêu Nghị thực đúng là âm thầm kêu khổ, Yêu Tăng xuất hiện vào lúc này, chẳng lẽ pháp lực đã khôi phục đỉnh phong năm đó? Nếu thật như thế, sợ là phiền toái to, đối phương đã dám xuất hiện tất nhiên là có chỗ để dựa vào.
Hắn nhớ Hạ Hầu Thác từng nói qua, Yêu Tăng phải qua vạn năm mới có thể trở lại đỉnh phong năm xưa, vạn năm còn không đến, tiềm ẩn nhiều năm như vậy, làm sao sẽ chạy ra đúng lúc này, chẳng lẽ đây là thời điểm mã lão yêu quái vẫn luôn chờ đợi?