Đầu hai thằng lính đánh thuê bị ghìm chặt xuống đất.
Lần này hai thằng cuối cùng không còn sức tấn công nữa, hình như đầu chính là điểm yếu của hai thằng này, khi bị Dương Thần bóp nát gáy sau, hai tên lính đánh thuê đó đổ vật ra đường.
Nhưng Dương Thần không cảm thấy thoái mái, hai thằng lính này trước khi bị mình đánh gục, thì các thành viên khác trong Viêm Hoàng Thiết Lữ cũng đã gặp phải tình huống này, thế nên đã bị giết đến hơn nửa.
Nhanh chóng trở về xe, Dương Thần tiếp tục lái xe hướng về doanh trai mẫu hạm, đồng thời gửi thông báo cho tiểu đội Hải Ưng.
Khi Molins nhận được điện thoại của Dương Thần, hắn ta nghe thấy ở đầu bên kia điện thoại phát ra tiếng chém giết tàn bạo, ngay đến Molins cũng đang thở hổn hển.
– Minh Vương Các Hạ, bọn chết tiệt đang tấn công doanh trại của chúng ta, mấy thằng này hình như là người của Bão Cát.
Molins kêu to.
Để có thể làm cho Molins thất thần, thậm chí thở hổn hển như vậy, Dương Thần biết sự việc đang tiến triển rất xấu.
– Tôi lập tức đến chỗ anh.
Dương Thần không nhiều lời.
– Không cần thiết
Molins hét lớn.
– Nếu đã là người của Bão Cát, chúng tôi muốn dùng sức mạnh của chúng tôi để bảo vệ danh dự của đội Hải Ưng chứ.
– Có được không?
Dương Thần hỏi lại.
– Xin hãy tin tưởng bọn tôi.
Molins trầm giọng nói.
Dương Thần không tiếp tục hỏi, lập tức ngắt điện thoại, nhanh chóng đi đến doanh trại mẫu hạm.
Nhưng Dương Thần càng hoài nghi, bọn Bão Cát và Brahma đều biết rõ vị trí của đội Hải Ưng tại Trung Hải, điều đó chứng tỏ trong bang hội có kẻ nội gián, vì việc này chỉ có Lâm Chí Quốc và bản thân hắn rõ ràng, lẽ nào có người khác biết?
Dương Thần càng ngày càng rõ ràng, và bây giờ có thể khẳng định, tiểu đội Hải Ưng không thể rời khỏi doanh trại, hiện tại chỉ có thể dựa vào bản thân mình mà thôi.
Lâm Chí Quốc thông qua tiểu đội Hải Ưng tìm cho mình một chỗ căn cứ, nằm lại gần bến cảng bỏ không tại Trung Hải, đã bao năm không có người chú ý đến vị trị heo hút này.
Khi thủy triều lên, ở vị trí vịnh này sẽ có những con sóng bạc đầu, theo Lâm Chí Quốc nói, hàng chục năm trước chính phủ đóng cửa nơi đây vì có rất nhiều người bị sóng cuốn trôi, đồng thời xây dựng một cơ sở mẫu hạm bí mật.
Xuôi theo con đường uốn lượn, Dương Thần đến nơi bến cảng mọc đầy cỏ dại, những kiến trúc bê tông ẩn hiện trước mặt, có thể hình dung ra khung cảnh phồn hoa năm xưa, những công trình xung quanh đã hoàn toàn bị hư hỏng.
Khi Dương Thần dừng xe, trong màn đêm xuất hiện ba bóng đen, nhìn rõ thì là Thái Ngưng, người vừa gọi điện cho mình, Ngọc Ki Tử, và Vân Miểu sư thái.
Dương Thần mếu máo cười:
– Không thể nào, chỉ có ba người đến đây thôi à.
– Rất không may lại là nhưng vậy.
Thái Ngưng buồn bã nói:
– Những người khác không thể liên lạc, bọn chúng tôi nếu không nhờ võ công của sư thái và đạo trưởng thì cũng không thể tới được đây.
Dương Thần lúc này mới chú ý, sư thái sắc mặt trắng bệch, chứng tỏ vừa tiêu hao rất nhiều sinh lực, đang thở hổn hển.
– Căn cứ bí mật đang ở vị trí nào?
Dương Thần hỏi.
Thái Ngưng chỉ vào cái vọng gác ở đằng xa xa, trong bóng tối thoắt ẩn thoắt hiện ra một lối đi, có lẽ cao về vài trượng, cũng không biết vốn là có sẵn, hay cố ý lập lên để đánh lạc hướng.
– Vượt tường từ đây, có thể tiếp cận đến chỗ thang máy, căn cứ địa dưới vực đằng kia.
– Đi.
Dương Thần không nói thêm gì, lập tức đi cùng ba người đến khu vực sâu.
Trên đường đi, Vân Miểu sư thái nhẹ nhàng nói:
– Cám ơn anh đã đến, kẻ địch lần này nếu không có anh, chắc chúng tôi đối phó không nổi.
– Không cần cám ơn tôi, bọn chúng suýt chút nữa đã giết bạn gái của tôi, chúng đáng chết.
Dương Thần nghĩ đến việc đội Hải Ưng bị tấn công, nếu chỉ tính việc này thôi, mà bản thân không làm cái gì thì quả thật là quá máu lạnh.
Thái Ngưng nhíu mày hỏi:
– Nhược Khê bị tấn công.
–
Dương Thần lắc đầu trả lời:
– Người khác.
Thái Ngưng chợt lóe lên một tia hoài nghi nhưng không hỏi gì thêm.
Dương Thần nhìn nét mặt trắng bệch thều thào của thái sư, liền hỏi:
– Biết kẻ nào tấn công ba người không?
Ngọc Khi Tử nói:
– Nghe bọn chúng tự xưng là Đêm Đen, Garuda, Rama gì đó.
Dương Thần nghĩ một hồi rồi hỏi:
– Là Đêm Đen, Garuda, hai bảo vệ trong truyền thuyết Ấn Độ, phân than của hộ vệ thần Shiva, Garuda là em của Rama, là tên của chim thần của Đêm Đen.
– Cái gì? Phân thân? Lẽ nào bọn chúng có thể nhập vào làm một?
Thái sư Vân Miểu nghe xong ba cái thằng vừa bị mình đánh bại lại chỉ là một người thì đâu có thể yên tâm.
Dương Thần lắc đầu:
– Tôi cũng chẳng biết, đó chỉ là trong truyền thuyết Ấn Độ, Brahma quá là thần bí, trong truyền thuyết Ấn Độ lưu truyền quá nhiều tích khác nhau, tôi cũng chỉ biết được một ít.
– Bất luận thế nào, dù bọn chúng có thể bảo toàn được sức mạnh của mình, thì chúng ta phải nhanh chóng ngăn chúng lại, nhưng hi vọng căn cứ chưa bị tấn công, hi vọng tướng quân tạm thời an toàn.
Ngọc Ki Tử trầm ngâm nói.
Thái sư tối sầm mặt mũi, không biết là lo lắng sự an toàn của căn cứ, hay là lo lắng cho sự an toàn của ông chồng ngứa mắt của mình.