Hai tay Miêu Nghị đột nhiên nắm quyền, khớp xương kêu răng rắc.
Theo hai quả đấm nắm chặt từ từ buông ra, mười ngón tay thư giãn, vẻ mặt hắn cũng dần dần khôi phục bình tĩnh, hết sức bình tĩnh, dường như chưa hề xảy ra chuyện gì, ánh mắt lạnh nhạt, vẻ mặt hờ hững.
Yên lặng quan sát một hồi, Tư Không Vô Úy không nhịn được lên tiếng thử dò xét:
– Miêu lão đệ, ngươi không sao chứ? Kẻ tu hành sinh sinh tử tử là hết sức bình thường, lão đệ, ngươi hãy bớt bi ai, cùng lắm thì sau khi chúng ta rời khỏi đây báo thù cho Thích Tú Hồng là được.
– Ta không có sao!
Miêu Nghị vô cùng bình tĩnh nói:
– Đi lên con đường này, người giết ta, ta giết người, chuyện này không trách được bất cứ kẻ nào. Muốn trách chỉ có thể trách Miêu Nghị ta kém cỏi, ngay cả nữ nhân của mình cũng không bảo vệ được!
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy nhìn nhau không biết nói gì.
Hai người còn lo lắng hắn không thể khống chế tâm trạng của mình, từ đó cũng không thể kiên trì đến khi phá vỡ hồ lô thoát thân, bây giờ xem ra thật đúng là quá lo xa. Chẳng qua là hắn khôi phục như vậy có hơi nhanh, mới vừa rồi biến thái tới mức nào, có thật vậy không?!
———–
Trên mặt biển, mấy bóng người từ phía trước nhanh chóng tiến tới gần bọn Cổ Tam Chính đang bỏ chạy, người cầm đầu cỡi một con vật cỡi trắng như tuyết vừa tựa như kỳ lân vừa tựa như sư tử, nhanh chóng dong ruổi trên biển.
Bọn Cổ Tam Chính bị đuổi theo chạy thục mạng giật mình kinh hãi, phía sau có truy binh, trước mặt lại có cường địch, biết nên làm thế nào cho phải.
– Là Ngọc Lân Sư do Thiên Ngoại Thiên nuôi!
Đàm Lạc cao giọng nói:
– Hẳn là người Thiên Ngoại Thiên đến, thường là người tham dự không sử dụng linh thú như thế. Chúng ta không ngại mang Vạn Yêu Thiên ra cầu cứu thử một chút xem sao, mấy nhà bọn họ luôn luôn bất hòa, đây có lẽ là cơ hội thoát khỏi đuổi giết.
Cổ Tam Chính đang cỡi sóng hắng giọng nói:
– Người tới trước mặt phải chăng là cao nhân Thiên Ngoại Thiên? Tu sĩ Tiên Quốc Thìn lộ bái Tiên Thánh bị Vạn Yêu Thiên đuổi giết, khẩn thỉnh cao nhân ra tay viện thủ tương trợ!
Lúc này trước mặt truyền tới thanh âm trong trẻo cao vút:
– Là ai càn rỡ, lại dám đuổi giết tu sĩ Tiên Quốc ta?
Vừa nói ra lời này, ba người Cổ Tam Chính hết sức vui mừng, biết mình đã liều đúng lần này. Ba người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy truy binh phía sau đã giảm tốc độ, hiển nhiên cũng có chút kiêng kỵ người tới.
Người cỡi Ngọc Lân Sư đã gia tốc thoát khỏi đội ngũ, chạy tới trước. Ngọc Lân Sư cất vó dừng trên mặt biển, bốn chân dừng trên sóng biếc, một mảnh sóng biếc lập tức ngưng kết thành hàn băng thật dày, giúp Ngọc Lân Sư đặt chân.
Ba người Cổ Tam Chính nhanh chóng dừng lại, thấy người tới đều không khỏi sửng sốt, thật sự là nam tử cỡi ở trên lưng Ngọc Lân Sư kia quá đẹp, làm cho người ta không nhịn được phải ngắm nhìn.
Người tới tự nhiên không ai xa lạ, chính là Nguyệt Dao.
Nàng vận một thân nam trang lừa gạt người bình thường còn tạm được, nhưng dưới ánh mắt sắc bén của tu sĩ, chỉ cần liếc nhìn qua là có thể nhìn ra nàng là nữ giả nam trang.
Ngay cả Diệp Tâm cũng không khỏi nhìn đến ngây người, nữ giả nam trang toát ra một phen phong hoa khác biệt quả thật là khiến cho người ta tâm thần sảng khoái.
Trong năm người tùy tùng Nguyệt Dao sau đó chạy tới, thị nữ Nguyệt Dao thấy ba người ngắm nhìn nàng trắng trợn không kiêng nể như vậy, lúc này quát lớn:
– Càn rỡ, các ngươi thấy Lục gia còn không mau hành lễ?