Vu Khúc tay nhấc một thanh trảm ma đao to lớn, banh mặt lại, dưới sự hộ vệ của trung quân, tự thân chỉ huy đại quân tác chiến.
Hắc long cùng hai con thải phương xoay vòng giữa không trung đồng thời huyễn hóa nhân hình, quay trở về bên người Nghiêm Tiếu, Hắc Thán làm phép giận dữ hét:
– Thượng Quan Thanh, giờ không ra tay, thì con đợi đến lúc nào?
Thượng Quan Thanh? Nghiêm Tiếu ngạc nhiên quay đầu nhìn Hắc Thán, chẳng lẽ Thiên cung đại tổng quản Thượng Quan Thanh cũng là người mình?
Tiếng hát kia vừa được cất lên, ngay cả Nghiêm Tiếu đều chảy mồ hôi lạnh giùm cho Thanh chủ, thậm chí khiến cho toàn bộ nhân mã Thanh, Phật rối loạn quan tâm, cả tiết tấn công kích cung bị chậm lại.
Đám ngươi Thanh, Phật, Tư Mã Vấn Thiên cùng Vu Khúc cơ hồ đồng thời quay đầu nhìn Thượng Quan Thanh.
Có ý gì? Chính bản thân Thượng Quan Thanh cũng ngẩn người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng hắn có ngẩn ngươi cũng vô dụng, then chốt là thủ hạ dưới tay hắn không ngờ ra, vài trăm Ảnh vệ hộ vệ xung g quanh trung quân đột nhiên đồng thời lộ ra huyết hồng đại đạo, tập thể xông về phía Vũ Khúc đang chỉ huy trong vòng hộ vệ giữa trung khu, cuồng bạo đao ảnh bạo phát ra khí thế phá mở hết thảy, đập tan phong ngự ở trung khu, nhắm thắng vào Vu Khúc.
Thượng Quan Thanh thực sự bị ho cho tâm can thiếu chút nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì, thì đã thấy một bóng người cấp tốc lóe tới, vung kiếm liền chặt, chính là Thanh chủ, mặt mày hung tợn phẫn nộ tới cực điểm.
Tốc độ của Thanh chủ quá nhanh, Thượng Quan Thanh ngay cả cơ hội để giải thích cũng không có, thậm chí còn chưa kịp phản ứng xem nên giải thích thế nào, bất giác vung kiếm lên ngăn cản.
– Nghịch tặc!
Trong tiếng rống giận của Thanh chủ mang theo bi phẫn vô cùng tận, không nghĩ tới tâm phúc một mực ở bên người mình lại chính là phản đồ, lúc này sự phẫn nộ trong lòng không ngôn từ nào có thể diễn ta, một hệ liệt loạn tượng trong nội bộ Thiên cũng không biết là có bao nhiêu phần công lao của đứa phản đồ này.
Một kiếm này của hắn có thể nói là một kích toàn lực.
Choang! Bao kiếm trong tay Thượng Quan Thanh bị chém thành hai nửa, bảo kiếm của Thanh chủ thật sự quá sắc bén, cả người hắn cũng bị một kiếm thế tới còn chưa hết chém thành hai đoạn, từ vai trái bộ nghiêng tới sườn eo. Máu thịt tứ tung, Thượng Quan Thanh phân thành hai đoạn, trong mắt mở trừng trừng, có kinh khủng, có nghi hoặc, có cả vẻ không cách nào tưởng tượng.
Trung khu chỉ huy bị Ảnh vệ công kích cho đại loạn, dù là Vũ Khúc cũng đỡ không nội thế công kích tập thể tự nhiều Ảnh vệ như vậy, dưới sự bảo hộ của đại lượng tướng sĩ, liều mạng rút ra sau.
Phật chủ đã xông tới đại khai sát giới với đám Ảnh vệ đang công kích trung khu.
Phẫn nộ trong lòng Thanh chủ khó mà diễn tả bằng lời, hiện tại hắn cơ hồ có thể khẳng định, tin tức Phá Quân cùng Chiến Như Ý ly khai là do Thượng Quan Thanh tiết lộ cho Miêu Nghị, vung kiếm chém loạn một trận như muốn trút giận, chặt cho thi thể Thượng Quan Thanh nát như tương mà vẫn không thể tiết hết phẫn hận trong lòng.
Một màn này khiến cho Tư Mã Vấn Thiên nhìn mà sống lưng phát lạnh, Thượng Quan Thanh làm trâu làm ngựa nhiều năm như vậy, không ngờ lại có kết cục này, chẳng lẽ Cao Quán là thật bị bức hại?
Trường cảnh đại loạn trong nội bộ nhân mã Thiên Đình, cảnh tượng Thanh chủ giận chém Thượng Quan Thanh, khiến Nghiêm Tiếu không khỏi trợn mắt há hốc mồm, ngay cả hắn đều khó mà tin tưởng, bên người Thanh chủ không ngờ nát đến như thế? Khó trách Ngưu Hữu Đức dám cả gan tự tin khiêu chiến!