Dưới ánh mắt không thể tin nỗi, hoàng quang quanh thân hắn biến mất vô ảnh vô tung, mười đạo phi châm vốn đang giằng co với hoàng quang kia được thoát khốn, lập tức hóa thành hồng quang tiến đến những nói yếu hại trên cơ thể đánh đến, khiến cho thân hình hắn chao đảo vài cái, rốt cuộc cũng không chịu nỗi quỳ xuống đất.
Ngâng quang chợt lóe lên, Hàn Lập đột nhiên vô thanh xuất hiện bên người Cổ trưởng lão, liền đem đầu lâu của hắn chém bay ra hơn trượng.
Máu tươi bắn cao hơn thước, một mùi vị huyết tinh nồng đậm khuyết tán ra ngoài.
Đến lúc này, Hàn Lập mới thở dài nhẹ nhõm một hơn.
Tiến lên một bước, đến gần tử thi không đầu quơ tay lấy túi trử vật bên hông thu lấy.
Đồng thời Khúc Hồn cũng thu lấy pháp bảo bát hình màu vàng kia.
Tiếp theo, Hàn Lập liền mang theo Khúc Hồn, cả hai thân hình chợt lóe lên rời khỏi đại trận, lập tức ngự khí bay đi.
Sau khi bay được hơn hai ba mươi hải lý, Hàn Lập liền ngự khí tiến vào trong lòng biển phía dưới, tiềm nhập sâu hơn mười trượng.
Sau đó, hắn đem pháp khí thu lại, lấy ra tấm lụa mỏng có khả năng đoạn tuyệt khí tức kia, đem chính mình cùng Khúc Hồn bao phủ bên trong, đồng thời hai người cũng vận dụng vô danh khẩu quyết, tiến nhập vào trạng thái luyện khí.
Trong chốc lát sau khi hắn làm hết thảy điều này, một cổ thần thức cường đại phẫn nộ cực kì buông xuống vùng biển phụ cận xung quanh, lúc này đang tìm kiếm không trung trên mặt biển chung quanh đó.
Thần thức này tuy kiểm tra cẩn thận nhưng không có khả năng phát hiện ra tung tích của Hàn Lập cùng Khúc Hồn, cuồng bạo thần thức này sau khi lướt qua vùng phụ cận nơi hai người ẩn trốn liền vội vàng di chuyển về hướng khác tiếp tục tìm kíêm.
Lúc này Hàn Lập mới có thể hoàn toàn yên tâm!
Đương nhiên, hắn cũng không có ngu xuẩn lập tức xuất hiên trên mặt biển, liền ở dưới đáy biển xuất ra một tầng vòng bảo hộ đạm lam, đem hai người bảo hộ trong đó, ngăn cách nước biển xung quanh. Bắt đầu cùng với Khúc Hồn xếp bằng dưỡng thần.
Lần ẩn úp trong lòng biển này đã hơn nữa tháng rồi.
Mấy ngày hôm trước, một cổ cường đại thần thức tựa hồ không chịu bỏ qua, điều tra xung quanh nơi Hàn Lập ẩn nấp mấy lần, nhưng mỗi lần như vậy, Hàn Lập sớm thu liễm khí tức, không thể phát hiện được gì mà rời đi.
Lúc này, thần thức cuồng bạo kia đã hoàn toàn biến mất, hơn mười ngày sau không hề xuất hiện.
Lúc này Hàn Lập mới dám bắt đầu hành động.
Cẩn thận chậm rãi độn xuất hơn trăm lý mới từ trong lòng biển bay ra ngoài, xác định một phương hướng liền toàn lực bay đi.
Khôi Tinh Đảo tự nhiên đã không thể trở về rồi, chỉ có thể tìm một địa phương khác đặt chân thôi.
Tuy nhiên không biết Cổ Miêu nhị vị trưởng lão của Lục Liên Điện cùng với vị thanh niên gọi là “Ô Sửu” có quan nhệ như thế nào, tại sao lại không tiếc tất cả muốn giết người diệt khẩu, nhưng có thể khẳng định nơi này không phải là nơi mà Trúc Cơ Kỳ tu sĩ như hắn có thể đi vào, có thể rời xa phạm vi hai thế lực này là tốt nhất.
Chẳng qua, thật sự là đáng tiếc, động phủ ở Tiểu Hoàn Đảo kia cùng với ba bộ pháp khí bày trận đầy đủ. Hơn nữa, trong lần tranh đấu này tổn thất các pháp khí khác, lần này hắn thật sự tổn thất không nhỏ!
Hàn Lập một bên ngự khí phi hành, một bên cười khổ tự giểu.
Chẳng qua, so sánh với bọn người trung niên lành ít dử nhiều kia, hắn cuối cùng cũng có thể bảo vệ được cái mạng nhỏ này, cũng không có ôm oán khí gì.
Hàn Lập đang tự trấn an bản thân, đột nhiên vừa động lòng, đem túi trử vật của Cố trưởng lão lấy ra.
Thời gian trước lo lắng đề phòng sự tìm kiếm của thần thức cuồng bạo kia, Hàn Lập cũng không có tâm tư xem xét qua vật này, hôm nay cũng có thể nhìn xem rồi.
Túi trử vậy của một vị tu sĩ Kết Đan Kỳ, sẽ không hề nghèo nào chút nào! Hy vọng có thể đền bù lại chút tổn thất lần này!
Thần thức chậm rãi tiến vào trong túi trữ vật, Hàn Lập liền nhìn thấy bảy tám mươi khối linh thạch bật trung, khiến hắn kinh hỉ đến phát cuồng đi.
Vị Cố trưởng lão thân gia này thật sự là không hề nghèo nàn chút nào! Có thể mang nhiều linh thạch như vậy trong người!
Chẳng lẽ hắn cũng giống với mình? Có thói quen mang theo toàn bộ gia sản trên người?
Nếu như là như thế, nhiều linh thạch như vậy đối với một tu sĩ Kết Đan Kỳ nhiều năm như vậy mà nói tựa hồ lại rất bình thường!
Sau khi suy nghĩ như vậy, Hàn Lập rốt cuộc cũng có thể chuyến sự chú ý rời khỏi linh thạch, ánh mắt chuyển đến những vật khác bên trong.
Một bình ngọc cao khoảng một thốn, hai phù lục lấp lóe lam, kim nhị sắc hào quang, một quyển đạo thư cùng với một viên cầu lấp lóe lam quang.
Còn lại toàn thứ không đáng giá chút nào.
Đạo thư cũng không có gì, chỉ là công pháp thượng tầng “Thổ Ly Quyết” mà thôi, tuy không thể nói là công pháp bình thường nhưng hắn căn băn không có tu luyện công pháp này.
Chỉ có hai phù lục kia là được, một phù bảo họa một thanh tiểu kiếm màu vàng, tấm còn lại họa một con giao long màu lam chẳng biết tên là phù lục gì, làm Hàn Lập trong lòng vui vẻ.
Hàn Lập lấy viên cầu kia ra đùa nghịch trong chốc lát, rốt cuộc có thể khẳng định đây là nôi đan của yêu thú cấp năm nào đó, cũng là vật cực kì trân quý.
Cuối cùng, chỉ còn lại cái bình ngọc không hợp mắt kia.
Nhưng ngay Hàn Lập đem cái tiểu bình màu vàng kia mở ra thì bên trong có năm khỏa đan hoàn màu vàng.
Những đan hoàn này chẳng những lớn nhỏ giống như nhau, hơn nữa ánh sáng tỏa ra cũng rực rỡ, bạch khiết cực kì, tản ra một mùi dược hương kì dị.
“Hàn Trần Đan”.
Nhìn những đan hoàn trong tay, Hàn Lập ngây người cả nửa ngày.
Tuy hắn không hề gặp qua những đan hoàn này nhưng hình dáng cùng màu sắc của nó cùng với sự miêu tả trong cuốn “Đan Đạo Bình Giám” mà hắn mua được hoàn toàn giống nhau! Không phải là nó thì là cái gì đây?