Cha không ra cha, con không ra con, hai cha con cùng tranh một nữ nhân.
Toàn bộ phủ Tướng quân bởi vì nữ nhân này mà bị phá hủy.
Tận sâu trong đáy lòng Vệ Lệnh Nhàn mong muốn nhất chính là trở về quãng thời gian không có Quận chúa Minh Châu, an nhàn bình lặng, mặc dù phải khổ sở lo liệu phủ Tướng quân, còn phải lo lắng cho An Hựu xuất chinh bên ngoài.
Thế nhưng trong lòng Vệ Lệnh Nhàn vẫn an nhàn và bình thản, yêu cầu của nữ nhân chẳng qua chỉ là một gia đình, một gia đình an ổn.
Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của Vệ Lệnh Nhàn.
Ninh Thư thở dài một cái, trái tim lay động không ngừng trong chốc lát trấn tĩnh lại, ít nhất cũng có mục tiêu phấn đấu rồi.
“Sao nàng còn chưa ngủ?” Giọng nói của An Hựu nằm bên cạnh vang lên.
Ninh Thư dịch vào bên cạnh, nói: “Tướng quân, thiếp đang lo lắng cho An Du?”
“An Du có cái gì mà phải lo lắng?” Giọng nói của An Hựu mang theo giọng khàn khàn tỉnh ngủ.
Trong lòng Ninh Thư thật sự cạn lời, nói: “An Du đã mười bảy tuổi rồi, sắp phải thành gia lập thất rồi, nhưng lại chưa làm được cái tích sự gì, trên người không có công danh lợi lộc, thiếp nhớ năm chàng mười bảy tuổi đã đi ra chiến trường.”
An Hựu á một tiếng, “Đúng là như vậy.”
Ninh Thư nói: “Cho nên thiếp mong có thể tìm cho An Du một việc, nó thích luyện võ nghệ, thiếp muốn cho nó đi tòng quân.”
“Tòng quân? Nàng nỡ sao? Chắc là mẹ sẽ không đồng ý.” An Hựu nói.
Cũng chẳng phải con của ta, có cái gì mà không nỡ chứ
Ninh Thư im lặng, An Hựu nói sẽ xem xét.
Ngày thứ hai khi dùng bữa sáng, An Hựu nói với lão thái thái muốn cho An Du đi tòng quân, lão thái thái không đồng ý, tòng quân mất hơn hai ba tháng không được gặp cháu trai, khiến lão thái thái nhớ đến mức đau lòng rồi.
Mà An Du hiển nhiên không ngờ đột nhiên cha lại để hắn đi tham gia quân đội.
An Du nhìn về phía Quận chúa Minh Châu nhu tình như nước.
Quận chúa Minh Châu kinh ngạc che miệng, nói với An Hựu: “Tòng quân thật sự nguy hiểm, sao phải để An Du đi tòng quân?”
Ninh Thư cười đến ung dung hào hoa, vô cùng đoan trang nói: “Nam nhân bảo vệ quốc gia, vừa mở ra cho mình một ý nguyện to lớn, Quận chúa, An Du vì sao không thể tòng quân.”
Quận chúa Minh Châu kinh ngạc nhìn Ninh Thư, nói: “Nhưng An Du là con của cô mà, vì sao cô có thể không màng đến sống chết của hắn như vậy.”
Minh Châu nhíu chặt chân mày, vẻ mặt như muốn nói là sao ngươi lại có thể máu lạnh như thế chứ.
Sắc mặt lão thái thái hơi bất ngờ, trên mặt lộ ra bất mãn với Ninh Thư, lão thái thái lớn tuổi rồi, không có sự quyết đoán lúc trẻ tuổi, lúc còn trẻ lão thái thái không phải cũng đẩy An Hựu ra chiến trường, trở thành một tướng quân uy phong như hôm nay sao.
Mẹ nó, nhưng lời nói của Quận chúa Minh Châu giống như nói cô đẩy An Du đi tìm đường chết vậy, Ninh Thư nhìn Quận chúa Minh Châu, mỗi lời nói và hành động tùy tiện của nàng, đều sẽ gây ra một cuộc tranh chấp lớn và sự đối lập kịch liệt.
Nàng thực sự đơn thuần, hay là mang theo những chuyện lỡ lời như vậy để hại người khác.
Ninh Thư muốn để An Du rời khỏi phủ Tướng quân, để tránh An Du rơi vào cảnh hai cha con tập trung lại tranh một nữ nhân.
Ninh Thư nhìn An Du, hỏi: “An Du, con nghĩ như thế nào, không phải con luôn muốn trở thành người giống như phụ thân của con sao?”
An Du nhìn về phía Quận chúa Minh Châu, Quận chúa Minh Châu lại nhìn An Hựu.
Ninh Thư thấy bộ dạng này của An Du, Quận chúa Minh Châu mới vào phủ Tướng quân hôm qua, đã khiến cho An Du thành bộ dạng này rồi.
Quận chúa Minh Châu thực sự có mị lực phi phàm, dáng vẻ nhu nhu nhược nhược vậy mà lại khiến nam nhân thương tiếc nhất.
An Du nói: “Con trai sẽ suy nghĩ.”
Ninh Thư không nói gì, cô thực sự không muốn quản hai đứa trẻ này nữa, đặc biệt là khi nghĩ tới tình tiết trong kịch bản, quả thực khiến người ta thất vọng mà.
Quận chúa Minh Châu rơi nước mắt vàng nước mắt bạc, tất cả mọi người sẽ đều quay ra chỉ trích cô.
Quận chúa Minh Châu như nói ta biết ta sai rồi, nhưng ta cứ không thay đổi, chúng ta là tình yêu đích thực, chúng ta không sai, ý đồ dùng lời xin lỗi để xóa sạch mọi tổn thương.
Đúng là ngẫm lại thực sự rất đáng sợ, ngươi không thể tránh khỏi, bởi vì nàng sẽ không ngừng sám hối với ngươi, một lần rồi lại một lần sám hối, một lần rồi lại một lần vô ý thức đâm từng đao vào trong lòng ngươi.
Khi dùng bữa sáng, sắc mặt lão thái thái luôn khó coi, hơn nữa còn là công khai thể hiện ra, là cố ý muốn để cho Ninh Thư nhìn thấy.
Lão thái thái bình thường sẽ không bày ra sắc mặt như vậy với con dâu của mình, điều đó chứng minh bà thực sự không vừa lòng.