“Nghe có vẻ khó tin thật nhưng ta cũng không thể không tin vào”.
“Đúng thế, không biết hắn ta may mắn hay là có thực lực nhưng để lên được tầng thứ hai đã là một chuyện rất khó rồi”.
“Ở tầng thứ nhất hiện tại cũng đang nháo hết cả lên vì chuyện này đây. Không biết có bao nhiêu thế lực phái để tử ra ngoài tìm kiếm cơ duyên và may mắn tìm được thứ gì khác để tiến được lên tầng thứ hai. Chứ không ta ở ngoài này đã tìm được không ít cơ duyên rồi, còn bây giờ thì thê thảm khỏi nói”.
“Đúng là chán thật, ta thấy ở nơi này gần như bị đám đệ tử thế lực lớn thu vào cả rồi và ta đã có dự tính là đi vào sâu để tìm kiếm mà con sông ở đằng xa có một đầu tứ cấp đỉnh phong hung thú rất mạnh. Chứ không ta đã vượt qua đó tìm kiếm tiếp rồi?”.
“…”.
Nghe đám người bàn luận thêm một lúc, cả hai người cảm thấy có chút hiếu kỳ nên rất để ý đến tòa bảo các đó nên quyết định vào trong đó tìm kiếm. Sở dĩ là như thế vì bọn họ chỉ vừa đến được tầng thứ nhất nên việc gặp lại đám người La Thiên và cũng muốn nhìn xem nó có khả năng gì mà ngăn cản được nhiều tông môn đến như vậy.
Đi vào trong tòa bảo các, cả hai người ngay lập tức bị chấn kinh. Nhìn từ bên ngoài thì tòa bảo các này không lớn cho lắm nhưng khi vừa đặt chân vào thì trong này lại rộng lớn vô cùng và xung quanh được bày trí những thứ vừa cổ kính vừa uy năng vô cùng.
Nhìn dòng người tấp nập tìm kiếm xung quanh, Đế Nguyên Quân cũng có chút hiếu kỳ vì những người ở đây đều rất chú tâm phá vỡ những trận pháp bảo vệ những thứ xung quanh.
Càng tiến vào sâu bên trong, Đế Nguyên Quân càng thấy nhiều người đang tụ tập lại. Bọn họ đổ xô phá vỡ hết những cơ duyên còn sót lại ở tầng thứ nhất này và đông nhất chính là điểm sâu nhất của tầng thứ nhất. Ở nơi đó tồn tại một trận pháp dịch chuyển lên tầng thứ hai và xung quanh được một tòa trận pháp bảo vệ chắn ở bên ngoài.
Nhìn thấy đám người dùng bằng mọi cách để có thể phá vỡ được trận pháp để đi vào nhưng cho dù bọn họ có cố gắng đến đâu đi chăng nữa cũng không thể làm được. Liếc mắt nhìn tòa trận pháp, Đế Nguyên Quân bất giác nở một nụ cười nhẹ.
“Trận pháp này đúng là thú vị?”
Lâm Tuyết Nhi đứng ở bên cạnh nghe thấy vậy thì cảm thấy có chút hiểu kỳ nhìn hắn, hỏi.
“Ngươi có cách phá được pháp trận đó rồi sao?”
Đáp lại, Đế Nguyên Quân gật đầu trả lời với giọng điệu tự tin.
“Có thể xem là như vậy? Nhưng trước mắt tìm gặp La gia chủ trước rồi hẵng nói”.
Tìm kiếm ở trong đoàn người một hồi lâu, Đế Nguyên Quân nhìn thấy ở trong góc xa, một nhóm người cũng đang tìm cách để mở trận pháp thì nhanh chóng tiến lại gần. Khi họ nhìn thấy những người La gia vẫn còn đang an toàn thì mới thở phào được một hơi. Nhưng có điều Đế Nguyên Quân cảm thấy không được đúng cho lắm vì trông tình trạng họ lúc này không được tốt.
Nhanh chóng tiến lại gần, Đế Nguyên Quân lên tiếng.
“La gia chủ, nhìn sắc mặt của ngươi không được tốt cho lắm? Những người khác không có ở đây sao?”
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, sắc mặt La Thiên đột ngột thay đổi một trăm tám mươi độ. Hắn nhanh chóng quay người nhìn Đế Nguyên Quân rồi lên tiếng.
“Nguyên Quân công tử? Ngươi đến rồi sao?”
La Thiên thở dài một hơi rồi nói tiếp.
“Sắc mặt ta không tốt cũng đúng thôi? Ban đầu tiến vào bảo các muộn nên những thứ tốt đều đã bị những thế lực khác đoạt từ ban đầu và ta không muốn đổ máu để tranh dành nên chỉ còn nước phá bỏ trận pháp để tiến lên tầng thứ hai nhưng suốt ba tháng vẫn không thể làm được”.
“Vì ta ở đây đã một thời gian mà không thu được bất cứ cơ duyên nào cả nên ba gia tộc kia đã chia ra tìm kiếm cơ duyên ở bên ngoài rồi. Nghe buồn cười lắm đúng không?”.
Thanh Lương các chủ đứng ở bên cạnh đặt tay lên vai La Thiên và nói.
“Có gì đâu mà buồn cười, ta với họ chỉ là liên minh để tiến vào trong này thôi, còn việc tìm kiếm cơ duyên thì tùy thuộc vào bọn họ thôi. Ngươi cũng đừng vì thế mà cảm thấy buồn lòng làm gì? Trước sau gì ta cũng sẽ lên được tầng thứ hai mà thôi”.
Lúc này, hai vị trưởng lão cũng lên tiếng.
“Thanh Lương các chủ nói đúng đó, ta cứ từ từ mà phá mở trận pháp. Nếu may mắn mở ra thì ta chẳng phải sẽ lên trên đó được hay sao?”
“Tầng thứ hai chỉ mới có một người lên được thôi mà, ta bây giờ vẫn còn cơ hội?”.
Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì bất giác nở một nụ cười nhẹ rồi lắc đầu.
“May mắn sao?”
“À đúng rồi?”
Bất giác, La Thiên nhìn hai người rồi lên tiếng hỏi.
“Thời gian này hai người đã tìm được cơ duyên nào chưa? Ta thấy phong thái Lâm cô nương hiện nay rất tốt và còn đột phá Thiên Địa cảnh? Đúng là đáng mừng”.
Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi cười nhẹ một tiếng rồi gật đầu, đáp.
“La gia chủ nói quá lời rồi, ta chỉ may mắn thu được cơ duyên mà thôi. Ban đầu thì ta dự định tới đây để xem tình hình của mọi người nhưng thấy nơi này rất thú vị nên cũng muốn tham gia xem thử, trong bảo các này sẽ có thứ đồ nào tốt”.
“Như thế thì thật đáng mừng”.
Thanh Lương các chủ gật đầu lên tiếng.
“Cơ duyên trong bảo các này rất nhiều và đủ thể loại nên Lâm cô nương yên tâm, dựa vào khả năng của Đế Nguyên Quân thì cơ duyên vào tay sẽ không ít? Ngươi thấy ta nói có đúng không?”.
Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì cười nhẹ một tiếng rồi thở ra một hơi.
“Kỳ thực mà nói thì trận pháp này để phá mở thì không khó nên ta sẽ đưa các người tiến lên tầng thứ hai, ta hiện tại cũng thấy bảo các này rất thú vị”.
Đám người nghe thấy vậy thì vui mừng, đáp.
“Nếu được như vậy thì tốt quá?”