Về phần Thanh chủ lại truyền âm với Vu Khúc, nói:
– Ngầm rút một ít nhân thủ, chú ý Thượng Quan Thanh, có gì khả nghi lập tức báo cho trẫm.
Vu Khúc tâm đầu khẽ chấn động, ngẩng đầu nhìn lại, Thanh chủ chỉ đưa mắt ra hiệu một cái, không có ý nói gì thêm, nghiêng đầu nhìn tinh không xa xa ngoài cửa sổ, biểu tình thâm trầm.
Người trong long liễn đều phát giác được một tia khí tức dị dạng…
Tinh cầu hoang vu, sơn phong san sát từ gần tới xa, đại quân bố khắp trên đó.
– Xác nhận là Phá Quân bị Ngưu Hữu Đức vây công?
Quang Lệnh Công đứng trên đỉnh núi, có vẻ kinh ngạc quay đầu hỏi.
Câu Việt nói:
– Không sai, Phá Quân một đường lộn ngược thám tử ven đường quan sát rất rõ ràng.
– Không hay rồi.
Sắc mặt Quang Lệnh Công đột nhiên hơi biến:
– Đây có thể là mưu kế dẫn dụ nhân mã Thanh Phật rời đi của Ngưu Hữu Đức, ngăn chặn Phá Quân là giả, tám chín phần mười là đang nhắm tới bản vương, nhân mã Thanh, Phật có dấu hiệu phản hồi chi viện không?
Câu:
– Theo tin từ thám tử ở ven đường bao về thì trước mắt vẫn chưa có dấu hiệu gì là sẽ quay đầu chi viện Phá Quân cả.
Quang Lệnh Công không khói thở phào một hơi:
– Ngược lại là bản vương lo nhiều, chắc hai người Thanh, Phật cũng có thể nhìn ra được điểm này.
Đúng lúc đó, một tên đại tướng gọi là Triệu Tộ lách mình tiếp cận, thủ vệ dò hỏi một tiếng, chạy lại bẩm báo nói:
– Vương gia, Triệu tướng quân cầu kiến. Quảng Lệnh Công gật đầu, tỏ ý cho vào.
– Vương gia!
Triệu Tộ đi tới hành lễ.
Quảng Lệnh Công cười ôn hòa nói:
– Có chuyện gì? Triệu Tộ nhìn quanh bốn phía một chút, hạ thấp thanh âm nói:
– Vương gia, vừa rồi có một tên gia nô quản lý sản nghiệp bên ngoài của mạt tướng truyền đến tin tức, nói là giám sát hữu sứ Cao Quán mới tự thân lộ diện tìm đến hắn.
– Cao Quán tự thân lộ diện tìm đến gia nô quản lý sản nghiệp mặt ngoài của ngươi?
Quang Lệnh Công hồ nghi nói:
– Cao Quán không phải đang tùy giá bên người Thanh chủ ư?
Triệu Tộ nói:
– Mạt tướng cũng cảm thấy kỳ quái, gia nổ của mạt tướng nói, Cao Quán kể là Thượng Quan Thanh đã bị Bạch chủ xúi giục, hắn vừa phát giác ra chút dấu hiệu thì bị Thượng Quan Thanh hãm hại, vu cho là gian tế, đã đào thoát khỏi Thanh chủ rồi.
Lời này khiến cho cả Quảng Lệnh Công cùng Câu Việt đều chấn kinh không nhẹ, hai người đối mặt nhìn nhau, có và khó mà tin tưởng, bên người Thanh chủ không ngờ đã xảy ra chuyện lớn như vậy?
Bọn họ lại không biết một chút tin tức nào, kỳ thực đừng nói bọn họ, nếu không phải có Ngọc La Sát làm tại mắt, chỉ sợ ngay cả Miêu Nghị cũng không biết chuyện này.
– Lời này là thật?
Quảng Lệnh Công truy hỏi một tiếng.