*** Bà đỡ.
Phòng đẻ ở phía bắc, gian phòng hấp thu đầy đủ tinh hoa của mặt trời, cả gian phòng được dùng rượu mạnh lau tới năm sáu lần, ga trải giường là vải mới, đun nước sôi, phơi khô dưới mặt trời. Ổn bà mới bà bà giỏi nhất trong chu vi trăm dặm quanh đây, không mời người có tướng phúc, chỉ mời người có tài nghệ cao. Danh sách ổn bà ở chỗ quan gia vị Vân Diệp và Tân Nguyệt lật gần nát rồi mới chọn ra được ba người, là nhân vật có tiếng chuyên môn đỡ đẻ cho hào môn đại hộ, đôi khi trong cung khó sinh, cũng mời tới giúp.
Mới đầu người ta không muốn tới, xem thường Vân gia là hộ nhỏ, thấy mất gia, mà cái danh Trường An tam hại của Vân Diệp đâu phải để gọi xuông.
Mẫy hộ vệ xông tới, đặt lão bà bà lên cáng khiêng đi, còn lại thì cho hết đồ đỡ đẻ của lão bà bà vào bao, nhét cả người lẫn đồ vào xe ngựa, định về vân gia. Đại nhi tử lão bà bà làm chưởng cố ở hình bộ vừa định ra ngăn cản thì Vân Diệp quất cho một roi vào mặt:
– Nếu như mọi chuyện thuận lợi thì đảm bảo ngươi thỏa mãn tiền tài, nếu có gì không may thì chuẩn bị dọn xác đi.
Đại nhi tử tất nhiên biết danh tiếng Vân Diệp hơn lão bà bà, không dám ngăn cản chỉ biết cầu phúc hết thảy thuận lợi.
Tân Nguyệt vào phòng đẻ, nửa ngày trời không thấy động tĩnh, Vân Diệp như kiến bò chảo nóng, lão nãi nãi cũng đứng ngồi không yên, cùng Vân Diệp người đi lòng vòng phía đông người dậm chân đằng tây, nóng ruột vô cùng, toàn bộ lớn nhỏ trong nhà đều đứng trong sân nghển cổ nhìn vào phòng, phòng che rèm kín mịt, càng lo.
Đã phái khoái mã báo cho Ngọc Sơn tiên sinh, Trình gia, Ngưu gia rồi, Vân Diệp không đi được Tiền Thông phóng ngựa nước kiệu đi tìm Tôn Tư Mạc, không có lão nhân gia tọa trấn, thực sự không yên tâm.
Tiểu Thu vén rèm đi ra, nàng là nha hoàn thiếp thân của Tân Nguyệt, tuy đã hứa gả cho người ta, nhưng lúc này không thể thiếu được, nàng hiểu tính khí Tân Nguyệt nhất.
Cả nhà vây tới hỏi dồn dập, Tiểu Thu ngượng ngùng nói với lão nãi nãi:
– Phu nhân hiện vẫn chưa có động tĩnh gì, ổn bà nói cần chút thời gian, phu nhân muốn ăn mía.
– Không sinh con cho tử tế ăn mía cái gì, sinh xong con, nãi nãi mua toàn bộ mía của Trường An cho nó ăn đủ thì thôi.
Nói thì nói thế lập tức có phó dịch chân tay nhanh nhẹn chạy đi mua mía cho Tân Nguyệt, trong nhà sợ mấy nha đầu ăn hại răng, cho nên không có.
Ngọc Sơn Tiên sinh hối hả chạy tới, vừa qua cửa đã lớn tiếng hỏi đã sinh chưa.
– Không phải Tôn tiên sinh nói còn hai mươi ngày nữa mới sinh sao? Sao lại sinh bây giờ, có phải bị ngã không?
Vân Diệp lắc đầu, nói với ông ta hôm nay Tân Nguyệt cười quá tợn, không biết chỗ nào không ổn, nước ối đã vỡ, sắp sinh rồi.
Ông già chỉ biết ngồi trên ghế thở dốc, nữ nhân sinh con là tới Quỷ Môn quan, ổn bà khoe khoang nói mình đỡ đẻ một trăm đứa, mới hỏng năm sáu đứa, đó là thành tích ghê gớm lắm rồi.
Nghe câu này Vân Diệp muốn cầm dao chém ổn bà, nếu ở đời sau, đỡ đẻ một trăm, sự cố năm sáu đứa thì bị người thân sản phụ băm thành thịt vụn, còn mặt mũi mà khoe khoang.
Nhưng sự thực là như thế, thành tích của bà ta đúng là rất đáng nể, quan phủ cũng có ghi chép, thời buổi này sinh con là đại sự, có tiền tìm ổn bà kỹ thuật cao, không có tiền sinh còn do quan gia tìm ổn bà cho, ổn bà không được từ chối. Mỗi khi sinh ra một đứa bé đều nghiêm khắc ghi vào hồ sơ, nếu không may chết non cũng ghi chép lại, chuyện lừa gạt giả dối gần nhưu không thể, vì tăng trưởng nhân khẩu là chỉ tiêu thăng tiến của quan viên.
Nếu như tùy ý phá thai như ở hậu thế sẽ bị xử phạt cực nghiêm, tội ngang giết người, nhất là thời sơ Đường, nhân đinh ít ỏi, Lý Tình cực kỳ căm ghét hành vi này, tuy nói trẻ chưa sinh ra chưa phải là một sinh mệnh, nhưng Lý Nhị thà nghiêm chứ không nới lỏng.
Mía được tước xong được đưa vào, đứng ở sân cũng nghe thấy tiếng nàng nhai mía rào rạo, rất khỏe, chuyện này cho Vân Diệp lòng tin cực lớn, từ khi Tân Nguyệt mang thai đã cực kỳ chú ý, bụng to lên càng không thiếu vận động, ăn cơm cũng không phải chỉ biết dùng đồ đại bổ, cân bằng thuốc và đồ ăn vẫn phải làm, lo quá thừa dinh dưỡng làm đứa bé quá lớn, hại cho cả tính mạng mẹ con.
Lão Tôn ở gần, chẳng mấy chốc là tới, với lão nhân gia thì không phải kỵ húy gì hết, vào phòng đẻ một lúc sau đi ra.
Nói với Vân Diệp:
– Con bé Tân Nguyệt này thân thể khỏe mạnh lắm, tuy sinh con sớm một thời gian cũng không sao, mạnh rất khỏe, lát nữa sẽ sinh thôi, nóng ruột cái gì?