“Ngươi với Quân Trì dùng chung một thân thể, hắn là hoàng đế, đại biểu cho việc ngươi cũng là hoàng đế, hiện tại hắn không ở đây, ngươi chính là hắn, cho nên ngôn hành cử chỉ của ngươi đều phải giống hắn mới được, nếu như bị người ta phát hiện, hậu quả không dám tưởng tượng.”
Quân Tiểu Ao kiêu ngạo, bộ dáng không thèm để ý, nhưng thấy biểu tình của nàng có vẻ nghiêm trọng, liền hỏi: “Sẽ liên lụy tới Phiêu Phiêu sao?”
Vân Phiếm Phiếm cũng không biết, nhưng mà nàng là người cuối cùng tiếp xúc với Quân Trì.
Hiện tại Quân Trì đang êm đang đẹp biến thành Quân Tiểu Ao, nếu như bị người ta phát hiện, chỉ sợ nàng cũng sẽ bị vạ lây.
Nàng thật ra cũng không quá quan tâm, không ai có thể cản được nàng cả, nhưng là nàng sợ Quân Tiểu Ao sẽ gặp nguy hiểm.
Vì thế nàng nhanh chóng nghiêm trọng hóa vấn đề, nói: “Sẽ! Có khả năng ta sẽ chết.”
Quân Tiểu Ao méo miệng, vẻ mặt khủng hoảng: “Ta không cho Phiêu Phiêu chết, ta sẽ làm thật tốt, nhất định sẽ không để ai phát hiện ra.”
Vân Phiếm Phiếm bán tín bán nghi, liền thấy Quân Tiểu Ao xuống giường.
Hắn đi chân trần đạp ở trên nền đất, lúc sau đi tới một bên, cầm cây búa nhỏ, gõ gõ vài cái lên cái kỳ lân đồng ở trên đài.
Thanh âm nặng nề vang dội, các cung nữ bên ngoài nghe được liền nhanh chóng đẩy cửa tiến vào.
Vân Phiếm Phiếm đã lập tức mặc váy áo ngay sau khi hắn xuống giường, chờ các cung nữ tiến vào nội điện thì nàng đã mang xong giày.
Trong đó có một cung nữ thấy Quân Tiểu Ao đi chân trần đứng trên mặt đất, hoảng ợ, buông đồ vật trong tay xuống nói: “Bệ hạ, mặt đất rất lạnh, thỉnh bệ hạ trở lại giường để nô tỳ giúp người mang giày.”
“Không cần.” Quân Tiểu Ao quyết đoán cự tuyệt.
Trong lòng Vân Phiếm Phiếm lộp bộp, tiểu tử này không phải là muốn phát tác đó chứ.
Kết quả lại thấy Quân Tiểu Ao banh mặt ra, nhàn nhạt nói: “Để nàng làm.”
Biểu tình quả thực là giống y hệt Quân Trì, ngay cả ngữ khí nói chuyện cũng không khác gì.
Các cung nữ đều không phát hiện ra điều dị thường, Quân Trì xoay người qua nhìn Vân Phiếm Phiếm.
Sau đó, lộ ra một nụ cười giảo hoạt với nàng.
Vân Phiếm Phiếm nhẹ nhàng thở ra, cầm giày với vớ tới, hầu hạ Quân Tiểu Ao mang vào.
Thời điểm mang giày, Quân Tiểu Ao bỗng nhiên cúi người xuống, hắn nhìn nàng đang mang giày cho mình, lại thuận thế nhìn xuống mu bàn tay của nàng.
Vừa định đeo tiếp bên kia cho hắn, nàng liền cảm giác được hô hấp của Quân Tiểu Ao, kề sát ở ngay cạnh mặt nàng, hai người gần trong gang tấc.