Cái bẫy này nếu giúp hắn có được lợi lộc thì khi nghĩ lại cũng cam tâm tình nguyện thôi.” Từ Mã Quang chậm rãi quay đầu lại nhìn lão, nói: “Ồ? Còn có loại bẫy này ư? Nói ra nghe xem nào!” Vương Pháp ghé vào tai Tư Mã Quang, thì thầm nói ra kế hoạch.
Tư Mã Quang vỗ tay cười to: “Diệu! Đúng là diệu! Lão gia hỏa huynh giỏi thật, huynh đây là một mũi tên bắn chết hai con chim, chính là khiến hắn không thể không giúp chúng ta làm việc, lại tìm cho bản thân huynh một…” “Hây!” Vương Giai ra dấu hiệu chớ có lên tiếng, bảo: “Kế này đã được rồi thì chúng ta lập tức đi làm thôi.
Thời gian không đợi người đâu!” “Tốt!” …
Đúng vào lúc này, chính đường của phủ Ung vương.
Ung vương đang ngồi trên ghế xếp tủm tỉm cười, ngồi ở một hàng ghế phía tay trái là Tào vương, hữu tể tướng Thái Xác, lịch sử quán kiểm giáo kiêm tá lang Hình Thứ ngồi ở ghế bên phải.
Thái Xác và Hình Thứ hai người liên tục buông những lời nịnh hót rất êm tai, Ung vương nghe mà vô cùng cao hứng.
Tào vương vuốt chòm râu đen, nói: “Không ngờ mẫu hậu lại đưa ra quyết định nhanh như vậy.
Xem ra, sự điều binh khiển tướng trước đây của chúng ta có chút lo xa quá rồi?” Ung Vương xua tay, nói: “Không! Tuyệt không phải là dư thừa đâu, nếu không có những động tác này.
Mẫu hậu cũng sẽ không đưa ra quyết định nhanh như vậy, mà huống chi hiện tại mẫu hậu vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng.
Sự chuẩn bị về võ lực chỉ có thể tăng cường chứ không được bớt đi!” Ba người vội vàng vâng dạ.
Thái Xác nghĩ một chút rồi khom người nói: “Ung vương gia, hiện tại thái hoàng thái hậu đã biểu lộ ý tứ chỉ định vương gia kế vị rồi.
Hành động của chúng ta có phải là nên kín đáo hơn một chút không? Để tránh tương lai để người ta mượn cớ, nói vương gia là dùng vũ lực để cưỡng đoạt hoàng vị, thế thì sẽ không hay.” Ung vương gật đầu, nói: “Ừ, ngươi nhắc nhở rất đúng, rất có đạo lý.
Lập tức nói với mã quân đô chỉ huy sứ Mã Toàn Dũng cùng bộ quân đô chỉ huy sứ Thạch Nguyên, bảo bọn chúng hạ lệnh khắc chế thủ hạ, đừng gây hấn với đám người Điện tiền ti của Vi Ngạn.
Bảo trì cự ly nhất định với chúng, đề cao cảnh giác đợi lệnh!” Thái Xác vội vàng đáp ứng.
Tào vương nói: “Hoàng huynh, không ngờ tên họ Đỗ này thực sự có phân lượng, vào cung gặp mẫu hậu, mẫu hậu lập tức tỏ thái độ.
Hoàng huynh, huynh nói xem, mẫu hậu vì sao lại nghe lời của tên ngự y nho nhỏ này?” Nói tới đây, Tào vương sờ sờ băng vải vẫn còn quấn trên cổ, cảm thấy vết thương ở trên cổ vẫn còn ngâm ngẩm đau, không khỏi hậm hực nói: “Tên tiểu thử này khiến bản vương phải chịu nhục trước mặt mọi người, bản vương tuyệt đối sẽ không nuốt cục tức này đâu!” Ung vương hờ hững nói: “Chuyện nhỏ không biết nhịn thì mưu lớn ắt sẽ loạn.
Mẫu hậu vì sao lại nghe lời tên tiểu tử đó thì bản vương cũng không biết.
Có điều xem ra phán đoán của chúng ta đã đúng rồi.
Tên tiểu tử này cũng bởi vì đã đả thương ngươi, bắt cóc ta mà cảm thấy sợ hãi, cho nên mới quyết một lòng giúp chúng ta.
Bất kể là hắn dùng biện pháp gì để thuyết phục mẫu hậu, chỉ cần mẫu hậu đáp ứng để bản vương kế vị là được rồi.
Hắc hắc, còn muốn trút giận ư.
Đợi khi hắn nằm trong tay chúng ta thì lúc đó muốn giày vó hắn thế nào thì cứ giày vò hắn thế nấy!” Tào vương cũng đắc ý mà bật cười, nói: “Vậy thì tốt rồi! Đúng rồi, vừa rồi mẫu hậu cũng khen đệ, nói đệ cũng có tài trị quốc an bang đó, hắc hắc!” Hình Thứ ở bên cạnh làm cẩm tú văn trương thì quả thực không tồi, nhưng tính tình thì lại chẳng ra làm sao, hơn nữa thường thường lời cứ ra khỏi miệng là như ngựa chạy không gì cản nổi, cũng không nhìn thấy sắc mặt của Ung vương khi nghe thấy những lời này thì trầm xuống mà bợ đít rất không đúng lúc đúng chỗ: “Đúng vậy, Hoàng Thái Hậu nói Ung vương gia và Tào vương gia đều là lương đống có tài trị quốc an bang, còn đặc biệt nhắc tới Tào vương tính tình cơ cảnh, hiểu rõ nhân tình.” “Đủ rồi!” Ung vương vỗ manh lên tay nắm ghế, trừng mắt nhìn Tào vương: “Sao hả? Hoàng đệ, ngươi cũng muốn tranh đoạt hoàng vị với bản vương ư?” Tào vương hai tay vung vẩy không biết để vào đâu, sợ hãi nói: “Không không! Hoàng hunh, đệ vừa rồi chỉ nói vậy mà thôi, không có ý gì cả.
Hoàng huynh chớ có đa nghi.” Ung vương nặng nề hừ một tiếng, nói: “Kẻ nào một lòng một ý giúp bản vương, bản vương sau khi đăng cơ, tự nhiên sẽ không thiếu cho tốt cho hắn.
Nếu ở sau lưng bản vương mà đâm một đao, bản vương tuyệt sẽ không mềm tay đâu!” Tào vương, Thái Xác và Hình Thứ vội vàng cúi người đáp ứng.
Tào Vương trên mặt vẫn có chút xấu hổ, nói: “Hoàng huynh, tên Đỗ Văn Hạo coi bộ cũng là một lòng một ý phụ tá huynh, vậy tương lai…” “Hắn ư?” Giữa hai lông mày của Ung vương thoáng hiệu một tia sát khí, nói: “Hắn cho dù có công lao to bằng trời thì cũng không thoát được tội dám bắt cóc bản vương! Bản vương tương lai sau khi đăng cơ, nhất định sẽ phải đem hắn lăng trì xử tử!” Nói tới đây, Ung vương đứng bật dậy, chắp tay sau lưng nhìn ba người, lạnh lùng như băng sương nói gằn từng chữ: “Đối với bản vương mà nói, không hề có chuyện lấy công chuộc tội gì cả.
Vô luận là ai, đều không được phép phạm phải bất kỳ một sai lầm nào.
Kể cả một lần cũng không được.
Mệnh lệnh của bản vương phải tuyệt đối kiên quyết chấp hành, đối với bản vương thì càng không được phép có bất kỳ một lời bất kính nào.
Nếu không, kết cục tương lai của Đỗ Văn Hạo chính là tấm gương cho hắn.” Tào Vương, Thái Xác, Hình Thứ vội vàng cúi người đáp ứng, mặt ai cũng đầy vẻ sợ hãi.
Đúng vào lúc này, một phó tùng cầm một tấm thiệp bái phỏng trong tay tiến vào, cúi người nói: “Hồi bẩm vương gia, Đề hình quan Đỗ Văn Hạo cầu kiến!” Bốn người quay sang nhìn nhau, sát khí trên mặt Ung vương trong nháy mắt đã biến mất sạch sành sanh, biến thành tươi cười hớn hở, giống như là vừa rồi không hề nói tới chuyện giết người, mà là đang đàm luận về một cô nương mỹ mạo, cười tủm tỉm nói: “Nhắc tới Tào Tháo và Tào Tháo tới liền, tên tiểu tử này có phải tới để đòi công không? Mau mời vào! Mấy người các ngươi lui vào hậu đường trước đi!” Ba người bọn Tào vương dạ một tiếng rồi tránh vào trong hậu đường.
Ung vương mặt mày tươi cười bước nhanh ra ngoài chính đường, đi qua sân nhà, tới trước cửa thùy hoa, từ xa đã thấy Đỗ Văn Hạo đang đứng dưới hành lang phòng khách.
Ung vương ha ha cười lớn, dang hai tay ra nghênh đón, nắm lấy vai Đỗ Văn Hạo rồi ra sức mà lắc, thỉnh thoảng còn vỗ một cái: “Vân Phàm lão đệ, làm tốt lắm! Ha ha, không cô phụ hi vọng của bản vương.” Đỗ Văn Hạo thụ sủng nhược kinh vội vàng chắp tay nói: “Đa tạ Ung vương khen ngợi, ti chức sao dám xưng đệ gọi huynh với vương gia.” “Ài! Ngươi có thể giúp bản vương thuyết phục mẫu hậu để bản vương được kế vị thì chính là hảo huynh đệ của bản vương rồi.
Từ này về sau cứ gọi nhau là huynh đệ với bản vương đi! Nếu không, bản vương sẽ tức giận đó!” Nói xong liền thổi râu cố ý làm mặt nghiêm.
Xương cốt trong người Đỗ Văn Hạo giống như là lập tức nhẹ đi mấy lần, lộ ra bộ dạng nộ tài được yêu quá mà sợ, luống cuống chắp tay nói: “Ngu đệ đa tạ vương gia, à không, đa tạ hoàng huynh yêu mến!” Hắn gọi Ung vương là hoàng huynh, rõ ràng là có chút bất loại bất luân.
Có điều Ung vương bảo hắn gọi huynh xưng đệ với mình, đương nhiên chỉ có thể xưng hô như vậy thôi.
Ung vương đưa tay ra nắm lấy cánh tay Đỗ Văn Hạo, vai sánh vai vừa quay về chính đường vừa nói chuyện, trước tiên bảo Đỗ Văn Hạo ngồi xuống ghế, rồi lại thân thiết vỗ vỗ vai hắn, ngẩng cổ lên lớn tiếng phân phó người hầu đứng ở cửa dâng trà, sau đó mới ngồi xuống ghế gập ở chính giữa.
Trà thơm được đưa lên, Ung vương nhấc chén mời: “Hiền đệ, đây là cống phẩm long trà, là hoàng huynh của ta tặng cho ta!” Nói tới đây, sắc mặt của Ung vương lập tức trở nên ảm đạm, tròng mắt ươn ướt, nói: “Ài! Hoàng huynh của ta đang lúc tráng niên, sao có thể lại…đúng là trời đố kỵ anh tài mà!” Đỗ Văn Hạo cũng buồn bã nói: “Đúng vậy, có điều, nghe nói hoàng thượng lăng thiên trường thệ (chết nhanh), không hề phải chịu đau đớn dằn vặt, cũng tính là đại hạnh trong bất hạnh rồi.” Ung vương gật đầu nói: “Đúng vậy, chỉ đáng tiếc khi hoàng huynh bệnh phát, hiền đệ lại tuần y ở địa phương xa xôi.
Nếu không, hoàng huynh chắc cũng không đến nỗi…Ài, đây cũng là ý trời.” Đỗ Văn Hạo ngượng ngùng nói: “Đúng vậy, kỳ thực viện sử Trịnh Cốc, đại phương mạch thái y thừa Ngụy Triển, sang dương thái y Lý Khánh Thái của thái y viện y thuật đều rất tài giỏi, không hề dưới ngu đệ.
Nghe nói bọn họ thậm chí còn không kịp chạy tới nơi để cứu trị thì hoàng thượng đã băng hà rồi.
Cái này cũng là không có cách nào khác.” “Hừ! Hiền đệ nếu không nhắc tới bọn chúng còn đỡ, nhắc tới bọn chúng là bản vương thấy tức giận rồi.
Trị thủ thái y (thái y trực nhật) của hoàng thượng hôm đó chính là đại phương mạch thái y thừa Ngụy Triển! Hôm đó hắn không ngờ lại uống tới say mềm, gọi hắn tới cấp cứu mà không cách nào lay tỉnh được hắn, làm chậm trễ việc cứu trị cho hoàng huynh, mà phái người đi gọi thái y khác thì đã không kịp.
Hừ! Cái đám vô dụng đó, bản vương đã hạ lệnh tống thằng nhãi Ngụy Triển vào tử lao rồi.
Đợi sau khi bản vương đăng cơ, hiền đệ, ta sẽ để ngươi trọng trấn thái y viện, đuổi hết những tên thái y vô dụng đó đi, tìm kiếm những danh y khác, nhất thiết phải tuyển chọn người có y đạo cao minh, y đức cao thượng.
Không thể để những tên hỗn trướng, lừa gạt như Ngụy Triển được tiến vào thái y viện nữa!” Đỗ Văn Hạo vội vàng cúi người nói: “Ngu đệ cẩn tuân mệnh lệnh của hoàng huynh!” Ung vương lại nhìn Đỗ Văn Hạo, có chút hứng thú hỏi: “Đúng rồi, hiền đệ, ngươi làm thế nào mà thuyết phục được mẫu hậu, khiến mẫu hậu để ta kế thừa hoàng vị vậy?” Đỗ Văn Hạo vội vàng nói: “Kỳ thực ngu đệ cũng không nói gì nhiều, chỉ nói là hoàng huynh tính tình trượng nghĩa, nhắc tới chuyện ngày đó ngu đệ bắt cóc Tào vương, nói lúc ấy hoàng huynh đại nghĩa lăng nhiên, làm con tin thay cho Tào vương, thực sự là chân hán tử, đại anh hùng đỉnh thiên lập địa.
Hoàng Thái Hậu liền khen ngợi hoàng huynh một chập, có lẽ là chuyện đã đã giúp người đưa ra quyết định.
Kỳ thực Hoàng Thái Hậu phi thường liễu giải về tài trị quốc an bang của vương gia, sớm đã tính sẵn trong lòng, những lời này của ta chẳng qua là cổ vũ thêm mà thôi.” Ung vương cười ha ha, nói: “Không ngờ chuyện đó là chuyện xấu mà lại thành chuyện tốt, trở thành vốn mua danh chuộc tiếng cho bản vương, ha ha ha.” Ung vương lấy mình ra để giễu cợt, Đỗ Văn Hạo tất nhiên không dám phụ họa, chỉ cười bồi hai tiếng.
Ung vương lại nói: “Hiền đệ, nhiệm vụ sau này của ngươi chính là tiếp tục thuyết phục mẫu hậu, để mẫu hậu sớm tuyên bố cho bản vương kế thừa hoàng vị.
Sau khi bản vương đăng cơ, ngươi sẽ lập công đầu, bản vương sẽ không bạc đãi ngươi đâu.
Hắc hắc, nói đi, muốn được thưởng gì?” Ung vương cười tủm tỉm nhìn Đỗ Văn Hạo.
Đỗ Văn Hạo mặt mày sợ hãi, vội vàng đứng dậy cúi người nói: “Ngu đệ không dám, chỉ cần hoàng huynh và Tào vương gia có thể tha thứ cho hành vi bất kính của ngu đệ ngày đó, miễn cho ngu đệ tội chết thì ngu đệ đã hài lòng lắm rồi.
Không dám có hi vọng xa vời gì khác.” Ung vương cố ý sầm mặt xuống, nói: “Hiền đệ nói cái gì vậy? Bản vương không phải đã nói rồi sao, chuyện đó chỉ là hiểu lầm, đã qua rồi thì đừng có nhắc đến nữa! Sao? Lời của hoàng huynh ngươi không nghe ư?”