Đột nhiên Giang Nam tách ra, không hề gần người vật lộn nữa, vung tay lên, không trung nhất thời có hàng ngàn Thần thông bay múa, gào thét chạy chồm, hướng Kim Ngưu Khâu Sơn phóng đi, đem Kim Ngưu Khâu Sơn đoàn đoàn bao vây.
– Thần thông? Nhục thể của ta, có sợ bất kỳ thần thông nào?
Kim Ngưu Khâu Sơn cười to, đang muốn lao ra những thần thông này vây quanh, đột nhiên chỉ thấy hơn ngàn loại thần thông tổ hợp, hóa thành một ngọn Thiên Phủ Trọng Lâu, vây hắn ở trong lầu.
Kim Ngưu Khâu Sơn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy đỉnh đầu là quần tinh rực rỡ, cúi đầu nhìn lên, dưới chân là dãy núi Đại Hà lồng lộng, còn có đại dương lục địa, long phượng bay múa, vạn thú chạy chồm, bốn phía mịt mờ vô tận, nơi xa còn có năm dãy núi khổng lồ, dãy núi như trụ, lồng lộng thanh thiên.
Ở trong Thiên Phủ Trọng Lâu, căn bản nhìn không ra đây là một tòa lâu, ngược lại giống như là đi tới một cái thế giới đầy đủ!
Thần thông cảnh giới, Thiên Phủ Trọng Lâu của Giang Nam tuy mạnh, nhưng dù sao cũng không phải là thần thông đầy đủ, mà tu luyện tới Đạo Đài cảnh giới, thần thông viên mãn, thần thông đầy đủ có thể bộc phát ra uy lực mạnh hơn.
Uy lực đạo Thiên Phủ Trọng Lâu Đại Thần Thông này của Giang Nam, rốt cục được bày ra, tự thành thiên địa, tự thành nhất thể!
Ầm!
Bên ngoài Thiên Phủ Trọng Lâu không có bất kỳ dị trạng, mà ở bên trong trọng lâu, lực lượng thiên địa đấu đá, ép tới thân thể của Kim Ngưu Khâu Sơn khanh khách xèo xèo rung động, đây là pháp lực thần thông của Giang Nam, đại biểu thành tựu chí cao của tu vi hắn!
– Chỉ là một môn Thần Thông, đã muốn vây khốn ta?
Kim Ngưu Khâu Sơn phun ra một ngụm ma khí, xông về chuông lớn, tiếng chuông đại chấn, thiên địa trong Thiên Phủ Trọng Lâu mơ hồ có dấu hiệu nghiền nát. Bảy bàn tay khác của Giang Nam nhất tề vung lên, lại là bảy ngọn Thiên Phủ Trọng Lâu chụp xuống, tám tòa Thiên Phủ Trọng Lâu trọng điệp, uy lực thoáng cái bạo tăng bảy tám lần, chuông lớn nhất thời im bặt, thanh âm không cách nào phát ra, Kim Ngưu Khâu Sơn nhất thời gặp phải trấn áp, thân thể trăm trượng kịch liệt thu nhỏ lại!
Phốc…
Trong miệng hắn hộc máu, cổ áp lực này muốn đem tất cả máu toàn thân hắn hết thảy từ trong cơ thể nặn đi ra, lục phủ ngũ tạng của hắn tựa hồ cũng bị ép tới từ trong miệng thốt ra, xương cốt cũng muốn bị ép vỡ vụn!
– Ma Vương Chùy, đi ra ngoài!
Kim Ngưu Khâu Sơn rống giận, cái xương đùi khổng lồ sau lưng kia đột nhiên bay lên trời, rơi ở trong tay hóa thành một thanh cốt chuy khổng lồ, sáu ngón tay của hắn nắm giữ thanh cự chùy này, nặng nề nện xuống!
Oanh!
Nơi cốt chùy rơi xuống, đại địa trong Thiên Phủ Trọng Lâu rạn nứt, dãy núi đổ nát, vạn thú chết thảm, sông lớn khô cạn, nước biển đổi chiều, tinh thần trong cả thiên không cũng bổ nhào rơi xuống!
Kim Ngưu Khâu Sơn điên cuồng hét lên, tái khởi một búa, lục địa cơ hồ bị hắn đập nát đến không còn một mống, năm tòa kiếm sơn như trụ sụp đổ, hắn một búa đánh tới trời cao, chỉ thấy bầu trời giống như lưu ly vỡ vụn, mặt trời chói chan kia bị hắn một búa xuyên thủng, mọi nơi tràn ngập Đại Hỏa!
– Chỉ là Thần Thông, quả nhiên trói không được ta!
Kim Ngưu Khâu Sơn tung người nhảy ra, ầm ầm đánh vỡ Thiên Phủ Trọng Lâu, nhảy ra khỏi môn Thần Thông này trấn áp, hắn mới vừa thoát khốn, đột nhiên thấy hoa mắt, chỉ thấy mình rơi vào trong một trận đồ chu vi trên dưới một trăm mẫu, không khỏi vừa sợ vừa giận, lần nữa rống giận liên tục.
Giang Nam khoanh chân ngồi ở giữa không trung, như lão tăng nhập định, thầm nghĩ:
– Tu vi của ta tăng lên quá nhanh, quả nhiên căn cơ có chút không ổn, uy lực của Thiên Phủ Trọng Lâu không có phát huy đến lớn nhất.
Mà ở trước mặt hắn, là Lượng Kiếp Trận Đồ lớn nhỏ trên dưới một trăm mẫu, Kim Ngưu Khâu Sơn mới vừa ra khỏi Thiên Phủ Trọng Lâu liền rơi vào trong Lượng Kiếp Trận Đồ.
Giang Nam đưa tay bắt được trận đồ, nhẹ nhàng run lên, Thiên Sơn Vạn Thủy, dị thú, Du Long, Nhật Nguyệt Tinh Thần trong trận đồ, nhất tề mai một, hóa thành hư vô!