Lý Khánh An gật gật đầu. “Ta biết rồi. ngươi tạm thời đi nghỉ ngơi trước, ta còn cần ngươi dẫn đường, nghỉ ngơi và chỉnh quân hai ngày, đại quân liền nam hạ Sindh.”
Báo tin binh thi một quân lễ rồi lui đi. lúc này, thân binh lại dẫn Gandhara quốc vương Srimangala vào, Srimangala quỳ xuốn. dập đầu thỉnh tội với Lý Khánh An nói: “Nô tội đáng muôn chết, kháng lại mệnh lệnh của đại tướng quân, đặc biệt đến lĩnh tội!”
Phiên dịch bên cạnh nhỏ giọng nói. vẻ mặt của Lý Khánh An trở nên lạnh lùng đứng lên. “ngươi cũng biết ngươi có tội sao?”
“Nô biết! Cho nên đến đây thỉnh tội.”
Lý Khánh An nhìn hắn một lúc lâu. mới chậm rãi nói: “Ta là chủ của An Tây. còn không từ gian nan. soái cánh quân của vua nam hạ. chính là muốn vì các ngươi giải trừ nỗi khổ bị người Đại Thực nô dịch, có lẽ các ngươi cho rằng Gandhara không bị người Đại Thực chiếm lĩnh, vì vậy có thể không hề chỉ. nhưng nếu như không có quân Đường ở Hà Trung khống chế người Đại Thực, ngươi cho rằng ngươi bây giờ còn là quốc vương Gandhara nữa sao?”
“Nô biết, nếu không có đoàn quân của vua ngăn chặn người Đại Thực đông tiến, bây giờ Gandhara đã sát nhập vào Sindh rồi.”
“ngươi cũng biết thế, nhưng ngươi lại tiếc thân, không chịu phái quân đội hiệp trợ quân vua. cả tiểu quốc như Hộ Mật cũng không bằng, quốc vương điện hạ. ngươi đã làm ta rất thất vọng a! Nếu không phải là ta nghĩ cho ngươi thêm một cơ hội nữa. bây giờ quốc vương của Gandhara có lẽ đã không phải là ngươi nữa rồi.”
Sự uy hiếp trắng trợn của Lý Khánh An làm cho Srimangala cả đầu mồ hôi đầm đìa. hắn liên tục dập đầu. một câu cũng không dám nói nhiều, quy củ của An Tây là thà bất kính với Đại Đường hoàng đế, cũng không thể đắc tội chút nào với An Tây Tiết độ sứ. An Tây Tiết độ sứ giết những quốc vương bọn họ giống như giết một con gà vậy.
‘Thôi được! Nể tình ngươi đã biết sai, tha cho ngươi một lần.”
Lý Khánh An sắc mặt thoáng dịu đi, liền lệnh nói: “Lần tấn công Sindh này, ta muốn Gandhara dốc hết toàn quốc lực, bao gồm tiền lương và quân đội, tự ngươi nói, ngươi chuẩn bị ra bao nhiêu?”
Lần này, Srimangala không dám có chút gì che giấu, trong lòng hắn tính toán một chút, bèn nói: “Trong quốc khố của nô vẫn còn một trăm vạn thạch lương thực, có thể cho hết quân Đường. còn có sáu nghìn cân vàng, nô cũng nguyện cống hiến làm quân hưởng, còn về quân đội. Gandhara có thể ra năm nghìn quân voi và hai vạn bộ binh, đi theo quân Đường tác chiến.”
Nói đến tượng quân, chợt nhắc nhở Lý Khánh An. hắn lập tức hỏi: “Sindh và Punjab có bao nhiêu voi nuôi bằng nhân công?”
“Chắc phỏng chừng có mấy vạn con! Ven bờ sông Sindhu rất nhiều thôn trang hầu như nhà nhà đều nuôi voi.”
Srimangala nghĩ đến tổn thất của mình, đau lòng vạn phần, trả lời câu hỏi của Lý Khánh An cũng không còn tinh thần nữa, Lý Khánh An hiểu rõ tâm ý của hắn. bèn mỉm cười với hắn nói: “Quốc vương điện hạ chịu trợ binh quân vua. từ đó có thể thấy lòng trung thành đối với Đại Đường, ta sẽ không bạc đãi ngươi, sau khi chiếm được Sindh và Punjab, ta sẽ sát nhập bọn họ vào Gandhara. thành lập vương quốc Sindh nghìn dặm lãnh thổ, ngươi sẽ là quốc vương nhiệm kỳ đầu tiên.”
Srimangala mắt trợn tròn cả lên. hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới Gandhara của hắn lại có thể sát nhập luôn Sindh và Punjab, nhưng bây giờ hắn lại thật sự nghe thấy, Lý Khánh An muốn đem Sindh và Punjab đưa cho hắn. hắn vỗ vỗ trán của mình, nhỏ tiếng hỏi: “Đại tướng quân không gạt nô chứ!”
Nghe xong lời phiên dịch, Lý Khánh An mặt trầm xuống, có chút không vui nói: “Ta là Đại Đường Triệu vương. Chính sự đường tướng quốc, đường đường một An Tây tiết độ sứ, không lẽ ta còn gạt ngươi sao?”
Srimangala lần này thật sự tin tưởng rồi. hắn kích động đến nỗi dập đầu bùng bùng nói: “Nô nguyện vì đại tướng quân tận sức khuyển mã.”
“Đương nhiên, để đề phòng người Đại Thực cuốn gói trở lại. quân Đường sẽ trú binh Sindh. giúp đỡ ngươi huấn luyện quân đội, chống cự sự xâm lấn của người Đại Thực, về điểm này, ta phải nói trước với ngươi.”
Srimangala có chút khôi phục lại một ít lý trí, hắn hiểu rõ ý của Lý Khánh An. Sindh và Punjab kỳ thục vẫn là thuộc về triều Đường, chẳng qua là để hắn thay Lý Khánh An bưng trên tay, cho dù như vậy, Srimangala vẫn là vui mừng khôn xiết, triều Đường chỉ lấy phần mà họ muốn lấy, phần mà họ không muốn lấy vẫn là thuộc về mình.
“Đại tướng quân, nô lập tức trở về điểm binh!”
“Đi đi! ngày mốt giờ ngọ, đại quân đúng giờ xuất phát.”
Sông Sindhu cũng chính là sông Ấn Độ (*gọi tắt là sông Ẩn) ngày nay, chảy qua toàn lãnh thổ của Pakistan, lưu vực sông Sindhu của một nghìn ba trăm năm trước là kho lương lớn nổi tiếng thế giới. Nơi đây đất đai màu mỡ, ánh nắng và nguồn nước đều vô cùng đầy đủ. thêm vào đó dân số đông đúc, làm cho nơi đây trở thành căn cứ lương thực quan trọng của người Đại Thực, trước khi người Đại Thực đông tiến, toàn bộ khu vực bắc Thiên Trúc đều là người La Kỳ Phổ Đặc (*Rajput) thống trị, người Rajput là chúng tộc mới do người Quý Sương (*Khusan), Hung Nô, Cổ Gia La (*Gujar/ Gujarat) cùng với dân tộc ngoại lai An Tích (*Parthia) một vùng Thổ Hỏa La dung họp với thổ dân bản địa mà thành, ở bắc Thiên Trúc chiếm cứ địa vị thống trị, thuộc giai cấp Sát Đế Lợi (*Kshatriya/ Kashtriya), thống trị hàng nghìn hàng vạn người thổ dân bản địa.
người Rajput không phải là vương quốc thống nhất, mà là chia tách ra làm ba mươi sáu tiểu quốc, hỗn chiến với nhau.
Sau khi người Đại Thực đông tiến, nơi bị chinh phục đầu tiên sẽ là Sindh và Punjab, một bộ phận người người Rajput bị ép sửa tín ngưỡng đạo Islam. người Đại Thực từng hứa hẹn bọn họ, sẽ không cần nộp tô thuế nữa, nhưng do đế quốc Đại Thực liên tục thất bại cho Đại Đường. thêm vào đó triều Đường đã bắt đầu trực tiếp tiến hành mậu dịch với Byzantium, đây làm cho thương thuế của Đại Thực giám mạnh, ép bức người Đại Thực không thể không hủy bỏ hứa hẹn ban đầu, giáo đồ Muslim của Sindh vẫn phải nộp thuế, những dân chúng khác thì phải gia tăng việc nộp tô thuế, để bù đắp tôn thất tài chính của Đại Thực.
Chính sách trọng thuế của Đại Thực đã ááng một đòn nặng nề về chính trị cho sự thống trị Sindh và Punjab của họ, người Rajput cực kỳ bất mãn. dưới sự cố ý xúi bẩy của một số quý tộc và đại địa chủ, rất nhiều khu vực đều bùng lên khởi nghĩa, trong đó khới nghĩa của thành Adiputra của Punjab là kịch liệt nhất, nguyên quốc vương bị ủng hộ đăng cơ trở lại. công khai đối kháng người Đại Thực.
Sindh tổng đốc Ibrahim tức giận dị thường, đích thân dẫn tám nghìn quân Đại Thực và năm vạn quân nô bộc Sindh đi Adiputra trấn áp khời nghìa. để đàm bảo lương khố lớn của Sindh không gặp phải tổn thất, Ibrahim lại từ các nơi điều về ba vạn quân nô bộc Sindh bảo vệ an toàn của lương khố, do phó tổng đốc Ben Raaaed thống lĩnh.
Ba vạn quân đội này đều là đến từ các nơi ở Sindh. thuộc các phe phái riêng lẽ, trong đó một vạn quân đội đến từ thành A Di Địch La (*Amidilo) ở phía bấc Sindh phụ trách trấn thủ lương thảo phía đông, Hạ Diên Tự bèn đảm nhiệm một chức đại đội trưởng trong cánh quân này.
Đại đội trưởng là quân chế của người Đại Thực, do Khalifgh nhiệm kỳ cuối cùng Mạch Nhĩ Vượng đời thứ hai (*Malik II) của vương triều Umayyad (*ủy Mã Á) mô phỏng quân chế La Mã sửa lại mà thành, tiếng A Rập gọi là Kurds. một quân đoàn do mười đại đội hợp thành, phía dưới lại có trung đội và tiểu đội, Hạ Diên Tự bèn đảm nghiệm đại đội trưởng của một đại đội bên trong đó. nắm giữ một nghìn binh sĩ.
Nói ra cũng khiến người ta khó mà tưởng tượng được. Tô Ma La (*Sumaroo) – bạn vong niên mà Hạ Diên Tự dùng một mảnh tơ lụa và một ly sứ đã kết giao được lại có một thúc thúc làm quân đoàn trưởng, gọi là Á Đô Đức La (*Jadot Droz), do một trong số những đại đội trường mắc chứng bệnh lỵ nghiêm trọng, ở nửa đường tới đây chết tức tưởi, Jadot Droz bèn đế cho cháu trai Sumaroo của mình kiêm nhiệm chức vụ của đại đội trưởng chết vì tiêu chảy này, Sumaroo bèn tiến cử Hạ Diên Tự đảm nghiệm phó thủ của mình, trong sự nhìn nhận huyết thống. Jadot Droz tri thức uyên bác khẳng định Hạ Diên Tự là thuộc người Mã Kỳ Đôn (*Macedonia), có một quan hệ thân thích nào đó với tổ tiên của hắn. cũng chính vì quan hệ thân thích ngớ ngẩn này, đã làm Jadot Droz hủy bỏ chức kiêm nhiệm của cháu trai, thay vào đó nhậm mệnh Hạ Diên Tự làm đại đội trưởng.
Còn về ngôn ngữ không thông không hề quan trọng, quan trọng là phải đề phòng binh sĩ tự ý trộm lương.
Hạ Diên Tự là một người trẻ tuổi cực kỳ thông minh, chỉ trong thời gian nữa tháng ở chung với Sumaroo, hắn đã học được một chút tiếng Sindh. đã có thể tiến hành đối thoại đơn giản.
Trời vừa sáng. Hạ Diên Tự đã được thông báo, hắn phải đi họp trong đại trướng của quân đoàn trưởng, thời gian đã đến đầu tháng chín, nhưng thời tiết của Sindh vẫn oi bức dị thường, mười mấy tướng lĩnh tụ tập một nơi, trong đại trướng tràn ngập một mùi hỏi thối. Hạ Diên Tự đã quen rồi, hắn đi đến bên cạnh Sumaroo ngồi xuống, cười hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Sumaroo là một người không có chí lớn. hắn không hề để ý Hạ Diên Tự đã đoạt đi chức kiêm nhiệm của hắn. hắn vẻ mặt nghiêm túc nói: “Phía bắc truyền đến tin tức, người Gandhara lại xâm nhập Sindh quy mô lớn. quân đoàn trưởng bèn nóng lòng họp mọi người lại thương nghị đối sách.”
Hạ Diên Tự thoắt nghĩ một cái. bèn lập tức hiểu ra. đây làm sao là người Gandhara gì đó xâm lấn. rõ ràng chính là quân Đường đã đến. trong lòng hắn âm thầm kích động, nhưng hắn không hé lộ một chút sắc mặt nào, đảo mắt nhìn xung quanh một cái. nói: “Vậy quân đoàn trưởng đâu? Tại sao không thấy mặt ngài?”
“Quân đoàn trưởng cũng đi họp rồi. để chúng ta chờ ở đây.”
Một việc mà Hạ Diên Tự đau đầu nhất chính là Sindh làm việc vô cùng lề mề, một việc rất đơn giản, bọn họ cần dùng thời gian rất dài để giải quyết, hội họp đặc biệt lâu. đại đa số thời gian đều qua đi trong đợi chờ, ít nhất phải đợi nửa ngày.
Hạ Diên Tự vẫn là tính sai. hắn từ sáng sớm đợi mãi đến trời tối, ở trong đại trướng dùng hai bữa cơm. lại ngủ được một giấc, ở trong cơn mơ màng bị lay tỉnh, quân đoàn trưởng đã họp xong trở về.
Gia tộc của Jadot Droz đời đời nắm giữ thành Amidilo ở phía bắc, bản thân hắn là một lão quân bĩ (tên lưu manh trong quân đội) trạc khoảng năm mươi tuổi, có lợi ích gì tuyệt đối không thể thiếu được hắn. có rắc rối. thì cũng tuyệt đối không nhìn thấy được bóng dáng hắn. hắn để một bộ râu xồm rậm rạp, có một cặp mắt nhỏ tinh khôn, đến nỗi mà mắt hắn thường bị che bởi râu. cho người ta một cảm giác khó nắm bắt.
“Hôm nay họp lâu hơn một chút, chủ yếu là mọi người đều không ai nhường ai. mọi người ai cũng muốn ở lại canh giữ kho lương, mà không chịu đi đánh trận với người Gandhara thấp hèn. điều đó sẽ làm nhục thân phận người thượng đẳng của chúng ta.”
Thật ra người Gandhara cũng là người Rajput. nếu xét về huyết thống, thậm chí còn chính thống hơn cả bọn họ, chỉ là bọn họ tìm cớ không chịu đi bán mạng mà thôi.
“Vậy kết quả thì sao?” Sumaroo lớn tiếng hỏi. hắn đang chuẩn bị lấy thêm một bà vợ, chẳng có thời gian đi đánh trận đâu đấy.
“Kết quả mọi người đều không chịu đi. người Ả Rập đã tức giận. bèn để mọi người rút thăm.”
“Vậy ngươi đã rút được cái gì?”Tất cả mọi người đều ngồi thẳng lưng lên. vô cùng quan tâm vận may của quân đoàn trưởng của họ.
Jadot Droz đắc ý mỉm cười: “Các ngươi cho rằng ta sẽ rút trúng sao? Chúng ta ở lại nơi đây, để những người khác đi đánh trận.”