Lão giả vui vẻ gật gù, nói.
“Nếu như ta có thể nhìn thấy cảnh tượng trong tương lai của con thì tốt biết mấy? Chỉ đáng tiếc là ta hiện tại đã đạt giới hạn cao nhất và lâu nhất chỉ có thể kéo dài không tới trăm năm. Nhưng ta cảm thấy rất may mắn khi đến cuối cuộc đời còn nhận con làm đệ tử, như thế thì ta đã mãn nguyện rồi”.
“Lão sư, người cần gì phải nói những lời bi ai như vậy?.
Đế Nguyên Quân ánh mắt tràn đầy sự tự tin và kiên định nhìn lão rồi nở một nụ cười nhẹ đáp.
“Rồi sẽ có một ngày ta sẽ tìm thấy lão sư ở trong luân hồi hoặc chuyển thế của người. Ta tin bản thân có thể làm được, lời của ta từ trước đến nay một khi đã nói ra thì chắc chắn sẽ thực hiện”.
“Haha… Đúng là đồ đệ tốt của ta?”
Lão giả nghe thấy vậy thì phá lên cười lớn một tiếng, ánh mắt lão tràn đầy sự thưởng thức nhìn Đế Nguyên Quân.
“Nếu như ta có thể nhập luân hồi chuyển thế thì mọi chuyện sẽ dễ dàng. Thân ta vẫn còn cấm pháp phong ấn của cường giả đến từ chư thiên nên không thể nhập luân hồi được, ngay cả việc đoạt xá trùng sinh ta còn không làm được nữa”.
“Với tình hình của ta và Thánh Hoàng hiện tại thì sau khi truyền lại truyền thừa thì nhục thân sẽ tan biến, nguyên thần thì sẽ bị kéo vào ‘Thời Gian Trường Hà’, nếu như con muốn cứu ta thì cảnh giới của con cần phải đủ mạnh để ngược dòng thời gian hoặc có khả năng kéo ta ra khỏi nơi đáng sợ đó?”
“Thời Gian Trường Hà?”
Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì sắc mặt dần trở nên ngưng trọng và có chút kinh hãi, thốt ra.
“Một khi tiến vào đó thì chẳng phải bị chôn vùi mãi mãi hay sao?”
Đáp lại, lão giả ánh mắt hoài niệm nhìn ra xa rồi lên tiếng.
“Cũng không hẳn là thế? Thời kỳ còn đỉnh phong, ta đã từng thử đi ngược dòng Thời Gian Trường Hà nhưng chỉ đi được mấy bước rồi bị đánh văng ra ngoài. Đợi đến thời điểm con đạt tới đỉnh cấp của tiên giới thì ta đã bị vùi dập ở trong đó hàng vạn năm rồi”.
“Chưa kể, Thời Gian Trường Hà là một khoảng không thời gian độc lập không do Thiên Đạo quản chế nên thời gian ở trong đó cực kỳ hỗn tạp. Có khi con tu luyện đến đỉnh cấp thì thời gian ở trong đó chỉ trải qua một năm, thậm chí là hàng ngàn hàng vạn năm”.
“Với sự hiểu biết của ta thì Thời Gian Trường Hà chính là một thứ tồn tại khôn lường vô cùng. Một khi tiến vào trong đó thì khả năng thoát ra ngoài gần như bằng không. Với lại, ta đã sống cả một đời rồi nên chẳng còn hối tiếc nào nữa cả?”
“Ta bây giờ chỉ mong truyền thừa cả đời ta được truyền lại mà thôi?”
“…”.
Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì sắc mặt dần trở nên âm trầm và lộ ra vẻ xa xăm vô cùng. Bản thân hắn chỉ từng tìm hiểu qua về Thời Gian Trường Hà thông qua Vạn Đạo Pháp Điển nhưng kể cả lúc bản thân đang ở đỉnh phong cũng không thể suy diễn ra được.
“Vẫn giống như những lời ban nãy, rồi sẽ có một ngày ta cứu người ra khỏi nơi hỗn tạp đó thôi lão sư? Ta tự tin bản thân có thể làm được?”
“Tốt, ta sẽ chờ đợi đến ngày đó. Nếu như có thể thoát ra được thì ta sẽ cho thấy thời kỳ đỉnh phong của ta có sức mạnh kinh khủng như thế nào?”
Lão giả khoái chí nở một nụ cười nhẹ, đáp.
Sau đó, ánh mắt lão dần trở nên âm trầm nhìn Đế Nguyên Quân rồi lên tiếng nói tiếp.
“Ta đã cảm thấy rất vui khi có thể nói ra được hết tiếng lòng của bản thân và thu nhận một đệ tử tốt. Đối với ta nhưng thế đã tốt lắm rồi?”
“Nãy giờ trò chuyện đã đủ rồi nên ta bây giờ sẽ truyền lại truyền thừa cả đời ta cho con. Mặc dù công pháp này không phải đệ nhất ở Tiên Giới nhưng ta dám đảm bảo, dựa vào thiên phú của con thì sẽ trở thành đệ nhất sớm thôi”.
Lão giả vừa nói vừa đánh ra một đạo nguyên thần xông thẳng vào trong mi tâm của Đế Nguyên Quân.
“Công pháp này của ta có tên gọi là ‘Tiên Diễn Ba Mươi Sáu Đạo’ và trong đó còn ẩn chứa pháp tắc của bản thân ta. Nếu như con muốn thì hãy tu luyện theo nhưng ta khuyến khích con tìm ra pháp tắc chân chính của bản thân”.
“Chỉ có như thế thì con mới có thể trở thành cường giả đệ nhất”.
Sau khi truyền lại toàn bộ tiên diễn, cơ thể lão giả dần hiện lên những đường vân màu đen và không ngừng lan ra xung quanh. Cho đến cuối cùng, cơ thể lão dần dần nứt ra rồi tan biến vào trong không khí.
“Đồ nhi tốt của ta hãy nhớ, ta là Tiên Diễn và người đời gọi ta Tiên Diễn Đế Tôn?”
Nhìn nhục thân lão giả dần tan biến và đạo nguyên thần ở trong mi tâm cũng biến mất theo. Đế Nguyên Quân đưa mắt nhìn ra xa với ánh mắt đượm buồn và có chút bi ai. Hắn đứng chết đứng ở đó một hồi lâu rồi thở dài một hơi.
Sau đó, Đế Nguyên Quân từng bước đi ra khỏi cổ miếu rồi ngoái đầu nhìn lại.
“Rồi sẽ có một ngày ta cứu người ra ngoài và đứng trước mặt báo danh đệ tử? Lời nói của Nhất Đế ta từ trước đến giờ chưa bao giờ thay đổi, ta chắc chắn sẽ làm được?”