Hai tay Hạ Nhi đưa ra chống cự, nhưng dường như Dung Lạc lại không một chút bận tâm đến sự phản kháng của cô, một tay còn khoá chặt hai tay cô ra sau, một tay siết lấy tấm lưng cong của cô làm cô buộc phải ưỡn ngực tiếp nhận cái hôn sâu hút.
“Mẹ… mẹ kiếp!!”
Cổ họng liên lục bị rút cạn dưỡng khí khiến Hạ Nhi khó khăn kêu lên.
Nụ hôn của Dung Lạc quá sức cuồng nhiệt, gần như không cho cô một giây để ổn định. Đôi môi mỏng ngang ngược vẫn nuốt trọn mọi thanh âm kháng nghị nhỏ xíu phát ra từ cô.
Nụ hôn hoà trộn chung với sự tham luyến, len lỏi vào xúc giác của cô làm cô choáng váng mặt mày.
Hạ Nhi bắt đầu thở hổn hển, tần suất nụ hôn mỗi lúc mỗi sâu hơn, khi lại nhẹ nhàng như sóng, khi lại mãnh liệt như giông.
Bàn tay Dung Lạc chống lên mặt ghế, tiếp tục dán chặt môi cô không buông.
Hạ Nhi thở khó nhọc, mười đầu ngón tay thay nhau cấu chặt lòng bàn tay đến bật máu, trông như vừa chịu đựng, lại như vừa quẫn bách.
Đôi môi Dung Lạc bắt đầu thay đổi vị trí, chậm rãi ngậm lấy khuôn cằm nhọn tinh tế của cô rồi đi sang liếm nhẹ nơi vành tai mẫn cảm.
Môi Dung Lạc vừa rời khỏi môi cô, ngay lập tức Hạ Nhi phải hít lấy hít để một lượng dưỡng khí lớn. Toàn bộ cơ thể thoáng run lên vì phẫn nộ.
“Dung Lạc! Cô phát điên cái gì thế hả?” Hạ Nhi mở miệng ra mắng chửi.
Dung Lạc lại làm như không nghe thấy, từng ngón tay thanh mảnh lúc này lại lướt dọc trên cánh tay cô, rồi vuốt ve từ chân lên đến bắp đùi.
Bàn tay Dung Lạc hệt như có ma lực, cái chạm như khiến thân thể người khác tan ra thành nước, giống như một con mãng xà trơn trượt luồn dưới vạt váy của cô, chạm vào xoa nắn, vuốt ve làn da nhẵn mịn của cô.
Bàn tay ấy rất mềm, lại nóng ấm cực kì, mỗi khi đi đến đâu, đều khiến nơi đó lưu lại cảm giác ngứa ngáy cùng bỏng rát.
Hạ Nhi thở hổn hển.
Cái quái gì thế này?
Cô đã từng được chiêm ngưỡng rõ mồn một kỹ thuật điêu luyện của Dung Lạc lúc ngang nhiên bị bắt ép xem một màn ‘cung đồ sống’ hầu hạ hai nữ nhân đến khoái lạc tột đỉnh.
Thế nên cô biết rõ nữ nhân trước mặt mình có khả năng điều khiển cơ thể người khác, đặc biệt là nữ nhân.
Cho dù trái tim ngàn lần không tình nguyện và cực độ chán ghét, nhưng cơ thể cô dưới thân nữ nhân này vẫn cơ hồ theo bản năng mà trở nên run rẩy.
Hạ Nhi lúc này liên tục tự trấn tĩnh bản thân, cố nghiêng đầu sang một bên, cắn môi nhẫn nhịn.
Cô phải nhịn!!
Đây là Dung Lạc!
Là một bụi hoa đào nát vô cùng phóng đãng.
Còn là một kẻ điên.
Dung Lạc nhìn cô, khoé môi lãnh đạm cong lên, ngón tay đưa ra kéo tuột dây áo, bàn tay thuần thục luồn ra sau kéo bỏ khoá lưng rồi nhanh chóng đi vào.
Nhận thấy hành động ấy của Dung Lạc, Hạ Nhi liên tục vùng vẫy, cô không nhịn nổi nữa mà gào lên:
“Dung Lạc! Cô còn dám tiếp tục, tôi giết cô đấy.”
Dung Lạc ngọc nhan vốn bình tĩnh bởi vì rành mạch nghe được câu nói đó của cô mà nhịn không được run rẩy một phát.
Ngay sau đó bật cười vô cùng tà mị, môi mỏng ghé sát vành tai cô, trầm thấp nói:
“Cơ thể em ngoan ngoãn hơn cái miệng nhỏ đó đấy.”
Thanh âm khản đặc cứ vang nhẹ rồi tan vào trong không khí, để lại một sự nhọc lòng vô hình không kiểm soát.
Đôi mắt Hạ Nhi chợt dâng lên sự cương quyết, cô nhắm chặt mắt mà cắn môi đến suýt bật cả máu, sau đó cao giọng nói:
“Tôi sẽ hận cô.”
Dung Lạc càng làm như không nghe thấy, trầm mặc không nói, môi mỏng lại cúi xuống.
Hạ Nhi hoảng sợ vội gào lên, vô cùng nóng nảy:
“Có nghe thấy không?”
“Đã nghe được!” Dung Lạc nhàn nhạt nói ra mấy chữ.
Hạ Nhi mở lớn mắt, nghiến từng chữ:
“Tôi sẽ hận cô đấy! Làm ơn tôn trọng nhân quyền một chút đi.”
Trong mắt Dung Lạc chợt loé lên những tia sáng như hai ngọn lửa lớn. Bàn tay đang lần trong váy áo đột ngột đưa ra nắm lấy khuôn cằm của cô, nâng lên một chút, ngón cái lại ghì xuống khiến cánh môi của cô vì thế mà bị hé mở.
Dung Lạc cười một cách thản nhiên đến lạnh người, nhìn cô đầy tình ý, một không theo hai không thuận, thì thầm:
“Không sao. Em không cần tôn trọng tôi.” Ngữ khí vô cùng quyết đoán.
Hạ Nhi mở lớn mắt, có chút hoảng loạn.
Dung Lạc cong môi cười khẽ, lại không chút cố kỵ áp môi mình lên môi cô.
Toàn thân Hạ Nhi thoáng gồng lên, cánh môi đỏ mọng bị hôn đến sắp tan ra thành nước.
Hai cổ tay bị siết chặt, thân thể chỉ có thể cam chịu đón nhận những cử chỉ vuốt ve mơn trớn đầy gợi tình từ Dung Lạc, môi vẫn bị hôn cuồng nhiệt. Các ngón tay Dung Lạc lướt trên làn da cô càng lúc càng trở nên nóng hơn, đầu ngón tay không ngừng lướt trên da thịt mềm mại của cô, chẳng biết phải khiến cô bao phen rùng mình.
“Hạ Nhi, đừng phản kháng nữa.”
Dứt lời, bàn tay Dung Lạc như có ma lực, vuốt ve không ngừng, chạm lên rãnh cong trên lưng cô.
Thần kinh của Hạ Nhi bất giác căng lên, cô bất giác sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Dung Lạc.
“Dung Lạc! Cô bình tĩnh một chút đi.” Hạ Nhi kiên nhẫn làm công việc thuyết phục.
Dung Lạc cúi đầu đưa mắt nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực cùng ánh mắt đầy sương mù của cô, nhìn bằng tất cả sự chiếm hữu độc đoán mà bản thân có, đôi mắt xanh biển lúc này đã nổi lên lốc xoáy, khàn giọng hỏi:
“Em nghĩ đối với em, tôi bình tĩnh được sao?”
Hạ Nhi căng thẳng nhìn Dung Lạc, tựa hồ đối với nữ nhân trước mặt đã không còn lời nào để nói.
Mặt đối mặt ở cự li rất gần, hơi thở hoang dại ngông cuồng của Dung Lạc phả vào mặt cô, khuôn mặt tuyệt sắc ấy ghé rất sát, thấp giọng thì thầm:
“Tôi nói cho em biết. Câu trả lời là — không được.”