Tân Cửu tiếp tục nói: “Bên ngoài thời tiết lạnh giá, mời Thất hoàng tử về phủ thân vương, ty chức đã cho người dọn dẹp sạch sẽ và chuẩn bị tiệc rượu trước rồi”.
Đám người rất nhanh liền đi vào trong thành, trong thành có rất nhiều dân chúng đang quỳ hai bên đường, Lãnh Thiên Minh nhìn ra bên ngoài, phát hiện có rất nhiều trẻ em và người già, liền gọi Tân Cửu tới.
“Tân đại nhân, thời tiết này đừng để dân chúng tới nghênh đón nữa, có cả người già và trẻ nhỏ, nhiễm lạnh rồi sẽ không tốt đâu”.
Tân Cửu kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Minh, mỉm cười.
“Vậy vi thần xin được thay mặt bách tính cảm tạ Thất hoàng tử”.
Nói xong liền dặn dò người đi thông báo cho dân chúng hủy bỏ lễ nghênh đón.
Kỳ thực, Lãnh Thiên Minh biết những dân chúng tới nghênh đón này chắc chắn cũng đều là bị ép tới, đây cũng là lưu truyền tàn độc của vương triều phong kiến, từ trước tới nay đều không để ý tới việc dân chúng có muốn hay không.
Đến khi tới cửa chính phủ thân vương, Lãnh Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn, trên tấm biển giữa cửa chính có viết ba chữ lớn ‘Phủ Thân Vương’, mặc dù không đến mức hùng vĩ đồ sộ, nhưng so với thiên điện kia của hắn thì cũng là một trời một vực rồi.
Bản thân cuối cùng cũng có một nơi thuộc về mình rồi, không tệ, không tệ…
Tân Cửu bên cạnh nói: “Nơi này vốn là hành cung xây dựng để đại vương tới tham gia săn bắn, nhưng vì đại vương chỉ mới tới một lần cho nên vẫn luôn để trống, lần này cũng là nhận được thư truyền từ thư viện, đổi tên nơi này thành phủ Thân Vương, mặc dù diện tích không lớn, nhưng hiện tại cũng là phủ đệ tốt nhất của thành Kim An, mong Thất hoàng tử không chê”.
“A… ta rất hài lòng”.
Lãnh Thiên Minh cười nói: “Vương phủ này rộng bao nhiêu?”
Phải biết rằng hắn mang theo tới hai ngàn thân vệ, dựa theo quy định, những thân vệ này phải ngày đêm bảo vệ bên cạnh, nếu như không lo liệu được thì nên làm thế nào.
Tân Cửu dường như nhìn ra được sự lo lắng của Lãnh Thiên Minh, bèn trả lời: “Bẩm Thất hoàng tử, vương phủ rộng khoảng hai trăm năm mươi mẫu, nội viện hai mươi mẫu, hoa viên, hòn non bộ, hồ cá đầy đủ mọi thứ, ngoại viện có hành cung, kho vũ khí, sân luyện võ, đủ cho hai ngàn người ngựa sinh sống”.