“Ha ha ha, biết rồi, biết rồi!” Một người thân hình lực lưỡng đạp từng bước lên núi, cảm giác tuy chậm nhưng chỉ chốc lát đã xuất hiện bên cạnh Âu bà.
“Giờ thì hai đánh hai, nhào vô đi!” Vừa dứt lời liền lao vào Dương Đình Nghệ, nắm tay đấm xuống. Dương Đình Nghệ cũng đấm trả. Cả hai đều dùng tay không đánh nhau, hoàn toàn là cứng đối cứng không có chiêu thức hoa lệ như đấu với Âu bà.
Bên kia, Khúc Thừa Dụ thong dong rút cây quạt xếp ra phe phẩy:
“Tại sao ngươi lại thích làm cho mình già cả thế chứ?” Hắn không ra tay mà ở đó nói nhảm.
“Bớt tạo dáng, xem chiêu!” Âu bà không hứng thú trò chuyện cùng hắn, Tiên Hồng trượng toả ra hào quang, lại là chiêu Tiên Giáng Hồng Trần lúc trước.
Khúc Thừa Dụ vẫn nhẹ nhàng phẩy quạt, từng luồng gió lớn xuất hiện thổi tan hào quang của Tiên Hồng trượng cách dễ dàng.
Tròng mắt Âu bà co rụt lại, vung trượng phóng tới gần đánh xáp lá cà. Khúc Thừa Dụ vẫn thong dong dùng quạt đón đỡ, gặp chiêu phá chiêu không hề nao núng.
Âu bà tức giận với thái độ của hắn, phóng mình lên cao.
“Tiên Phạt”.
Cây trượng trong tay bà ta chĩa thẳng xuống, vô số tia sáng như sao xa rơi xuống, nở rộ ra tạo thành một khung cảnh cực kỳ tráng lệ.
Khúc Thừa Dụ thấy chiêu thức lợi hại, thu hồi vẻ thong dong lúc trước. Từ cây quạt phóng ra ba luồng sáng xanh nhạt. Chốc sau hình thành nên ba ngọn cuồng phong mãnh liệt, tựa như ba cái vòi rồng hút tia sáng làm chúng đổi chiều sang phương hướng khác. Thế nhưng tia sáng tầng tầng lớp lớp, vòi rồng trong chốc lát đã bị nhấn chìm, chúng phóng về phía Khúc Thừa Dụ như mưa.
Hắn ta tuy kinh nhưng không hoảng, hai tay chấn động, ba vòi rồng hợp lại thành một, tạo thành một vòng xoáy trên đỉnh đầu, bảo hộ hắn trước mọi cuộc tấn công:
“Âu Ngọc Liên, nàng vẫn nóng tính như vậy sao?”
Nghe lời đó, Âu Ngọc Liên lại càng nổi bão, tia sáng càng thêm mãnh liệt, hội tụ lại một chỗ nhằm công phá vòng xoáy trên đầu Khúc Thừa Dụ. Tiếng khen két vang lên không dứt nhưng thủy chung vẫn không phá được.
“Để ta cho nàng bớt nóng, Băng Phong tiễn”.
Vừa dứt lời, vòng xoáy trên đầu Khúc Thừa Dụ liền bắn ra vô số tia sáng xanh lam, mang theo hàn khí bức người, nhiệt độ xung quanh nhanh chóng giảm xuống, không khí như muốn đóng băng.
Âu Ngọc Liên thu hồi đồng trượng, từ đầu trượng bắn ra một con chim lửa, gào thét chống lại hàn khí xung quanh, lửa băng chạm nhau phát ra tiếng xèo xèo, hơi nước bốc lên mù mịt. Cả hai vận toàn bộ sức mạnh muốn triệt tiêu lẫn nhau, một nóng một lạnh liên tục đối đầu làm mờ mắt những người xung quanh.
Bên kia Phạm Cự Lượng và Dương Đình Nghệ thì cận thân vật lộn. Ngươi một đấm ta một đấm cứng rắn va chạm trông như hai tên lưu manh đang đánh nhau. Cả hai không quan tâm hình tượng, quần áo mặt mũi giờ đã tơi tả nhưng vẫn hưng phấn lao tới.
Bốn người bọn họ ngươi tới ta lui, một bên chiêu thức tinh diệu đẹp mắt, bên ngoài nhìn cực kỳ mỹ lệ nhưng lại ẩn chứa sát cơ khủng bố, chỉ cần sơ xảy chút ít sẽ mất mạng như chơi. Bên còn lại thì dùng sức mạnh cơ bắp đối kháng, bỏ qua mọi tiểu xảo kỹ thuật làm người nhìn nhiệt huyết sôi lên.
Bên dưới đám cao thủ Thiên cảnh cũng liên tục đại chiến bất phân thắng bại. Bất tri bất giác quyết định chiến cuộc lại là những Nhân cảnh, Địa cảnh.
Người của Dương Việt nhân số ít hơn rất nhiều, một người bị hai ba người vây công nhưng họ chiến đấu vẫn rất ngoan cường. Cao Bá Quát cũng đang hăng say chém giết, đừng nhìn bộ dáng như thư sinh của hắn mà lầm. Khi ra tay, hắn cực kỳ hung hãn. Đối thủ của hắn phải ăn đau khổ không ít, trên người đã tràn đầy vết thương.
Vừa đánh hắn vừa quan sát xung quanh, hy vọng tìm được manh mối của Mai Thúc Loan. Lúc nảy nghe Khúc Hạo dùng Lý Thân chọc giận Lý Bôn, hắn thầm nghĩ có lẽ Lý Thân đã cùng Mai Thúc Loan đến Tây Sơn Yên Bái nhưng đã bị bắt giam đâu đó.
“Dạ Lang, Sơn Việt, Điền Việt, các ngươi còn không xuất hiện, muốn diệt luôn chúng ta hay sao?” Khúc Hạo đang đại chiến cùng Lý Bôn thấy quân Dương Việt đang bị chèn ép không ngóc đầu nổi liền quát lớn.
Lời vừa ra làm quân Âu – Lạc chấn động, dáo dát nhìn xung quanh. Hàng loạt bóng người đã xuất hiện dưới núi, đang chầm chậm tiến lên.