Đúng rồi, tiện thể nhắc nàng thêm một câu, Lư Oanh ta mặc dù không giàu có nhưng luôn luôn là người nói lời giữ lời, vì vậy nàng cứ thoải mái đi, vui vẻ chờ được gả cho Tăng ca ca của nàng ta đi, ta tuyệt đối không có ý nghĩ gì khác đâu”.Nàng giơ tay vịn vào đầu tường, trượt xuống dưới.Sau khi Lư Oanh biến mất khỏi đầu tường, không biết là ai khởi đầu, một trận cười vang lên khắp tứ phía.
Trong tiếng cười chê, chỉ trỏ, mấy tỳ nữ Bình gia không khỏi đỏ mặt tía tai, gắng gượng đứng dậy, ôm đầu mà chạy.Cho đến khi mọi người đã tản hết đi, Âm Triệt vẫn còn ở đó.
Hắn ngẩng đầu nhìn bức tường trước mắt, trong đôi con ngươi sáng ngời mang ý cười tươi rói.Một lát sau đó hắn mới quay người, đẩy cửa trở về viện của mình.Viện của hắn có lẽ lớn gấp năm lần nhà Lư Oanh.
Cất bước đi trong tiểu hoa viên, Âm Triệt luôn nhếch khóe môi, gương mặt bình thản thường ngày để lộ ra nụ cười xưa nay chưa từng thấy.Đang đi, hắn chợt nghe thấy tiếng một vài tỳ nữ trò chuyện, “Lư Oanh kia thật là thú vị!”.”Đúng vậy, mặc dù không hợp lễ tiết nhưng to gan như thế rất có ý khí!”.”Nàng đúng thật là to gan!”.”Đều nói thục nữ thì tính cay độc, quả thế!”….Về tới phòng của mình rồi, nụ cười trên mặt Âm Triệt vẫn còn chưa tan đi.
Thấy bộ dạng này của hắn, tỳ nữ đứng trước cửa phòng hắn vội vàng chạy tới bẩm báo với mợ hắn.
Nàng đi tới trước mặt Âm Triệt, thấp giọng oán giận nói: “Triệt Nhi, Lư Oanh kia là người chanh chua như vậy, sao con có thể cười được?”.Âm Triệt quay đầu lại, hắn mỉm cười nhìn mợ mình, nói: “Nàng như vậy mới rất tốt, con rất thích!”.Nha đầu ngang ngược coi trời bằng vung, không những đánh người còn dám trèo lên ngồi đầu tường như vậy lại rất tốt? Lại rất thích? Thiếu phụ ăn vận cao quý này tức giận tới muốn nhảy dựng lên rồi!Tạm không nói tới những tiếng bàn luận rối rít bên nhà bên cạnh.
Sau khi rửa sạch tay xong, Lư Oanh vừa tiếp tục làm việc vừa suy nghĩ: Không biết nàng ta có tin lời mình không? Ai, đoán chừng là không tin lắm.
Xem ra phải tìm cách xử lý những đồ trang sức kia, tránh cho mình luôn canh cánh trong lòng.Nàng biết, thực ra Bình Nhân cử một người đàn bà chanh chua tới chửi nàng là một chủ ý không tệ.
Nếu như đổi lại là một nữ tử bình thường, bị mắng như vậy chỉ e là đã sớm giận tới khóc như mưa rồi.
Là nữ tử, xưa nay đều phải quan tâm đến khuê dự của mình, cho dù có tức giận tới đâu cũng không dám mắng người khác, sợ bị mọi người coi nhẹ, mà đánh cũng không đánh lại được người ta.
Tức giận đến đỉnh điểm cũng chỉ có thể khóc lóc, nếu nghĩ quẩn không thông thì tự vẫn là xong việc.
Thật là, rõ ràng là người khác tổn thương đến mình, có lỗi với mình, lại cứ khăng khăng dùng tính mạng của mình trừng phạt thân nhân! Sao mà ngu xuẩn!Lư Oanh chung quy vẫn không phải là người đứng im cho kẻ khác đánh, nàng bị Bình Nhân đối đãi như vậy, mặc dù Bình Nhân không được lợi ích gì nhưng Lư Oanh vẫn giận.Ngồi trước bếp lửa, nàng nhíu mày suy nghĩ cách trả thù.Bên cạnh, Lư Vân đang đọc sách, nhưng cứ thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ một cái.
Nhớ tới lúc tỷ tỷ ném đất vào người khác, cậu lại muốn cười.Suy nghĩ một hồi, cậu nhẹ hỏi một tiếng: “Tỷ tỷ, chuyện hôm nay liệu có gây hại gì tới tỷ không?”.Lư Oanh ngẩng đầu lên.
Nàng thoáng nhìn qua đệ đệ, thờ ơ ừ một tiếng rồi nói: “Có lẽ có, có lẽ không”.”Tỷ tỷ! Nếu như ảnh hưởng tới thanh danh của tỷ thì phải làm sao?”.”Cứ mặc kệ đi!”, trong giọng nói của Lư Oanh có phần mệt mỏi, lại có phần lạnh lùng: “Chẳng lẽ A Vân còn cho là, tỷ tỷ có thể tìm được người tốt để gả trong trong thành Hán Dương này?”.”Nhưng, nhưng mà…”.”Đừng nhưng nhị gì hết”, Lư Oanh phất tay, nhạt giọng nói: “Tỷ như vậy rất tốt.
A Vân, đệ chỉ cần chú ý việc học hành, những chuyện khác tỷ biết phải lo thế nào”.”…!Được rồi”..