Thanh âm phi mĩ bị chặn ở trong xe, Mạc Chi Dương lần đầu tiên cảm thấy mình là gà con nhu nhược, là thái kê (cùi bắp), đàn ông 30 như mãnh hổ, quá khó khăn!
“Dương Dương, tự em động được không?”
“Không có sức, không động…..muốn động anh tự động.”
“Anh đây động!”
Xe đong đưa động tác càng thêm rõ ràng, giờ khắc này, Mạc Chi Dương hận không thể cho mình vài bạt tai, không khác gì cho cam, nhất thất túc thành thiên cổ hận*.
(( *: Đó là một trong hai câu:
Nhất thất túc thành thiên cổ hận
Tái đầu hồi thị bách niên thân”
Tức:
Một bước sa chân hận thành muôn thuở
Ngoái đầu nhìn lại thân đã trăm năm”.
Hai câu này có trong ảnh “Ngôi mộ của Nguyễn Trường Tộ” ))
Trời đã tờ mờ sáng, đem người ôm đến trên giường, Thẩm Trường Lưu nhìn xem thời gian, đã rạng sáng 5 giờ, người trên giường đã ngủ say, khuôn mặt tinh xảo trắng nõn rất chọc người yêu thương.
Lục Lương Lân cái gì kia, vô duyên vô cớ xuất hiện, nhất định có vấn đề, tâm tư Dương Dương đơn thuần như vậy, chỉ sợ sẽ không suy nghĩ nhiều như vậy, phải cho người tra xem, nếu trong lòng thật sự mang ý xấu.
Vậy đừng trách hắn, đem hắn giống như Tiêu Nhàn, ném vào trong biển cho cá ăn.
Một giấc này trực tiếp đến 3 giờ chiều, Mạc Chi Dương mở to mắt, mơ mơ màng màng nhìn ánh mặt trời qua bức màn, hỏi: “Thẩm Trường Lưu đâu?”
“Đi ra ngoài.” Hệ thống trả lời.
Mạc Chi Dương như được đại xá, từ trên giường bò dậy, xoa eo đi rửa mặt, sau đó trở về bò lên giường một lần nữa, từ ngăn kéo tủ đầu giường lấy thuốc cùng bật lửa ra.
“Bụng rỗng hút thuốc, pháp lực vô biên?” Hệ thống cảm thấy bản thân càng ngày càng giống mấy bà mẹ, nhưng kỳ thật ký chủ đại lão như vậy, hệ thống không có nhiều ít cảm giác tồn tại, trừ bỏ quan tâm thân thể cậu một chút, không có tác dụng nào khác.
“Đem ảnh chụp tao cùng Lục Lương Lân thân mật trên mạng xoá đi.” Mạc Chi Dương phủi phủi tàn thuốc, tùy ý để khói bụi bay hết lên sàn nhà.