– Huynh đệ! Đi lẹ thôi! Đừng chần chờ ở đây nữa.
Dứt lời hắn lại phóng ngựa tiến nhanh về phía trước.
Hồ Phỉ côi cút khổ sở từ thuở nhỏ, thấy cô thôn nữ bần cùng, dù cô chẳng trỏ đường cũng không tức giận, còn có ý lân mẫn. Chàng nghĩ tới cô trồng hoa bán làm kế sinh nhai, không nỡ để ngựa dầy xéo làm hại. Chàng liền đi bộ dắt ngựa qua khu vườn hoa rồi mới lên yên.
Cô thôn nữ nhìn chàng một cái đột nhiên cất tiếng hỏi:
– Tướng công đến Dược Vương Trang làm chi?
Hồ Phỉ dừng ngựa đáp:
– Ông bạn của tại hạ mắt bị trúng độc, bọn tại hạ đến cầu Dược Vương ban cho thuốc giải.
Thôn nữ hỏi:
– Tướng công có quen biết Dược Vương không?
Hồ Phỉ lắc đầu đáp:
– Tại hạ chỉ văn danh, chưa từng gặp được lão nhân gia.
Thôn nữ từ từ đứng lên ngắm nhìn Hồ Phỉ ấy lần rồi hỏi:
– Sao tướng công biết lão chịu cho thuốc giải?
Hồ Phỉ ra chiều khó nghĩ đáp:
– Vụ này khó nói lắm.
Chàng chợt động tâm nghĩ thầm:
– Cô này ở đây chắc có thể biết tính tình cùng hành động thường nhật của Dược Vương.
Chàng liền xuống ngựa xá dài nói:
– Xin cô nương vui lòng chỉ điểm đường lối cho.
Bốn chữ ” chỉ điểm đường lối ” gồm hai ý nghĩa. Có thể là trỏ đường đến Dược Vương Trang mà cũng có thể là xin cô dạy phương pháp để cầu thuốc giải.
Thôn nữ ngó Hồ Phỉ từ đầu xuống gót chân không đáp lại câu hỏi của chàng lại trỏ vào đôi thùng gánh phân hỏi:
– Tướng công lại hố phân, múc chừng non nửa thùng rồi ra khe suối lấy thêm đầy nước trong gánh về đây tưới hoa dùm ta.
Cô nói mây câu này ra ngoài sự tiên liệu của Hồ Phỉ. Chàng tự hỏi:
– Ta hỏi đường lối thì sao thị lại bảo ta đi gánh phân tưới hoa? Thị còn lên giọng sai khiến coi ta như kẻ ăn người ở trong nhà là nghĩa gì?
Chàng tuy bần khổ từ thuở nhỏ nhưng chưa làm nghề gánh phân chịu ngửi mùi thúi bao giờ.
Thôn nữ nói mấy câu rồi lại cúi xuống nhặt cỏ không lý gì đến chàng nữa.
Chàng ngơ ngác nhòn căn nhà gianh chẳng thấy ai liền tự nhủ:
– Cô này còn yếu đuối mà gánh hai thùng phân thật là cực nhọc. ta là nam tử hán, khí lực dồi dào, có gánh phân giúp cô một chuyến cũng chẳng sao.
Chàng liền buộc ngựa vào gốc liễu, quẩy đôi thùng đến hố phân.
Chung Triệu Anh đi một quãng không thấy Hồ Phỉ theo sau quay đầu ngó lại.
Hắn đứng đằng xa thấy chàng vai quẩy đôi thùng phân đến bên khe nước, trong lòng rất lấy làm kỳ lớn tiếng hỏi:
– Huynh đệ làm gì thế?
Hồ Phỉ đáp:
– Tiểu đệ giúp cô nương đây một chút. Chung nhị ca cứ đi trước một bước rồi tiểu đệ sẽ theo ngay.
Chung Triệu Văn gục gặc cái đầu, nghĩ thầm trong bụng:
– Con người tuổi trẻ thật không hiểu trọng khinh, không phân nặng nhẹ. Đã đến đây rồi mà còn la cà chuyện không đâu.
Đoạn hắn cho ngựa từ từ cất bước.
Hồ Phỉ quây gánh nước phân về đến vườn hoa, cầm gáo gỗ toan múc phân tưới hoa bỗng nghe thôn nữ nói:
– Không được! Nước phân này đặc quá tưới vào làm cho hoa phải chết khô.
Hồ Phỉ ngơ ngẩn không biết làm sao.
Thôn nữ nói tiếp:
– Ngươi lại hố phân đổ xuống một nửa và lấy một nửa thùng nước trong hoà vào mới được.
Hồ Phỉ tuy đã nóng ruột nhưng nghĩ tới làm việc gì phải làm cho đến nơi. Chàng liền hành động theo lời thôn nữ rồi trở về múc nước phân tưới hoa.
Thôn nữ dặn:
– Coi chừng nghe! Đừng để nước phân dính vào lá và cánh hoa.
Hồ Phỉ đáp:
– Được rồi.
Chàng thấy những bông hoa này màu lam thẫm, mỗi bông hoa đều có năm cánh, mùi thơm ngào ngạt, chẳng hiểu tên hoa là gì.
Chàng cũng không hỏi, cắm cúi múc nước phân thận trọng tưới vào gốc cây cho kỳ hết cả hai thùng mới thôi.
Thôn nữ lại nói:
– Này! Đi thêm gánh nữa.
Hồ Phỉ đứng thẳng người lên cất giọng ôn nhu hỏi:
– Bây giờ ông bạn đang nón lòng chờ đợi. Tại hạ hãy tìm đến Dược Vương Trang lúc trở ra sẽ tưới hoa dùm cô nương được chăng?
Thôn nữ đáp:
– Ngươi cứ ở đây tưới hoa hay hơn. Ta thấy ngươi làm được mới bảo ngươi gánh phân.
Hồ Phỉ nghe cô nói một cách kỳ quái như vậy nhưng cũng không chần chờ gì thêm nữa vì muốn tranh thủ thời gian, hối hả đi gánh nước phân tưới hết vườn hoa.
Lúc này bóng tịch dương đã ngậm non đoài. ánh kim quang phản chiếu xuống mảnh đất trồng hoa màu lam coi rất huy hoàng ngoạn mục.
Hồ Phỉ bất giác bật tiếng khen:
– Vườn hoa thật là đẹp!
Sau khi gánh phân tưới nước, chàng đã sinh tình cảm với mấy luống hoa nên tán dương bằng giọng nói chân thành.
Thôn nữ toan lên tiếng thì Chung Triệu Văn cưỡi ngựa quay về hỏi:
– Huynh đệ! Đến bây giờ mà huynh đệ còn chưa đi ư?
Hồ Phỉ đáp:
– Đa tạ! Tiểu đệ đi đây.
Chàng liếc mắt nhìn thôn nữ, mục quang lộ vẻ cầu khẩn.
Thôn nữ sa sầm nét mặt hỏi:
– Té ra ngươi tưới hoa giúp ta là cốt để ta trỏ đường cho phải không?
Hồ Phỉ nghĩ bụng:
– Quả tình mình muốn xin cô nương trỏ đường nhưng việc tưới hoa là vì lòng thương cô gầy yếu. Bây giờ mình mở miệng yêu cầu chẳng hóa ra có ý thi ân để mua chuộc.
Chàng liển mỉm cười nói:
– Những bông hoa này đẹp thật!
Rồi chàng đi cởi giây cương tung mình lên ngựa.
Thôn nữ nói:
– Hãy khoan!
Hồ Phỉ quay lại, sợ cô còn lăng líu, trong dạ rất bồn chồn.
Thôn nữ ngắt hai bông hoa lam liệng cho chàng nói:
– Ngươi khen hoa đẹp thì ta cho hai bông.
Hồ Phỉ giơ tay đón lấy, miệng đáp:
– Đa tạ cô nương!
Tiện tay đút vào bọc.
Thôn nữ hỏi:
– Hắn họ Chung, ngươi họ gì?
Hồ Phỉ đáp:
– Tại hạ họ Hồ.
Thôn nữ gật đầu nói:
– Các ngươi muốn đến Dược Vương Trang thì đi về ngả Đông Bắc là hơn.
Chung Triệu Văn đã đi theo ngả Tây Bắc, chờ lâu không thấy Hồ Phỉ đến, trong lòng nóng nẩy mới quay trở lại kiếm chàng. Bây giờ hắn nghe thôn nữ nói vậy, bao nhiêu nỗi nóng nẩy tiêu tan hết, mỉm cười khẽ nói:
– Tiểu huynh đệ! Huynh đệ hay thật! Miễn cho tiểu huynh khỏi uổng một phen khó nhọc.
Hồ Phỉ vẫn đầy lòng ngờ vực, bụng bảo dạ:
– Nếu Dược Vương Trang ở về phía Đông Bắc thì sao thị không nói huỵch toẹt cho mình biết, lại còn bảo đi về ngả Đông Bắc hay hơn.
Nhưng chàng cũng không hỏi nữa và cho ngựa đi về phía Đông Bắc.
Hai người ruổi ngựa chạy thật nhanh một lúc chừng sáu, bảy dặm thì phía dưới hiện ra một hồ nước ngăn đường. Chỉ có một lối đi nhỏ thông sang phía Tây.
Chung Triệu Văn tức mình thóa mạ:
– Con nha đầu đo thật là khả ố. Thị không chịu trỏ đường thì thôi, sao lại bảo mình đi trật nẻo. Lúc trở về phải cho thị một bài học mới được.
Hồ Phỉ cũng lấy làm kỳ. Chàng tự nghĩ mình chưa có điều chi đắc tội với thôn nữ mà sao cô lại chơi xỏ? Chàng liền nói:
– Chung nhị ca! Con thôn nữ đó dường như có mối liên quan gì với Dược Vương thì phải?
Chung Triệu Văn hỏi lại:
– Có lý! Huynh đệ đã tìm thấy manh mối gì chưa?
Hồ Phỉ đáp:
– Cặp mắt thị lấp loáng ánh thần quang. Thái độ cùng cách ăn nói dường như không phải là một cô gái quê mùa chưa biết qua thế tình.
Chung Triệu Văn kinh hãi nói:
– Đúng thế. Thị ngắt cho huynh đệ hai bông hoa, nên liệng đi thôi.
Hồ Phỉ rút bông hoa trong bọc ra thấy hoa quang kiều diễm không nỡ vứt bỏ,liền đáp:
– Hai bông hoa nhỏ bé này tưởng không có gì đáng ngại.
Rồi chàng lại chuồn hoa vào bọc, phóng ngựa đi về mé Tây.
Chung Triệu Văn đi sau la lên:
– Này! Nên cẩn thận một cút.
Hồ Phỉ ầm ừ, gia roi cho ngựa chạy nhanh.
Lúc này bóng chiều bảng lảng, chim ưng thôi thóp về tổ bay qua trên đỉnh đầu.
Từ lúc hai người đến Bạch Mã Tự, trong lòng vẫn hồi hộp. Ban ngày ban mặt còn khá, bây giờ sắp tối càng cảm thấy bước tiền đồ nguy hiểm chập chùng.
Hai người lại đi mọt quãng thấy bên đường cây cỏ thưa thớt. Càng tiến về phía trước, thảo mộc càng lèo tèo. Về sau toàn là đất trơ trọi không một tấc cỏ, một góc cây lớn, cây nhỏ gì hết.
Hồ Phỉ sinh dạ hoài nghi, dừng ngựa lại hỏi:
– Chung nhị ca! Nhị ca có thấy nơi đây rất cổ quái không?
Chung Triệu Văn đã thấy phong cảnh khác lạ, liền đáp:
– Nếu là nơi bạt thảo chặt cây, tất còn lưu lại gốc rễ vết tích. Ta coi chừng…
Hắn trầm ngâm một chút rồi hạ thấp giọng xuống nói tiếp:
– Dược Vương Trang nhất định gần đây rồi. Chắc lão đã giải chất kịch độc nên cây cỏ không mọc được.
Hồ Phỉ gật đầu, trong lòng càng thêm khiếp sợ. Chàng xé mấy mảnh vải trong bọc bịt miệng ngựa Chung Triệu Văn rồi bịt cả miệng ngựa của mình.
Chung Triệu Văn biết chàng sợ tiến về phía trước lại gặp cây cỏ. Hai con vật gặm cỏ tất nhiên ngộ độc. Hắn lẩm nhẩm gật đầu và khen thầm chàng trẻ tuổi tâm tư thận mật.
Quả nhiên đi chẳng bao lâu đã trông thấy một tòa phòng ốc ở phía xa xa.
Tòa nhà này hình thù rất cổ quái, coi chẳng khác một ngôi mả lớn, đã không cửa vào cũng không cửa sổ. Một màu tối den, âm u khủng khiếp.
Cách nhà chừng mấy chục trượng, một hàng cây thấp nhỏ mọc xung quanh. Lá cây đỏ như máu tựa hồ lá phong về mùa thụ Lúc này trời nhá nhem tối, người ngó thấy không rét mà run.