Mặc dù chỉ số khuôn mặt được cải thiện khá nhiều nhưng làn da của cậu vẫn còn khá tệ. Dù ăn ngủ đầy đủ nhưng bởi vì cơ thể cậu chỉ được phép điều chỉnh bằng số liệu của hệ thống nên cho dù chăm sóc tốt cách mấy thì mụn ẩn mụn bọc vẫn cứ trồi lên. Khuôn mặt tuy có chút khí sắc nhưng màu da vẫn còn khá tối.
Dạ Phàm đành cắn răng dùng 120 tích phân để mua 1 viên cải thiện làn da hạ phẩm. Thế nhưng cậu đã quên mất 1 việc đó là trên máy có filter làm đẹp… Mãi đến sau này mỗi khi live stream vẫn luôn dùng camera thường. Căn bản là không ai nói cho cậu biết điều này…
“Trao đổi thành công. Trừ 120, Tích phân còn lại: 20”
Dạ Phàm đúng giờ mở live, vì lần trước mọi người xem như đều thấy mặt cậu nên lần này dứt khoát đặt cam trước máy tính quay được cả khuôn mặt.
Sau lần live trước căn bản là có rất nhiều người sắp quên mất cậu là ai.
Đợi 5 phút mới chỉ có chưa đến 10 đến xem. Dạ Phàm mỉm cười chào mọi người rồi lấy từ trong cặp sách ra nghiên mực, bút lông, giấy viết và mực. Tất cả vật dụng đều là cậu chạy vội đi mua lúc sáng, bao bì bên ngoài còn chưa được tháo hết.
[Nội dung buổi live là gì thế? Nhìn chủ phòng lạ mặt lắm, lần đầu live à?] [Vào xem vì thần tượng của tui share bài. Chủ bô có quen biết với Lưu Triết nhà tui sao?] [Mình cũng vào xem vì anh Lưu share bài nè! Chung thắc mắc]Tranh thủ lúc đợi mọi người vào đông hơn Dạ Phàm liền mài mực.
[Anh ta đang mài mực à? Định viết thư pháp sao?] [Dụng cụ còn chưa tháo hết bao bì, rõ ràng là mới mua về, bình thường hẳn là không có đụng vào. Tính vẽ nguệch ngoạc ra hù ai à… Ha ha…]Đương nhiên là cũng có những thành phần khó tính bắt bẻ.
Thế nhưng Dạ Phàm lúc này đang chuyên tâm mài mực nên không để ý đến.
Cậu cho một chút nước trắng vào nghiên, sau đó cầm thỏi mực mài xoay tròn theo chiều kim đồng hồ. Tay cầm thỏi mực theo phương thẳng đứng,dùng lực đạo vừa phải, tốc độ cũng chậm rãi từ tốn.
[Dù không hiểu thế nào nhưng có vẻ chuyên nghiệp đấy chứ] [Tôi từng nhìn thấy ông tôi mài mực, động tác có vẻ giống. Có lẽ không phải bốc phét]Đến lúc Dạ Phàm mài mực xong thì đã có trên 80 người vào xem.
Cũng có 1 số người nhớ ra cậu từ lần live trước và câu chuyện nghĩa hiệp giúp người. Nhưng đã qua một thời gian, cảm xúc cũng không còn xúc động như ban đầu nữa.
Tay trái cầm bút lông Dạ Phàm nhớ đến người thầy đã từng dạy Thư Pháp cho mình lúc nhỏ. Khi còn là thiếu gia nhà họ Thẩm ở kiếp trước. Người nọ cũng khoảng gần 50 tuổi, khi dạy học vẫn luôn rất nghiêm khắc. Thư Pháp là một bộ môn rất nhàm chán ngay cả đối với người lớn, chứ đừng nói chi đến 1 đứa nhỏ mới 8 tuổi.
Khác với giáo viên dạy piano thập phần qua loa có lệ. Vương lão sư lại vô cùng khắc nghiệt và nghiêm túc.
“Tiểu thiếu gia, tay cầm bút của người sai rồi”
Dù không dám dùng roi đánh nhưng ông ta luôn mang khuôn mặt tươi cười giả vờ tiếp cận Thẩm Trù rồi véo ở bắp tay cậu. Móng tay ông ta không dài lại cách một lớp áo. Dù cảm giác rất đau nhưng nếu nặng lắm thì chỉ đỏ lên một chút chứ không để lại dấu vết gì.
“Nhưng, nhưng em thuận tay trái” Thẩm Trù yếu ớt biện hộ cho bản thân. Hai hôm trước bị nhéo cánh tay nó còn tê rần.
“Không được, nếu viết ngược nét rất dễ bị lem ra, em bắt buộc phải cầm tay phải” dù khuôn mặt ông đang tươi cười nhưng vẫn thầm đay nghiến gây áp lực cậu nhóc.
“Thiếu gia là một đứa trẻ thông minh mà. Cậu chắc sẽ không muốn mẹ mình phiền lòng đâu nhỉ?”
“Hôm nay nếu cậu không viết xong được chữ này bằng tay phải thì buổi học sẽ kéo dài đến tối mất”
“Thiếu gia hiểu điều này mà, Phải không?”
Trong vô thức khi nhớ lại kí ức của đời trước Dạ Phàm đã đổi từ tay trái sang tay phải. Lưng cũng được chỉnh lại thẳng thóm.
Bắt đầu viết vài nét đơn giản lên giấy.
[Gì chứ? Tôi lầm rồi sao, rõ ràng chỉ là vẽ nguệch ngoạc lên giấy. Trình độ cỡ này tôi cũng viết được đấy] [Chủ bô sao vẫn chưa nói gì hết vậy?] [Điều duy nhất khiến tôi chưa rời đi là khuôn mặt chủ bô trông cũng dễ nhìn đó chứ] [Ha ha, đồng ý với lầu trên. Tuy Không phải kiểu đẹp trai chói loá nhưng càng nhìn càng hợp mắt đấy]Dạ Phàm ngay từ lúc cầm bút lên đã không còn nhớ đến điều gì khác.
Ngón tay không ngừng di động, động tác cứ như nước chảy môi trôi, vô cùng thuần thục. Chữ trên giấy cũng dần dần hiện ra trước mắt mọi người.
[Có cảm giác rất lợi hại đi? ] [Xem thử người nọ ghi cái gì] [Tò mò quá, đừng làm mị thất vọng đó ] Thu phong thanh, Thu nguyệt minh. Lạc diệp tụ hoàn tán, Hàn nha thê phục kinh. Tương tư, tương kiến tri hà nhật? Thử thì thử dạ nan vi tình. Dịch nghĩa Gió thu thanh, Trăng thu sáng. Lá rụng lúc tụ lúc tán, Quạ lạnh đang đậu bỗng rùng mình. Nhớ nhau không biết ngày nào gặp? Lúc ấy đêm ấy chan chứa tình. Tác giả: Lý Bạch Cũng không rõ tại sao, bài thơ đầu tiên cậu nhớ đến lại là một bài thơ tình. [Trời ạ, chữ... Chữ đẹp quá đi mất] [Đúng vậy, tui có hiểu một chút về thư pháp, nét bút kiểu này không giống người mới học đâu] [Tay lão luyện, rõ ràng là tay lão luyện] [Nét bút tuy thanh mảnh nhưng lại rất có lực, chấm bút dứt khoát lại có phần bay bổng. Lúc nãy người mới chê người ta chỉ lấy bút lông ra làm màu đâu rồi. Ló mặt ra cho lão nương] Lượt xem: 580. Con số đang dần tăng lên. Bình luận cũng ngày một nhiều. Dạ Phàm có vẻ còn đang tập trung liền viết đến tờ thứ 2. Sừ hòa nhật đương ngọ, hãn trích hòa hạ thổ Thùy tri bàn trung xan, lạp lạp giai tân khổ Dịch thơ: Cày đồng đang buổi ban trưa Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày. Ai ơi, bưng bát cơm đầy Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần! Tác giả: Lí Thân