Lý Tái nhìn gương mặt không chút thay đổi của Đỗ Mộ Ngôn, khẽ thở dài trong lòng, trên mặt lại sinh ra chút ý cười nói: “Đường tiểu thư, tôi nghĩ cô nhất định chưa từng yêu đúng không?”
“Anh có ý gì?” Đường Thi nhíu mày trừng Lý Tái.
Lý Tái vội nói: “Đường tiểu thư, tôi nói thế cũng không phải là có ác ý gì cả. Chỉ là tôi nghĩ cô nhất định không rõ một điều là, khi đứng trước người trong lòng thì người ta nhất định sẽ vô thức biểu hiện ra mặt tốt đẹp nhất của bản thân. Thái độ của Đỗ tổng đối với mọi người không giống nhau chẳng phải là nói ngài ấy để ý đến Tần tiểu thư hay sao? Xin đừng hiểu lầm tâm ý của ngài ấy dành cho Tần tiểu thư.”
Đường Thi nghi hoặc hói: “Là vậy sao?” Tuổi cô không lớn, trong nhà lại quản nghiêm, còn vì thân thể kém mà thường xuyên tạm nghỉ học nên cũng không yêu quá sớm, mọi chuyện về tình yêu chỉ là tin ngoài lề.
“Dĩ nhiên là thế rồi.” Lý Tái chắc chắn nói.
Đường Thi nhìn về phía Đỗ Mộ Ngôn, thấy vẻ mặt hắn lúc này đã dịu đi, như thể hứa hẹn hay công bố, “Tôi yêu Tuyên Tuyên.”
Giờ phút này Đỗ Mộ Ngôn cũng đã nhận ra, cô bé tên Đường Thi này, cực kỳ bảo vệ Tần Tuyên Tuyên, vừa rồi nói là vừa gặp đã chung tình với hắn, sợ là chỉ thử hắn mà thôi.
Hai mắt Đường Thi yên tĩnh lại, đây là lần đầu tiên nghe được thổ lộ ngoài đời. Cô bỗng nhiên hơi hâm mộ chị họ mình, có một người đàn ông vĩ đại như thế yêu chị.
“Rất xin lỗi, thái độ hôm nay của em thật quá đáng, mong anh đừng so đo với một cô bé như em.” Đường Thi thật sự cúi đầu thật sâu trước Đỗ Mộ Ngôn, nhưng lời nói của cô lại khiến người ta dở khóc dở cười. Cô nói như thế thì ai còn không biết xấu hổ mà so đo với cô nữa?
“Hiểu lầm đã được làm sáng tỏ là tốt rồi.” Đỗ Mộ Ngôn nói, “Trợ lý Lý, cậu đưa Đường tiểu thư về trước đi.”
“Em đi đây…” Đường Thi theo Lý Tái đi ra cửa, đến cửa phòng bệnh, cô bỗng nhiên xoay người cười giảo hoạt với Đỗ Mộ Ngôn, “Gặp lại sau, anh rể họ tương lai!”
Anh rể họ…
Sau khi Đường Thi rời đi một hồi lâu, tâm trạng Đường Mộ Ngôn vẫn sung sướng vì cách gọi này của cô bé. Hắn nghĩ, rất nhanh thôi hắn sẽ chân chính trở thành anh rể họ của cô bé.
Đường Thi trở về nhà họ Tần cũng không nhắc đến chuyện mình đi tìm Đỗ Mộ Ngôn, Tần Tuyên Tuyên cũng không biết rằng Đường Thi đã từng làm Đỗ Mộ Ngôn khủng hoảng như thế nào.
Sau khi tan tầm Tần Tuyên Tuyên trực tiếp đến bệnh viện thăm Đỗ Mộ Ngôn lại phát hiện ra ánh mắt hắn nhìn cô hơi kỳ lạ.
“Sao thế?” Tần Tuyên Tuyên hơi mất tự nhiên.
Đỗ Mộ Ngôn khẽ cười nói: “Bông tai này thật hợp với em.”
Thấy Tần Tuyên Tuyên không có biểu hiện khác thường nào, hắn hiểu là Đường Thi không có kể chuyện hôm nay cho Tần Tuyên Tuyên nên cũng yên tâm trở lại. Hắn biết rõ, muốn lừa gạt qua mặt Đường Thi rất dễ thôi, nhưng Tần Tuyên Tuyên thì khác, cô có khả năng sẽ liên hệ với những sự kiện lúc trước. Bây giờ hắn vẫn may mắn như trước, may mà lúc đó Lại Hưng không nói đến tên Tống Kỳ.
Tần Tuyên Tuyên chớp mắt mấy cái, mặt hiện lên đỏ ửng, cầm lấy giỏ táo trên bàn: “Tôi đi rửa táo!”
Cô nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh, nhìn thấy bản thân trong gương.
Gò má đỏ ửng, đôi mắt đầy ý xuân.
Cô giật mình, bỗng nhiên nhớ đến lời nói với Đường Thi hôm qua. Lúc ấy Đường Thi hỏi cô có phải thích Đỗ Mộ Ngôn hay không, cô nói không biết. Nhưng sự thật thắng hùng biện, tình cảnh này cho dù cô muốn lừa mình dối người thì cũng không lừa được nữa.
Cô nghĩ, cho dù tương lai hắn không thích cô nữa thì có sao chứ? Ít nhất bây giờ hắn thích cô, cô sẽ hoàn toàn mở rộng cửa lòng đón nhận hắn.
Đỗ Mộ Ngôn cảm nhận sâu sắc được từ lúc Tần Tuyên Tuyên đi ra từ nhà vệ sinh thì thái độ đối với hắn có thay đổi rất kỳ lạ. Sau khi đồng ý cho hắn cơ hội theo đuổi cô, cô cũng chỉ là bị động thừa nhận hắn đã là tốt rồi, giống như là quân cờ bị nhích lên dịch xuống, đôi khi còn né tránh bằng mọi cách. Nhưng giờ lại không giống thế, cô dường như chủ động tỏ ra thân thiết với hắn hơn.
Trái tim Đỗ Mộ Ngôn điên cuồng đập thình thịch, mỗi một chút tiến triển trong mối quan hệ này đều làm hắn sung sướng không thôi huống chi là một bước lớn như hôm nay chứ?
Tầm mắt hắn dừng ở bàn tay trắng nõn đang bóc vỏ quýt của Tần Tuyên Tuyên, hận không thể lập tức kéo cô hôn đến thỏa mãn.
Tần Tuyên Tuyên bóc hết vỏ quýt ra, do dự một chút, mặt dày tách một múi ra đưa đến bên miệng Đỗ Mộ Ngôn hỏi “Phim Anh em Tần gia có thể quay tiếp hay không?”
Tuy nói là đã xảy ra việc nghiêm trọng như vậy nhưng thật ra có chuyện thế này cũng là tuyên truyền cực lớn cho “Anh em Tần gia”, nếu vì thế mà không quay tiếp thì thật đáng tiếc. Huống chi Tần Tuyên Tuyên cũng rất thích kịch bản phim đó, cũng vô cùng chờ mong có thể xem được trên tivi.
“Nghỉ ngơi phục hồi rồi sẽ quay tiếp.” Sắc đẹp trước mặt, Đỗ Mộ Ngôn hơi không yên lòng trả lời. Đối với sự chủ động của Tần Tuyên Tuyên, hắn mừng rỡ như điên, mở miệng ngậm múi quýt vào miệng, đầu lưỡi cố ý liếm qua ngón tay của cô.
Cảm giác ướt át truyền lên từ những ngón tay, tê dại cũng kéo đến sau đó khiến Tần Tuyên Tuyên cứng lại như bị điện giật. Cô nhanh chóng rụt tay về, cúi đầu, trái tim đập bình bịch trong lồng ngực. Cô không biết Đỗ Mộ Ngôn cố ý hay là không cẩn thận nữa, mà mặc kệ thế nào thì cũng đã đủ làm cô xấu hổ đến mức không ngẩng nổi đầu lên rồi.
Giọng nói hơi mờ ám khàn khàn của Đỗ Mộ Ngôn vang lên, “Anh còn muốn.”
Hơi thở của Tần Tuyên Tuyên cứng lại, tiếp theo đó cô gần như sợ hãi đến nhảy dựng lên. Không thể trách đầu óc cô rất đen tối được, thật sự là giọng điệu và nội dung câu nói của Đỗ Mộ Ngôn rất có tính ám chỉ, khiến cho lỗ tai cô đều phát nóng lên. Cô bỗng nhiên cảm thấy ngay cả không khí trong phòng cũng mang theo nhiệt độ cực cao, cô không thể chịu nổi dù chỉ một giây nữa.
“Tôi về trước!” Tần Tuyên Tuyên đặt đĩa quýt lên đầu giường, đứng dậy hướng về phía cửa mà đi, mới đi được hai bước, cô quay đầu lại, ánh mắt dừng trên cằm Đỗ Mộ Ngôn, nhanh chóng nói, “Ngày mai là thứ bảy, tôi… tôi sẽ đến thăm anh sớm hơn.”
Không đợi Đỗ Mộ Ngôn trả lời, Tần Tuyên Tuyên lập tức rời khỏi phòng bệnh, trong phòng yên tĩnh trở lại.
Lần đầu tiên Đỗ Mộ Ngôn không hề khó chịu với sự rời đi của Tần Tuyên Tuyên. Hắn cầm đĩa quýt ở bên cạnh lên, chậm rãi nhét vào miệng mình, dùng tốc độ cực kỳ chậm chạp nhấm nuốt.
Sau một lúc lâu, hắn bỗng nhiên cúi đầu nở nụ cười, tiếng cười lớn dầu, cuối cùng trở thành nụ cười to điên cuồng.
Cuối cùng… cuối cùng Tuyên Tuyên cũng là của hắn.