Người em không chết, chẳng những không chết, còn trở thành quái vật không da. Cô ta tỉnh lại lại từ sâu bên trong tháp, bắt đầu lảng vảng xung quanh thôn, tìm những người đi một mình, lột da bọn họ mặc lên người mình. Nhưng người em lại phát hiện da của những người đó không vừa với cô ta, cô ta cần một bộ da hoàn mỹ…… Đương nhiên, cô ta liền nghĩ tới người chị giống mình y như đúc.
Lừa gạt, nói dối, người em đã biến thành quái vật lừa chị mình vào miếu thần, dễ như trở bàn tay lột da chị gái. Cô ta khoác tấm da của chị mình, lại sợ bị chị mình đuổi theo, liền chặt đứt đôi chân người chị.
Người chị cứ như vậy bị kẹt lại bên trong miếu thần.
Người em bị lột da lại không chết, đương nhiên người chị cũng còn sống, oán hận của cô ta, biến cô ta thành con quái vật càng đáng sợ hơn, thậm chí cô ta dùng đôi chân đã bị chặt của mình làm thành cốt sáo, bắt đầu điều khiển những tế phẩm cùng chung số phận với mình.
Nhưng miếu thần hạn chế năng lực của cô ta, cô ta bị nhốt ở trong đó, ngày qua ngày chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi cái ngày có thể lấy lại bộ da của mình.
Thời gian từng ngày trôi qua, người em khoác lên mình bộ da của chị mình đã trưởng thành.
Mà bọn Lâm Thu Thạch, ngay lúc đó, bước vào thế giới của bọn họ.
Lâm Thu Thạch xem xong toàn bộ chuyện xưa, khép lại trang sách, ngón tay hắn vuốt vuốt trang sách một lát, tạm thời vẫn chưa phát hiện chỗ đặc biệt của quyển sách này.
Mà Nguyễn Nam Chúc cũng vừa lúc gọi điện thoại xong, từ bên ngoài bước vào, nói: “Cảm giác thế nào?”
Lâm Thu Thạch ho khan hai tiếng: “Vẫn ổn.”
Nguyễn Nam Chúc ngồi xuống bên cạnh hắn, phân tích một chút tình huống: “Hiện tại anh cũng đã tới cửa thứ năm, cho nên cánh cửa tiếp theo phải ít nhất là sau nửa năm nữa, nắm bắt thời gian này nghỉ ngơi cho tốt.” Hắn nói tới đây tạm dừng một chút, “Việc anh bị thương nằm ngoài dự liệu của tôi, vốn là tôi đang có kế hoạch khác, hiện tại xem ra chỉ có thể lùi lại.”
Lâm Thu Thạch hỏi: “Kế hoạch gì?”
Nguyễn Nam Chúc: “Nói sau, nếu thân thể của anh không phục hồi tốt, kế hoạch này liền không cần phải bàn.”
Chung quy Lâm Thu Thạch cảm thấy kế hoạch này hẳn là rất quan trọng, nhưng Nguyễn Nam Chúc hiện tại với ở bên trong cánh cửa thật sự không quá giống nhau, tuy rằng hắn vẫn đẹp, nhưng trong ánh mắt chỉ có lạnh lùng, tưởng chừng như là một khối băng luôn toả ra khí lạnh.
Hiện tại nếu còn ở trong cửa, có lẽ da mặt Lâm Thu Thạch sẽ dám dày một chút hỏi lại, nhưng ở bên ngoài, đối với dáng vẻ này của Nguyễn Nam Chúc, Lâm Thu Thạch đành phải ngoan ngoãn gật gật đầu, không gặng hỏi thêm nữa.
Đại khái là biết Lâm Thu Thạch đã tỉnh, lát sau Trình Thiên Lí cũng mang theo một túi hoa quả tung ta tung tăng tới phòng bệnh, cậu ta nói Thu Thạch này, vận khí của anh thật đúng là không ra sao, người bình thường đều sẽ không bị thương ở thế giới bên trong cánh cửa.
Nguyễn Nam Chúc ở bên cạnh nghe xong, tạt gáo nước lạnh: “Đúng vậy, không bị thương, đều chết cả rồi.”
Lâm Thu Thạch: “……”
Trình Thiên Lí: “…… Nguyễn ca anh xấu lắm.”
Trình Thiên Lí tới không bao lâu, Nguyễn Nam Chúc lại nhận cú điện thoại, vội vàng đi mất.
Lâm Thu Thạch thấy hắn vội như vậy, hỏi Trình Thiên Lí có phải đã xảy ra chuyện gì hay không.
“Cũng không tính là xảy ra chuyện đi.” Trình Thiên Lí nói, “Chính là bên Bạch Lộc đã bắt đầu hỏi thăm thân phận của Chúc Manh, tổ chức Bạch Lộc này cũng rất lớn, nếu thật sự muốn tìm thì chắc chắn sẽ tìm được, nhưng mà khẳng định bọn họ không biết Chúc Manh chính là ông chủ của chúng ta.”
Lâm Thu Thạch: “…… Ồ.”
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được Chúc Manh trong cửa diễn nhiều như vậy lại là Nguyễn Nam Chúc nam giả nữ trang.
Bởi vì bị cô bé trong cửa kia đánh một cái, cho nên Lâm Thu Thạch ở trên giường nằm suốt một tháng, còn may cũng tính là nhanh. Chờ tới khi rốt cuộc quay về biệt thự, nhìn thấy Hạt Dẻ liền vọt qua đó.
Hạt Dẻ nằm trên sô pha, đối mặt với Lâm Thu Thạch như hổ đói vồ mồi, biểu hiện vẻ khinh thường cực lớn, đứng dậy, quay đầu, vặn mông nhảy lên phía trước, để lại cho Lâm Thu Thạch một bóng dáng lạnh nhạt.
Lâm Thu Thạch thiếu chút nữa khóc thành tiếng ngay tại chỗ.
Vẫn là để Trình Thiên Lí ôm Bánh mì nướng nhà cậu ta tới trước mặt, cho Lâm Thu Thạch sờ sờ mông Bánh mì nướng bình tĩnh một chút. Bánh mì nướng này chìa ra bờ mông phì nộn hàng độc quyền Corgi, đôi mắt đen nhánh ngập tràn vô tội, lòng Lâm Thu Thạch ít nhất cũng được an ủi, cuối cùng không có làm ra việc gì quá kích.
Lâm Thu Thạch trở lại biệt thự chưa tới mấy ngày, liền nhận được điện thoại của người bạn Ngô Kỳ. Ở trong điện thoại, Ngô Kỳ tỏ vẻ cực độ nghi ngờ Lâm Thu Thạch có phải đã bị tổ chức bán hàng đa cấp khống chế hay không, còn nói nhất định phải tự mình đi xem, nếu Lâm Thu Thạch không đồng ý, anh ta lập tức báo cảnh sát.
Lâm Thu Thạch bất đắc dĩ, nói cho Nguyễn Nam Chúc việc này.
Nguyễn Nam Chúc thế mà lại rất dễ dàng đồng ý yêu cầu của Lâm Thu Thạch.
“Nhưng tôi không kiến nghị anh nói cho anh ta những việc này.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Nếu anh không muốn bị đưa vào bệnh viện tâm thần.”
Lâm Thu Thạch: “Đã từng có ví dụ?”
Nguyễn Nam Chúc chỉ chỉ Dịch Mạn Mạn đang cãi nhau với Trình Thiên Lí trên lầu: “Tự chúng tôi nhận ra được.”
Sau đó Lâm Thu Thạch mới biết được, sau khi Dịch Mạn Mạn mới chuyển vào biệt thự không lâu, liền nói việc này cho người trong nhà, kết quả người trong nhà nhất trí cho rằng bọn Nguyễn Nam Chúc là một tổ chức mềm bán hàng đa cấp, vì không để cho Dịch Mạn Mạn lầm đường lạc lối, vậy mà lại đưa cậu ta vào bệnh viện tâm thần, sau đó vẫn là phải để Nguyễn Nam Chúc liên hệ với người trong đó thả Dịch Mạn Mạn ra.
Lâm Thu Thạch không nghĩ tới việc này còn có thể như vậy, nhưng mà ngược lại, nếu có người nói chuyện này với hắn, 80% tỉ lệ hắn cũng sẽ không tin.
“Vậy được rồi, để tôi suy xét một chút nói thế nào với cậu ấy.” Lâm Thu Thạch trả lời.
Nguyễn Nam Chúc ừ một tiếng, im lặng một lát, lại hỏi: “Bên phía gia đình anh không cần giải thích một chút sao?”
Lâm Thu Thạch: “Không sao, quan hệ của tôi với gia đình khá nông.”
Lúc này Nguyễn Nam Chúc mới gật gật đầu, đi mất.
Khi Lâm Thu Thạch học tiểu học bố mẹ đã ly dị, mỗi người lập gia đình riêng, hắn từ nhỏ lớn lên cùng với bà, vào xong đại học thì bà hắn cũng qua đời, gần như có thể coi là không có bất cứ cái gì vướng bận. Đây cũng là lý do duy nhất hắn lựa chọn ở lại thành phố này, bởi vì hắn đối với cái gọi là quê nhà, không có khái niệm.
Vài ngày sau, Ngô Kỳ thật sự tìm một buổi cuối tuần chạy tới biệt thự chỗ Lâm Thu Thạch, lúc anh ta tới dường như còn mang theo đồ phòng thân, vẻ mặt nghi ngờ đi theo Lâm Thu Thạch vào phòng khách.
Trần Phi bọn họ đều biết bạn của Lâm Thu Thạch muốn tới, nhìn thấy vẻ mặt anh ta cảnh giác đi vào, không khỏi đều có chút buồn cười.
Trình Thiên Lí thứ này thật sự là ngứa da, Ngô Kỳ vừa tiến vào cậu ta liền vọt tới cửa đóng cửa lại, sau đó nói với Lâm Thu Thạch: “Sao mãi đến bây giờ anh mới đưa người đến.”
Lâm Thu Thạch: “……”
Trình Thiên Lí nói: “Chỗ này của chúng tôi ấy, chú ý phát triển offline, đến đây, anh bạn, làm quen một chút……”
Mặt Ngô Kỳ lộ vẻ nghi ngờ, Lâm Thu Thạch dở khóc dở cười.
Cũng may lúc này anh trai của Trình Thiên Lí kịp thời xuất hiện, bước tới xách theo tai cậu ta mặt vô cảm xoay người đi mất, trước khi đi còn nói xin lỗi với Lâm Thu Thạch: “Thực xin lỗi, tôi quên mất nhốt đứa ngốc nhà tôi lại.”
Trình Thiên Lí đau au au kêu to, lại không dám phản bác, nước mắt lưng tròng đáng thương ấm ức bị anh cậu ta xách lên tầng, Bánh mì nướng ở bên cạnh xem náo nhiệt sung sướng gâu gâu.
Lâm Thu Thạch: “Ngô Kỳ, đó là bạn của tớ, cậu ấy nói đùa thôi, mấy người ở đây đều là bạn cùng phòng của tớ, đây là Ngô Kỳ bạn của tôi.”
Trần Phi Dịch Mạn Mạn bọn họ thân thiện chào hỏi Ngô Kỳ, sau đó đều đi làm việc của mình. Ngô Kỳ quan sát một vòng, có vẻ không phát hiện ra có chỗ nào khả nghi trong phòng này, nhưng vẫn là có chút không yên tâm, kiên trì muốn đi trên tầng nhìn xem. Còn hỏi Lâm Thu Thạch bọn họ ngày thường có cần tham gia các lớp học không.
Lâm Thu Thạch: “…… Không tham gia, không cần phải đi học, nơi này thật sự không bán hàng đa cấp.”
“Thật không?” Ngô Kỳ, “Vậy tại sao gần một tháng cậu không liên lạc với tớ?”
“Còn không phải tớ sinh bệnh à.” Lâm Thu Thạch giải thích, “Vào ICU ở một khoảng thời gian……” Thật ra ở tình huống bình thường, căn bệnh kia của hắn nếu không nằm đủ ba tháng năm tháng trong phòng bệnh thì chắc chắn là không ra được, nhưng có lẽ là do cửa thay đổi thể chất của hắn, hắn phục hồi cực kỳ nhanh, qua hơn một tháng đã xuất viện, bác sĩ chủ trị cho hắn đều tấm tắc bảo lạ, nói Lâm Thu Thạch quả thực là kỳ tích trong ngành y, hỏi Lâm Thu Thạch có hứng thú tham dự nghiên cứu y học hay không.
Lâm Thu Thạch dùng thái độ kiên quyết từ chối, bác sĩ chủ trị thấy vậy tỏ vẻ cực kỳ tiếc nuối, còn dặn nếu Lâm Thu Thạch thay đổi quyết định nhất định phải quay về tìm hắn ta.
Lâm Thu Thạch chỉ có thể cười khổ.
“Cậu bị bệnh tại sao không nói cho tớ?” Ngô Kỳ vừa nghe liền tức giận, “Lâm Thu Thạch, cậu có còn coi tớ là bạn không vậy?”
Lâm Thu Thạch tự biết đuối lý, nhanh chóng cáo tội, nói thật lâu mới làm Ngô Kỳ nguôi giận.
Hai người đang cậu liếc mắt một cái, tớ liền nói một câu, cửa lớn phòng khách lại mở ra, Nguyễn Nam Chúc từ bên ngoài trở về, phía sau có một nam nhân trẻ tuổi đi theo, nam nhân trông tầm hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh, nhìn qua rất là đáng yêu.
“Nguyễn ca, đây là người mới?” Trần Phi hỏi một câu.
“Ừ.” Nguyễn Nam Chúc đơn giản giới thiệu, “Trương Miện.”
Tích cách của Trương Miện có vẻ khá rộng rãi, mỉm cười chào hỏi mọi người.
Nguyễn Nam Chúc phân phó: “Trần Phi, trước tiên cậu dẫn anh ta học một khoá.”
Trần Phi nói được, đứng lên dẫn người mới lên tầng.
Lực chú ý của Lâm Thu Thạch vốn đang đặt trên người người mới, kết quả đột nhiên cảm thấy đối thoại của Nguyễn Nam Chúc với Trần Phi dường như có chỗ nào không đúng lắm, hắn quay đầu vừa thấy Ngô Kỳ, phát hiện biểu tình của Ngô Kỳ một bộ dáng quả nhiên là cái dạng này, còn nhỏ giọng mở miệng: “Không phải cậu nói chỗ này không lên lớp à?”
Lâm Thu Thạch: “……” Rốt cuộc muốn hắn giải thích rõ ràng như thế nào.
Đương lúc Lâm Thu Thạch hết đường chối cãi, Nguyễn Nam Chúc lại đi qua chỗ bọn họ, hắn dừng trước mặt Ngô Kỳ, đưa tay với anh ta: “Nguyễn Nam Chúc.”
Ngô Kỳ cao 1m76, đứng trước mặt Nguyễn Nam Chúc gần một mét chín mấy khí thế hào hùng liền bị đè bẹp, anh ta bắt tay Nguyễn Nam Chúc, cũng nói ra tên của mình: “Ngô Kỳ.”
“Tôi là bạn của Lâm Thu Thạch, sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt, anh không cần lo lắng.” Hết sức tự nhiên nói ra lời này, Nguyễn Nam Chúc hơi hơi nâng cằm lên, “Cũng chào mừng anh tới nơi này chơi.”
Ngô Kỳ nói được.
Nguyễn Nam Chúc nói xong, quay đầu nhìn Lâm Thu Thạch, gật đầu với hắn liền xoay người rời đi. Ngô Kỳ nhìn bóng dáng hắn một lúc lâu sau cũng không nói chuyện, cuối cùng thở ra một câu: “Xem như tớ tin cậu không đang bán hàng đa cấp.”
Lâm Thu Thạch: “Mới thế đã tin?”
“Đúng vậy.” Ngô Kỳ nói, “Người như vậy còn cần bán hàng đa cấp à?”
Lâm Thu Thạch: “…… Vậy là cậu cảm thấy tớ không đẹp?”
Ngô Kỳ: “Cậu có đẹp cũng chỉ ở mức trung bình, người như cậu ta đặt ở chỗ nào mà không phải bảo bối chứ.”
Lâm Thu Thạch phát hiện bản thân vậy mà không có cách nào phản bác, diện mạo cùng khí thế của Nguyễn Nam Chúc đích xác không giống người thường, nếu bắt buộc phải hình dung, vậy chính là ngọc quý đúc thành người. Khóe mắt đuôi lông mày đều như tranh vẽ, thật sự là mỹ nhân như ngọc, khí thế như hồng.
Tuy rằng quá trình không thể hiểu được, nhưng tóm lại là nghi ngờ trong lòng Ngô Kỳ đã biến mất. Vì để xin lỗi vụ bản thân mất tích, Lâm Thu Thạch làm một bữa cơm trưa phong phú chiêu đãi Ngô Kỳ với người trong biệt thự.
Người mới quay về cùng Nguyễn Nam Chúc cũng ngồi trên bàn, tính cách của anh ta có vẻ khá là hướng ngoại, cũng may có lẽ Trần Phi đã nói với anh ta, cho nên anh ta không ở trước mặt Ngô Kỳ hỏi ra vấn đề gì không nên hỏi.
Cơm nước xong, Lâm Thu Thạch tiễn bạn đi, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra.
Hắn không có quá nhiều tri kỷ, Ngô Kỳ là người đầu tiên, hắn đương nhiên không hy vọng bởi vì một ít việc nhỏ mà xảy ra khoảng cách với Ngô Kỳ.
Tiễn Ngô Kỳ đi, Lâm Thu Thạch lúc này mới có thời gian nói chuyện một chút với Trương Miện mới tới, hắn biết được, Trương Miện cũng là lần đầu tiên vào cửa, hơn nữa cũng gặp Nguyễn Nam Chúc giống hắn.
Mà Nguyễn Nam Chúc hiển nhiên là thừa dịp trong khoảng thời gian hắn dưỡng bệnh, lại vào thêm mấy cửa.
Chỉ là không biết, hắn thường xuyên ra vào cửa như vậy rốt cuộc là vì cái gì, Lâm Thu Thạch suy đoán, việc này có lẽ có liên quan tới cửa thứ mười một của hắn.
(*)ICU – Phòng cấp cứu ICU là một khái niệm được đưa ra để nói về một đơn vị cấp cứu trong bệnh viện thực hiện các kỹ thuật chăm sóc đặc biệt và kỹ lưỡng với những bệnh nhân đang trong giai đoạn bệnh lý cực kỳ nặng và có khả năng đe dọa đến mạng sống của bệnh nhân (Theo Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec)