Một vạn năm trước, Huyền Hoàng giới khi đó vẫn còn có hệ thống tu luyện bao gồm mười cảnh giới, Vụ Hải chưa tồn tại, cũng có không ít người đột phá được đệ cửu cảnh, bước chân vào cảnh giới cuối cùng, hợp đạo thiên địa.
Bỗng nhiên vào một ngày, một đại ma đầu xuất hiện, kiếm chỉ trời xanh, khiêu chiến thiên đạo.
Kẻ này thực lực thông thiên, cường giả thập cảnh không tài nào chống nổi một chiêu nửa thức. Cuối cùng, vạn tộc trên khắp Huyền Hoàng giới chung tay bảo vệ thiên đạo, đánh lại đại ma đầu. Trận đánh này, sử sách gọi là Hộ Thiên chi chiến, hoặc Phản Thiên chi chiến. Tên trước ám chỉ việc chư tộc bảo vệ thiên đạo, mà cái tên sau thì nói đến việc đại ma đầu phản bội thiên đạo.
Một trận chiến này…
Nhật nguyệt vô quang, sơn hà sụp đổ, quy tắc phá toái, vạn đạo băng diệt. Con đường tu luyện bị đại ma đầu đánh tan tành, thiên đạo trọng thương tưởng chừng tiêu tán. Cuối cùng, chín chí cường giả đệ cửu cảnh của nhân tộc dùng cái giá thiêu đốt linh hồn mới đánh thương được đại ma đầu.
Huyền Hoàng giới trả cái giá thảm khốc như vậy, cuối cùng mới có thể trấn áp được đại ma đầu. Thiên đạo trước khi bất tỉnh đã lấy đại thần thông, trấn áp đại ma đầu vào một cái giếng cổ, sau đó xây một viện tử làm trận pháp bao quanh. Các tộc từ đó coi tiểu viện nơi phong ấn ma đầu làm cấm địa, xưng là Lão Thụ cổ viện.
Bây giờ…
Một cường giả thâm sâu khó dò lừ lừ từ dưới giếng bước lên, đã vậy còn là trong Lão Thụ cổ viện, hỏi cô nàng không kinh sợ sao được?
Chỉ nghe nữ nhân áo đỏ nhoẻn miệng, cười:
“Cô nương đừng sợ. Ta tên là Hồng Vân, sau này gọi là chị Vân cũng được. Chuyện của cô nương ta cũng có biết một hai, thật sự rất thông cảm. Thế nên, hôm nay mời cô nương đến đây là muốn trao đổi một số chuyện. Cô nương có thể hiểu là một cuộc giao dịch cũng được, hiểu là một cơ duyên cũng được. Về phần hành vi ban nãy của Đại Bạch…”
Người tự xưng Hồng Vân ngừng một chốc, đoạn cười:
“Ấy là do ban nãy cô nương có dọa một tên ngốc, thành thử tên nhóc thù dai này mới dọa cô nương một phen đó thôi.”
Bạch Vũ Ngưng nuốt nước bọt.
Cho dù người phía trước mặt có phải đại ma đầu trong truyền thuyết hay không, thì chỉ nội việc có thể thuần phục được thiếu niên áo trắng kia cũng đủ chứng tỏ người này thực lực siêu quần. Cho dù muốn ép cô nàng giao ra ấn ký linh hồn cũng chẳng phải chuyện gì khó.
Thế nhưng…
Hồng Vân tiên tử lại hành xử rất hài hòa, không hề ép buộc cô nàng phải nghe lời, trái lại muốn bàn chuyện trao đổi.
Có vẻ… không giống với đại ma đầu trong truyền thuyết kia cho lắm.
Bạch Vũ Ngưng nghĩ đến kẻ thù thân phận cao quý, thế lực hùng hậu, cô nàng thân cô thế cô, cô hồn dã quỷ, trả thù quả thực là chuyện xa vời vạn dặm. Cuối cùng, giống như hạ quyết tâm, cô nàng cắn răng, nói:
“Dám hỏi… Hồng Vân tiên tử muốn giao dịch thế nào?”
oOo
Sau khi quyết định được món ăn, Nguyễn Đông Thanh đẩy cửa tiểu viện, cởi gù trên lưng, phấn chấn chạy về phía gian nhà phía tây.
“Cô hàng xóm. Bớ cô hàng xóm. Xin nhờ chút việc!”
“Có chuyện gì mau nói? Bổn cung đang bận.”
Hồng Vân mở cửa, thò đầu ra.
Trên mặt nàng ta lúc này đắp một cái gì trắng phớ, nhìn na ná mặt nạ dưỡng da. Đầu cuốn một cái khăn mềm, giống như vừa mới gội đầu xong. Nguyễn Đông Thanh nhìn quyển tiểu thuyết Hoàn Châu cách cách còn chưa thèm gấp lại trên tay Hồng Vân, khóe môi giật một cái.
Cuối cùng, cô hàng xóm cũng không thoát được, lọt hố ngôn tình.
Gã hắng giọng, hỏi:
“Có rượu nho đấy không? Cho vay một ít.”
“Ô? Ngài thanh cao ngày thường không thích tôi say xỉn lắm cơ mà, hôm nay lại đổi tính à?”
Hồng Vân gấp quyển sách lại, biểu tình nháy mắt trở nên giống hệt mấy chị mấy mẹ lúc ngồi lê đôi mách, buôn dưa lê bán dưa bở.
Kể từ khi ở địa cầu, Nguyễn Đông Thanh đã không phải người hay rượu bia, do bố gã là người nghiện rượu nặng. Thế nên, gã có uống cũng chỉ vừa phải, chưa bao giờ có chuyện say rượu.
Trái lại, Hồng Vân lúc nào uống cũng say bê bết mới dừng lại. Theo nàng ta nói thì say cũng là cái thú của uống rượu, trà tỉnh rượu quên, không cần phải tránh né làm gì.
Nguyễn Đông Thanh cười lắc đầu:
“Có chút chuyện dùng đến thôi.”
“Cầm. Cầm đi.”
Hồng Vân nhún vai, thoắt cái lấy trong gầm bàn ra một cái vò bịt kín, quăng cho Đông Thanh. Gã khệ nệ đón lấy, nhẩm tính có lẽ cũng phải đến gần năm cân ta.
Nguyễn Đông Thanh đã có rượu trong tay, hí hửng định đi thử nghiệm công thức luôn, thì bỗng nghe Hồng Vân gọi:
“Mém quên. Có cái này tặng cho anh.”
Gã vừa quay đầu, thì đã thấy một “người” chậm rãi từ phía sau Hồng Vân bước ra.
“Vãi chưởng!!!”
Nguyễn Đông Thanh rốt cuộc không nhịn được nữa, văng tục.
Cái “người” kia cao chỉ khoảng một mét ba, tức là bằng một đứa trẻ tiểu học bình thường. Đầu to tròn, chân ngắn, trên mặt có hai hàng ria mép, sau lưng có một cái đuôi nhìn như cái ăng ten, nước da màu đỏ hồng và đôi bàn tay tròn vo trắng hếu.
Trừ màu sắc ra, không phải nhân vật trong truyện tranh tuổi thơ của hắn bước ra thì còn ai vào đây nữa?
Nguyễn Đông Thanh nhìn Hồng Vân, chết trân:
“Cô… cô làm ra?”
“Đương nhiên. Thế anh tưởng bản cung cả ngày chỉ ru rú trong nhà ăn với nằm thôi à? Sao? Thấy lợi hại không?”
Hồng Vân chống nạnh, hất cằm lên, tỏ vẻ đắc ý.
Nguyễn Đông Thanh giơ ngón cái, chặc lưỡi:
“Lợi hại. Bái phục. Bái phục.”
Nhìn thành quả của Hồng Vân, gã bất giác lại thấy phiền lòng. Rốt cuộc hắn là người xuyên không hay cô hàng xóm này là người xuyên không?
Một bên thì lấy công thức nấu ăn.
Một bên thì chế tạo hẳn ra nguyên con mèo máy tương lai.
Nguyễn Đông Thanh nuốt nước mắt, thầm nhủ: không so sánh lòng không đau.
Hồng Vân giống như đoán được suy nghĩ của hắn, cười càng giòn hơn, lại bảo:
“Sau này anh ra ngoài, có nó đi theo cũng an toàn hơn. Đúng rồi. Mau đặt tên cho nó đi anh hàng xóm. Tôi mà lấy cái tên đô đô gì đó, anh lại nhãy cẫng lên nói ‘bản quyền’ với ‘đạo văn’ cho mà xem. Nó là con gái đấy nhé, nên lấy cái tên nào dễ thương một chút.”
“Vậy… thì gọi là Hồng Đô đi.”
Nguyễn Đông Thanh gật đầu, nói.
Lúc này, Hồng Đô nhẹ nhàng tiến lên mấy bước, nói:
“Cảm ơn tiên sinh đã đặt tên. Sau này Hồng Đô còn phải nhờ cậy tiên sinh nhiều.”
“Khách khí rồi. Nhưng… giọng nói của cô sao nghe quen quen?”
“Chắc tiên sinh nhớ nhầm thôi!!!”
Hồng Đô đáp, tốc độ nhanh không khác gì đang đọc rap.