Lão giả đột nhiên bạo phát rống giận, nháy mắt làm cho xung quanh trẻ tuổi người trong nháy mắt co rụt lại, ngay cả trung niên nhân đều có chút không tự chủ run lấy cơ thể.
Xem xét chính là đối với lão giả vừa kính vừa sợ.
“Tổ phụ…mặc kệ ngươi nói như thế nào đi nữa, chúng ta cũng không để cho ngươi đi vào!”
Lúc này, một mực ở bên cạnh trầm mặc không nói một vị lạnh lùng thiếu nữ đột nhiên lên tiếng ngăn lại lão giả, ánh mắt của nàng vô cùng nghiên túc chăm chú nhìn lão giả sắc bén con ngươi.
Thấy thiếu nữ cuối cùng chịu lên tiếng, bên cạnh trung niên nhân lập tức cầu khẩn nói “Ngọc Hoa nhanh khuyên phụ thân đại nhân nha…ngươi tuyệt đối đừng để cho phụ thân lão nhân gia đi vào a!”
Hắn vô cùng tinh tường, tại nơi này hay nói đúng hơn là trên đời này…người có thể khuyên lấy trước mặt lão giả, duy nhất cũng chỉ có thiếu nữ thanh lãnh đứng bên cạnh này mà thôi.
“Ngọc Hoa tỷ…ngươi nhất định phải khuyên lấy tổ phụ!”
“Đúng vậy Ngọc Hoa tỷ…đùng để tổ phụ đi vào!”
“…”
Những người còn lại cũng là vui mừng quá đổi, bọn hắn nhao nhao hướng về thanh lãnh thiếu nữ góp lời khuyên lấy.
“Ngậm miệng cho ta!”
Lão giả tức giận quát lớn lấy đám người xung quanh, sau đó mới nhìn về thiếu nữ với ánh mắt nhu hòa hơn rất nhiều.
Hắn giọng nói rất ôn hòa mà nói “Ngọc Hoa…con thiên phú võ học là ta chưa từng thấy qua kỳ tài, tại tương lai không lâu tất nhiên sẽ thành một vị chân chính cao thủ mà bảo vệ mọi người!”
“Tổ phụ xin đừng nói nữa…ta sẽ không để cho ngươi đi một mình như vậy, chúng ta bất kỳ một ai đi vào đều được…nhưng tuyệt đối không phải là ngươi!” thiếu nữ gọi Ngọc Hoa kia rất lạnh lùng nói, trong con ngươi mỹ lệ không có bất cứ một rợn sóng nào.
“Đừng có ngu ngốc như vậy…ta bản thân đã được mọi người tin tưởng mà giao ra tính mạng trong những năm qua, lúc này tất nhiên phải có trách nhiệm tìm lấy một nơi an toàn cho mọi người nương thân!”
“Bọn hắn đã theo chúng ta lưu lạc rất lâu…rất lâu rồi!”
Lão giả trong mắt hiện lên rất nhiều hồi ức xưa củ, thanh âm ngược lại lộ ra vô cùng bình thản nói lấy.
Tuyên Thành cùng Ngô Cương hai người cũng có chút ngoài ý muốn nhìn xem nhóm người trước mắt này.
Bọn hắn thật sự không ngờ tới, những người xa lạ này lại trọng tình trọng nghĩa đến như vậy!
Nhất là đối với lão giả quyết tâm…Tuyên Thành từ đáy lòng rất là khâm phục cùng kính nể.
Hắn ngữ khí biến nhẹ nhàng hơn rất nhiều mà xen vào “Các vị cũng đừng tựa như sinh ly tử biết một dạng!”
“Tại nơi đó không phải đầm rồng hay hang hổ, chỉ cần các vị không có ý định làm ra hành vi nguy hại đối với thành trấn…ta khẳng định chư vị tuyệt đối sẽ không thất vọng đối với cuộc sống bên trong!”
Có lẽ vì đối với lão giả bọn người đã thay đổi cách nhìn, bên cạnh Ngô Cương cũng khó có được chủ động mở miệng khuyên nhủ lấy.
“Các ngươi thay vì ở tại nơi đây tốn thời gian vô ích làm những chuyện không đâu, như vậy tại sao không quyết tâm đi theo chúng ta mà tham quan một chút Hắc Lân thành?”
Hai người bọn hắn mở miệng khuyên lấy, trong nháy mắt đã làm cho thiếu nữ Ngọc Hoa cùng lão giả bọn người kinh ngạc đưa mắt nhìn tới, bầu không khí đè nén cũng nhẹ nhỏm hơn một chút.
Nhìn xem ánh mắt thanh tịnh của Tuyên Thành hai người thật sâu một lúc, trung niên nhân kia mới hít sâu một hơi mà đối với lão giả nói “Phụ thân, dù sao đi nữa chúng ta cũng sẽ không để cho ngươi một mình đi vào bên trong thành trấn…như vậy không bằng mọi người chúng ta đều tiến đến!”
“Đúng vậy tổ phụ, tất cả chúng ta có thể cùng nhau tiến vào…nếu có nguy cơ cũng tốt hơn chạy trốn chuẩn bị!” Ngọc Hoa thiếu nữ cũng nhẹ góp lời đối với lão giả kiên nghị này.
Lão giả lúc này cũng không lên tiếng, hắn thở dài một hơi mà hướng về Tuyên Thành nói nhẹ “Chư vị đã nói như vậy…chúng ta nếu lại chần chờ không làm ra quyết định, đó chẳng khác nào ngu xuẩn hành vi!”
“Nơi đó tên là Hắc Lân thành sao?”
“Thật bá đạo một cái tên…lão phu đã có chút không chờ được mà ngắm nhìn nơi kia phong thái đâu!” lão giả ánh mắt mang theo xa xăm nhìn về nơi xa bóng dáng thành trấn, thanh âm mang theo chờ mong cùng lo nghĩ.
“Ha ha…ta nói tiền bối, các ngươi chỉ cần không làm ảnh hưởng lĩnh dân bên trong…ta có thể làm người dẫn đường, mang theo các ngươi nhìn lấy nơi đó tất cả lĩnh dân sinh hoạt!”
Tuyên Thành bên cạnh vui mừng cười to, sau đó vội vàng lôi kéo lão giả đi về Hắc Lân thành phương hướng!