Vạn Vân Phong nói mua một ngôi nhà gần đây đồng nghĩa với việc nàng sẽ được ở gần với các anh mình, hai vợ chồng sẽ chung sống ngay trên mảnh đất mà nàng được sinh ra, điều này khiến một cô gái 16 tuổi như Linh Nhi không thể không vui mừng . Vân Phong nhìn Linh Nhi vui vẻ mà lòng cũng vui theo, hắn khẽ gật đầu.
° ” ta nói thật, đương nhiên là nói thật. Chỉ là bây giờ trong túi ta không có nhiều tiền, chưa đủ để mua một căn nhà vừa ý. Thế nên Linh Nhi à, ta phải đi giang đông một chuyến. Không giấu gì nàng, ở giang đông có người tên là Dương Ngọc Hoàn nợ ta một số tiền lớn, ta phải đi đến đó đòi nợ “
Linh Nhi nghe nói hắn đi giang đông thì cảm thấy không vui. Giang đông là thủ đô của Đông Ngô, nằm rất xa về phía bắc của trấn Đào Hoa, rời xa giao chỉ. Đi xa như thế nàng thoáng có cảm giác hắn sẽ không về nên sinh ra lo lắng. Lại nghe nói đến tên Dương Ngọc Hoàn, cảm giác đây là tên một người phụ nữ xinh đẹp nên sinh ra chút ghen tuông. Linh Nhi ngập ngừng.
– ” Dương Ngọc Hoàn đó… chắc là xinh đẹp lắm nhỉ?”
Vạn Vân Phong vẻ mặt ngạc nhiên, tròn xoe mắt nhìn Linh Nhi mà thoảng thốt.
– ” đẹp gì chứ? Chỉ là một mụ già vừa mập vừa xấu vừa đen, chỉ có cái khả năng kinh doanh là giỏi thôi “
Vạn Vân Phong bốc phét như thật. Dương Ngọc Hoàn là một đại mỹ nữ hiếm có. Nàng sở hữu khuôn mặt thanh tú với làn da trắng nõn không mấy ai bì kịp. Linh Nhi chưa từng biết Dương Ngọc Hoàn là ai, nghe Vân Phong chê thảm hại vậy thì trong lòng có chút vui vẻ. Nàng mỉm cười nhìn hắn.
– ” vậy…phu quân khi nào đi, và sẽ đi trong bao lâu? Hay là đợi xong 100 ngày của phụ thân rồi chúng ta cùng nhau đi luôn”
Có biến, thật sự có biến . Vạn Vân Phong chủ ý là muốn rời xa Linh Nhi, nên đương nhiên đề nghị của Linh Nhi hắn sẽ không chấp nhận. Hắn nhanh chóng uốn ba tấc lưỡi của mình để lừa gạt nàng. Hắn vẻ mặt vờ lo lắng mà nói.
° ” giang đông xa vời vợi, ta làm sao nỡ nhẫn tâm để nàng vất vả trèo đèo lội suối cùng ta. Nàng lỡ có mệnh hệ gì chắc ta không sống nổi, vậy nên hãy ngoan ngoãn ở nhà đợi ta về. Ta đi sớm về sớm, sẽ về kịp giỗ 100 ngày của nhạc phụ, muội đừng lo lắng”
Lời nói như rót mật vào tai khiến Linh Nhi xuôi lòng mà tủm tỉm cười hạnh phúc. Thấy thời cơ đến, Vạn Vân Phong đứng dậy hướng bốn anh trai và ba bô lão mà thi lễ.
° ” tại hạ phải đi giang đông ngay bây giờ, khoảng ba tháng sau mới trở về, thời gian này mong các vị anh vợ và bô lão chăm sóc ái thê, Vân Phong vô cùng cảm kích “
Các bô lão đã nhận tiền bôi trơn nên rất nhanh chóng trả lời.
– ” công tử cứ yên tâm đi đòi nợ, chúng ta sẽ chờ ngày ăn tân gia của công tử”
Vạn Vân Phong quay lưng tính chuồn thẳng, Linh Nhi lúc này lại ngơ ngác. Nói đi là đi luôn hay sao? Linh Nhi vội vàng túm lấy tay kéo lại, khuôn mặt ngạc nhiên.
– ” tại sao lại đi gấp như vậy? Không để ngày mai hẵng đi, để thiếp còn chuẩn bị hành lý cho chàng “
Lời nói của Linh Nhi không thể ngăn cản hắn. Vân Phong nhìn Linh Nhi mà xua tay.
– ” không cần, ta đi gọn nhẹ. Ta muốn sớm lên đường để nhanh chóng trở về mua nhà cưới nàng. Trong lòng nôn nóng không thể chờ lâu, phải đi ngay “
Rõ ràng là muốn bỏ chạy, vậy mà lời nói ngọt ngào như yêu thương lắm vậy. Bốn anh trai và ba bô lão thoáng nhăn nhó, họ nhận ra rằng cái tên tóc trắng trước mặt họ là một tên dối trá thượng thừa, nói dối không chớp mắt. Linh Nhi thì đâu biết điều đó, nàng nghe hắn nói như vậy thì trong lòng hạnh phúc lắm, đứng dậy nắm tay hắn mà nghẹn ngào.
– ” vậy… được rồi. Để thiếp vào lấy ít tiền cho chàng làm lộ phí “
” HA HA HA…”. Linh Nhi vừa dứt lời thì Vân Phong bật cười khiến nàng ngơ ngác, mà hắn cười xong thì cũng tròn mắt nhìn nàng. Vốn dĩ hắn định nói với Linh Nhi rằng ” tiền là thứ ta không thiếu, không cần nàng cho tiền lộ phí” , nhưng hắn vừa mới nói là không còn nhiều tiền để mua nhà, nói như vậy sẽ lộ đuôi dối trá. Hắn nhất thời không nghĩ ra cách nói khác nên im lặng như vậy. Linh Nhi lúc này mới hỏi.
– ” phu quân, tại sao lại cười thiếp?”
Vạn Vân Phong thoáng sợ hãi, nhưng cái lưỡi của hắn rất lợi hại. Hắn lại trưng vẻ mặt yêu thương mà lừa Linh Nhi.
– ” tiền ta không còn nhiều, nhưng để làm lộ phí thì vẫn còn dư thừa. Nàng lo lắng cho ta như vậy khiến ta cảm thấy hơi ấm gia đình, nên cười trong hạnh phúc “
Linh Nhi nghe vậy thì cảm thấy ấm áp trong lòng, tin hắn tuyệt đối. Hắn buông tay nàng rồi quay lưng bước đi. Linh Nhi vội đi theo mà dặn dò hắn.
– ” phu quân, chàng nhớ đi sớm về sớm. Nếu đòi được thì tốt, mà không đòi được tiền thì thôi. Cứ về đây với thiếp, vợ chồng mình cùng làm lụng tiết kiệm, sớm muộn cũng sẽ mua được đất xây được nhà. Chàng nhớ chưa?”
Nói đến đây thì Vân Phong cũng đã đi xa rồi, hắn quay lại nói lớn.
– ” ta nhớ rồi. Hiền thê của ta, ta yêu nàng…”
Gọi xong thì cũng đi mất. Linh Nhi nhìn theo bóng áo trắng khuất xa mà trong lòng hạnh phúc và mơ mộng lắm. Nàng mường tượng cuộc sống hạnh phúc của nàng và hắn, và rồi những đứa trẻ sẽ chào đời.
Trái ngược với vẻ mặt hạnh phúc của Linh Nhi là khuôn mặt nhăn nhó của các anh nàng, và của cả ba bô lão nữa. Bọn họ cảm thấy thương hại cho Linh Nhi, bởi họ biết chắc chắn rằng cái tương lai hạnh phúc ấy sẽ không có, và cái tên Vạn Vân Phong này là một tên lừa gạt thượng thừa. Một tên lừa gạt con gái nhà lành. Linh Nhi bị hắn lừa mất rồi.