Hàng mi của Ôn Như Quy lại khẽ run lên.
— Vợ.
Anh chưa từng biết rằng từ ngữ ấy lại đẹp như vậy. Khiến người ta vừa nghe đã sục sôi mạch máu, nhịp tim tăng tốc.
===
Lúc này Đồng Gia Tín tại trường học cũng mạch máu sục sôi, mặt đỏ tim dập dồn.
Nhưng cậu ta không phải vì vui vẻ, mà là giận!
Cậu ta trừng mắt nhìn thẳng vào mấy người trước mặt, giận dữ gầm lên: “Trả sách giáo khoa cho tôi!”
Một nam sinh mỏ nhọn cầm cuốn sách trong tay, cười đểu với cậu ta và nói: “Có bản lĩnh thì mày lại đây lấy đi?”
Đồng Gia Tín xông tới, đối phương lập tức ném sách cho một người khác, Đồng Gia Tín lại nhào sang, bọn họ lại ném.
Hệt như chơi với khỉ vậy, trêu đùa và xoay cậu ta như chong chóng.
Đôi mắt của Đồng Gia Tín ửng đỏ, nắm chặt tay: “Nếu vẫn không trả cho tôi thì tôi sẽ đi báo với giáo viên!”
Nam sinh mỏ nhọn nghe thấy cậu ta nói sẽ đi tố cáo thì bật cười ha hả.
“Ha ha ha, đi đi, coi đến lúc đó thầy giúp mày hay giúp tao? Chẳng lẽ mày không biết giáo viên ghét mày cỡ nào à? Mày biết tại sao không? Vì chị của mày đấy!”
“Chị mày là cái thứ lòng dạ hiểm độc, dì họ tao bảo, loại người phá hoại hôn nhân người khác giống như chị mày thì nên xuống địa ngục!”
Đồng Gia Tín nhào đầu sang: “Mày nói bậy bạ, tao đánh chết mày!”
Nam sinh mỏ nhọn thấy cậu ta xông đến thì lập tức né ra, Đồng Gia Tín đụng đầu vào vách tường đằng sau, hoa mắt chóng mặt.
Mấy nam sinh lập tức bật cười lớn.
“Ha ha ha, đúng là thứ rác rưởi vô dụng!”
“Ha ha ha, đồ vô dụng đồ vô dụng!”
Đồng Gia Tín nghiến răng nghiến lợi trừng bọn họ, lồng ngực như muốn nổ tung.
Lúc này, chuông vào học vang lên. Mấy nam sinh vứt cuốn sách xuống đất, làm mặt quỷ với cậu ta rồi cười ồ lên chạy đi.
Đồng Gia Tín bò dậy từ dưới đất rồi nhặt cuốn sách lên, cậu ta vỗ vỗ bụi trên đó, cắn răng trở lại lớp học.
===
Sau khi Phương Văn Viễn rời đi, Đồng Tuyết Lục dọn chén đũa rồi mang vào nhà bếp rửa.
Quách Vệ Bình ngại ngùng cười bảo: “Chị Tuyết Lục, ban nãy chị đang đọc sách hả?”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Ừ, chị đang đọc sách, sách cấp hai.”
Quách Vệ Bình nhíu mày: “Chẳng phải chị đã tốt nghiệp rồi sao? Sao còn phải học?”
Đồng Tuyết Lục: “Học nữa học mãi mà, học tập không phải chỉ có ở trên trường lớp mới học được, chỉ cần muốn học là ở đâu cũng có thể học thôi.”
Quách Vệ Bình nghĩ đôi chút, dường như không thể nào hiểu nổi cách nghĩ của cô: “Em thì không được, em vừa đọc sách là đã đau đầu, em vẫn thích nấu ăn hơn!”
Đồng Tuyết Lục nghĩ đến ước muốn mà 3 anh em Đồng Gia Minh nói, không khỏi bật cười.
Trong thời đại những năm 60, 70, có thể làm đầu bếp ở tiệm ăn nhà nước đúng thật là một chuyện rất giỏi và rất có thể diện. Tiếc là sự rầm rộ này sẽ không còn tồn tại trong 2 năm nữa.
Nhưng mà cô chẳng nói gì cả, mỗi người có chí riêng.
Đột nhiên Quách Vệ Bình ‘ôi chao’ một tiếng, ôm bụng đỏ mặt nói: “Chị Tuyết Lục, chị trông tiệm ăn một tí nhé, em… Em đi…”
Đồng Tuyết Lục cong môi: “Đi đi.”
Quách Vệ Bình thấy cô cười thì mặt càng đỏ hơn, ôm bụng chạy ra ngoài từ cửa sau nhà bếp.
Trong tiệm ăn không có nhà vệ sinh, phải ra nhà vệ sinh công cộng bên ngoài.
===
Sau khi rửa chén sạch sẽ, Đồng Tuyết Lục đang định đi đọc sách thêm lát nữa.
Nhưng vừa mới đi ra ngoài, một người phụ nữ vóc dáng cao gầy đã bước vào.
Người phụ nữ mặc ‘sợi tổng hợp’ từ trên xuống dưới, mũi to mắt nhỏ, mái tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ.
Đột nhiên trong đầu cô hiện lên dáng vẻ của Tiêu Thừa Bình, hai mẹ con gần như đúc ra từ một khuôn.
Người phụ nữ này là mẹ của Tiêu Thừa Bình, có tiếng là nghiêm khắc tại Tổng cục Hậu cần, ở Tổng cục có rất nhiều đứa trẻ cực kỳ sợ bà ta.
Một mình bà ta xuất hiện tại nơi đây vào thời gian đi làm.
Trong đầu Đồng Tuyết Lục xuất hiện bốn chữ ‘Có điềm chẳng lành’.
Tuy nhiên cô cũng không hoảng hốt, nhưng cũng không chủ động chào hỏi.
Mẹ Tiêu thấy cô nhìn thấy mình mà ngay cả chào hỏi cũng không làm thì lập tức nhíu mày: “Trước đây tôi chỉ cảm thấy cô gian xảo ngang ngược, nhưng dù sao lúc đó cũng biết lịch sự. Bây giờ trông thấy người ta mà thậm chí còn không chào hỏi, cô đúng là càng ngày càng không ra hồn!”
Đồng Tuyết Lục thầm trợn mắt trong lòng, trên mặt thì lại làm ra vẻ kinh ngạc: “Ôi, dì là dì Ninh ạ? Vừa rồi cháu suýt chút không nhận ra, dì Ninh, cháu nghe nói phụ nữ hay tức giận già rất nhanh. Dì hẳn là rất hay giận nhỉ, nên lúc nãy khi cháu nhìn thấy dì mới nhận không ra!”
“…”
Mẹ Tiêu nghe thấy lời nói của cô thì giận đến mức suýt chút ói máu: “Cô đúng là thiếu giáo dục, cô…”
Đồng Tuyết Lục: “Dì Ninh còn nổi giận à, dì mau sờ nếp nhăn ở khoé mắt của dì đi, chắc là lại thêm mấy đường rồi đấy!”
“…”
Mẹ Tiêu biết cô đang cố tình chọc giận mình.
Nhưng có người phụ nữ nào mà không quan tâm vẻ ngoài của mình chứ. Tuy bà ta đang rất giận, nhưng vì để không có thêm nếp nhăn nên chỉ có thể cố gắng kiềm chế cơn giận lại.
Mẹ Tiêu ngồi xuống ghế trong góc, dùng ánh mắt sắc bén nhìn cô: “Cô lại đây ngồi xuống!”
Chậc chậc, nhìn dáng vẻ nghênh ngang ngạo mạn kia kìa, người không biết còn tưởng rằng bà ta là Từ Hi Thái hậu đó chứ.
Đồng Tuyết Lục chậm chạp đi sang, ngồi xuống trước mặt bà ta.
Mẹ Tiêu thấy dáng vẻ này của cô là giận: “Ngồi không ra ngồi đứng không ra đứng, loại người không khuôn phép như cô, gia đình nào mà bằng lòng cưới cô làm vợ chứ!”
Đồng Tuyết Lục bị lời nói này chọc tức, cô cười bảo: “Thế cũng không cần dì nhọc lòng, cháu xinh đẹp đến thế, nếu muốn lấy chồng cũng chỉ là chuyện mấy chốc thôi!”
Mẹ Tiêu giận đến mức lồng ngực phập phồng: “Hiện giờ cô trẻ tuổi xinh đẹp, nhưng đến khi cô già rồi, cô tưởng rằng cô có thể nắm được trái tim của Thừa Bình cả đời ư?”
“?”
— Cái quái gì cơ?
Đồng Tuyết Lục ngơ ngác một lúc mới hiểu, đừng nói là bà ta tưởng mình và Tiêu Thừa Bình đang yêu nhau nha?
Mẹ Tiêu cho rằng cô bị mình nói trúng nỗi lòng, bà ta hừ bảo: “Tôi đã biết chuyện Thừa Bình cho tiền cô, cô ở bên cạnh Thừa Bình chẳng phải là vì ham muốn nhà họ Tiêu chúng tôi gia cảnh tốt sao? Loại con gái nông cạn giống như cô, tôi thấy nhiều rồi!”
“Điều quan trọng nhất trong hôn nhân là môn đăng hộ đối, cô và Thừa Bình hai người môn không đăng hộ không đối, tôi và cha của Thừa Bình sẽ không ủng hộ hai người ở bên nhau!”
Đồng Tuyết Lục bị dáng vẻ bề trên của mẹ Tiêu làm cho buồn nôn.
— Nhưng mà tưởng rằng như thế thì cô sẽ giận sao?
— Không, cô không giận đâu.
Khung cảnh nổi tiếng ‘lấy tiền rồi rời khỏi con trai tôi’ trong tiểu thuyết và phim thần tượng khó lắm mới có thể gặp được một lần, cô phải lợi dụng triệt để mới được.
Đời trước làm trà xanh nhiều năm như vậy, điều tiếc nuối duy nhất chính là chưa từng được người ta đập tiền, không ngờ hiện tại lại để cô gặp được!
— Nghĩ thôi cũng thấy hào hứng rồi.
— Đến đi, cháu đã chuẩn bị xong rồi.
— Xin hãy dùng tiền đập mạnh vào mặt của cháu đi!
Mẹ Tiêu thấy cô đỏ bừng cả mặt thì vẻ mặt bà ta càng thêm đắc ý: “Chỉ cần cô chịu rời khỏi Thừa Bình, sau này tôi có thể giới thiệu người yêu cho cô, có lẽ không sánh được với Thừa Bình nhà tôi, nhưng dù sao vẫn tốt hơn so với tự cô đi tìm!”
— Chỉ vậy thôi? Vậy thôi á?
— Không đập tiền mà muốn bảo cô rời xa con trai bà ta hả? Không có cửa đâu!
Đồng Tuyết Lục hít một hơi thật sâu, bắt đầu buổi diễn của mình.
“Dì Ninh, dì có nghe qua một câu thơ là ‘Chỉ trừ khi nào núi cao kia bằng phẳng, trời đất hoà làm một mới dám đoạn tuyệt tình yêu của tôi đối với chàng’ chưa? Tâm trạng của cháu lúc này chính là thế.”
Khi bật thốt ra câu thoại kinh điển của Quỳnh Dao, suýt chút nữa là cô đã tự khiến mình buồn nôn luôn rồi.
— Không hổ là cô.
— Không biết xấu hổ!
Mẹ Tiêu thầm mắng một câu ở trong lòng: “Miễn là tôi và cha của Thừa Bình không chấp nhận, cô mãi mãi cũng không bước được vào cửa Tiêu gia đâu!”
Đồng Tuyết Lục ôm ngực, đôi mắt ngân ngấn nước: “Nếu đã là tình yêu đích thực thì có thể vứt bỏ mọi thứ. Hơn nữa Thừa Bình nói nếu như 2 bác không đồng ý, anh ấy sẽ bỏ nhà ra đi, cắt đứt quan hệ cha mẹ với 2 bác.”
Mẹ Tiêu cắn chặt răng trừng Đồng Tuyết Lục: “Không thể nào, Thừa Bình nó không thể nào nói như thế!”
“Thừa Bình có nói những lời này hay không, chẳng lẽ trong lòng dì Ninh không biết ư?”
Trong lòng Mẹ Tiêu hiểu rõ, thế nên sắc mặt mới tệ như vậy, cũng mới phải đến chỗ này tìm Đồng Tuyết Lục.
Từ nhỏ Tiêu Thừa Bình đã có tính cách bất chấp tất cả, một khi quyết định chuyện gì thì mười con trâu cũng kéo không lại.
Mẹ Tiêu hít thật sâu mấy hơi mới dần dần bình ổn lại: “Cô nói đi, phải như thế nào thì cô mới bằng lòng rời khỏi Thừa Bình?”
— Đến rồi đến rồi!
— Lời thoại kinh điển đến rồi!
Đồng Tuyết Lục kiềm chế độ cong của khóe miệng, cô cau mày lắc đầu: “Dì Ninh, cháu làm không được!”
Mẹ Tiêu lườm cô, đôi mắt gần như có thể phun ra lửa.
Mãi một lúc sau, bà ta cúi đầu lấy ra một phong bì từ trong túi rồi ném trước mặt cô và nói: “Bên trong là 1.000 tệ, chỉ cần cô đồng ý rời khỏi Thừa Bình thì số tiền này sẽ thuộc về cô!”
— 1.000 tệ kìa!
Đồng Tuyết Lục suýt nữa thì động lòng.
Nếu là trước khi xuyên sách có người cầm tiền đập cô, cô sẽ ngay tức khắc đá văng tên chết dẫm ấy
Nhưng lúc này không được, nếu cô dám nhận số tiền này, không chừng sau đó mẹ Tiêu sẽ đến đồn công an tố cáo cô mất.
Cô không thể để lại bất kỳ điểm yếu nào cho người khác.
Cô đẩy phong bì trở lại, ra vẻ tổn thương nói: “Dì Ninh, dì đang sỉ nhục cháu đấy. Cháu là người thấy tiền sẽ sáng mắt sao?”
— Đúng, là cháu.
Mẹ Tiêu nhếch môi: “Vậy rốt cuộc cô muốn cái gì? Nếu như cô muốn bước vào cửa Tiêu gia, tôi nói cho cô biết, cô nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Đồng Tuyết Lục mang vẻ tổn thương: “Dì Ninh, có phải bất kể cháu làm gì, dì cũng sẽ không chấp nhận cháu không?”
Mẹ Tiêu gật đầu: “Đúng vậy, cô bỏ cuộc đi!”
Đồng Tuyết Lục che mặt khóc rấm rứt một lúc, đến khi đôi mắt ửng đỏ cô mới nói: “Nếu đã vậy thì cháu hiểu rồi, dì muốn cháu rời đi cũng được, nhưng mà dì phải đồng ý giúp cháu làm một chuyện.”
Mẹ Tiêu cười phì một tiếng, trên mặt là vẻ ‘quả nhiên có mục đích’: “Nói đi, cô muốn tôi giúp cô làm chuyện gì? Mua nhà hay đổi việc?”
Đồng Tuyết Lục lắc lắc đầu: “Đều không phải, cháu muốn một bộ sách toán lý hóa cấp ba đầy đủ, sau đó cần dì Ninh giúp cháu sao chép ra 1.000 bản.”
“?”
Mẹ Tiêu nhìn cô như thể trông thấy ma: “Cô cần những thứ đó làm gì? Còn cần nhiều bộ đến thế?
Đồng Tuyết Lục: “Hiện nay vật chất thiếu thốn, người dân nhiều nơi còn ăn không đủ no chứ chưa nói đến chuyện được đến trường học tập. Mỗi lần nhìn thấy những người có khát vọng với tri thức nhưng không thể đến trường học để được giáo dục, lòng cháu như bị kim châm vậy!”
“Thế nên cháu muốn sao chép một số tài liệu để giúp họ miễn phí, dì Ninh, một người tốt bụng như dì chắc sẽ không từ chối đúng không?”
Mẹ Tiêu: “…”
Lấy trọn bộ sách toán lý hóa không khó, anh cả của bà ta làm ở Cục Giáo dục, nhưng nếu phải sao ra 1.000 bản thì khối lượng công việc này rất lớn.
Đồng Tuyết Lục nói: “Nếu như dì Ninh không đồng ý, vậy coi như trước đó cháu chưa nói gì.”
Mẹ Tiêu lườm cô, một lúc sau mới cắn răng nói: “Được, tôi giúp cô lấy, có điều cô nói phải giữ lời, nếu cô dám đeo bám nữa…”
Đồng Tuyết Lục cắt ngang lời nói của bà ta: “Chỉ cần dì đưa cho cháu những thứ đó, cháu nhất định sẽ giữ lời, nhưng cách tốt nhất vẫn là nhanh đưa Thừa Bình về quân đội đi ạ.”
Đương nhiên Mẹ Tiêu biết phải đưa anh ta về quân đội, nhưng nếu hai đứa bọn nó không chấm dứt, đưa trở về cũng không có tác dụng.
Đồng Tuyết Lục nói: “Đúng rồi, chỗ cháu ở hiện tại còn thiếu một cây ăn quả, nếu như dì Ninh có thể giúp cháu lấy được thì càng tốt.”
— Chỉ đợi lúc này để ra điều kiện thôi.
Mẹ Tiêu cắn răng: “Được!”
===
Cuối cùng mẹ Tiêu đen mặt rời khỏi tiệm ăn nhà nước.
Thấy bà ta vừa đi, khóe miệng của Đồng Tuyết Lục lập tức nhếch lên.
— 1 cục đá chọi 3 con chim.
Cô còn nhớ khi vừa mới bắt đầu khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, có rất nhiều người đừng nói đến tài liệu ôn thi, thậm chí cả sách giáo khoa cũng không mượn được.
Cô dự định sẽ giữ những tài liệu này đến sang năm rồi bán ra với giá phải chăng.
— Thứ nhất, có thể kiếm tiền.
— Thứ hai, cũng có thể giúp đỡ thí sinh dự thi kỳ tuyển sinh đại học năm sau.
Người bình thường rất khó mua được một cuốn sách toán lý hóa đầy đủ, dù cho bây giờ cô đến hiệu sách tìm cũng chưa hẳn tìm được.
Nhưng mẹ Tiêu có cách.
— Thứ ba, chính là tiễn đóa hoa đào nát Tiêu Thừa Bình này đi.
Tính tình của Tiêu Thừa Bình không tệ, chỉ là có người mẹ như thế, cô thậm chí chẳng muốn làm bạn với anh ta.
Còn về việc để mẹ Tiêu tiêu tiền vô duyên cô cớ, cô có cảm thấy áy náy hay không?
— Đương nhiên là không rồi.
Nếu như cô không lấy những thứ đó, mẹ Tiêu chắc chắn sẽ cho rằng cô không nỡ rời khỏi Tiêu Thừa Bình, sau này biết đâu sẽ thường đến đây quấy rối cô.
Đến đó lúc sẽ gây nên nhiều phiền phức hơn.
Hơn nữa, mẹ Tiêu vừa đến đã không phân phải trái gì mà chửi mắng cô, không khiến bà ta ra tiền thì thật sự có lỗi với bản thân quá.
Nghĩ đến việc sắp kiếm được hũ vàng đầu tiên, tâm trạng của Đồng Tuyết Lục rất vui vẻ.
Nhưng khi cô về đến nhà lại phát hiện Đồng Gia Tín bị thương.
.
[HẾT CHƯƠNG 38]