A Bồn: “Không ~ vấn đề.”
Quản Hiểu Lương: “Xin hãy ~ tự nhiên.”
Khương Đại Phú thực sự là theo tiết tấu của Chúc Vi Tinh, người đi mất rồi thì nó mới chậm rãi cọ đến bên người Khương Dực, lập tức bị tên nhóc du côn này làm dáng đạp một cước, nó lộn mèo trên đất, bẹp bẹp một đống thịt.
Khương Dực đối với bé bự cũng chỉ là giả bộ hung dữ thôi, nhưng khi hắn nhìn về hai bà thím ba hoa bên kia thì là thật sự hung dữ, hắn cứ cảm thấy trong mắt hai người này có gì đó lóe lên, đặc biệt không có ý tốt.
“Tôi hiểu mà” Quản Hiểu Lương một mặt vỡ lẽ, lập tức hướng ra ngoài gọi: “A Lại, để tao tới giúp mày!”
A Bồn làm ông chủ nhưng ở trước mặt Khương Dực cũng không có đặc quyền gì: “A Lại, tôi cũng đi, tôi cũng đi…”
Vì vậy người trong phòng đi hết chỉ còn Khương Dực cùng Trịnh Chiếu Văn.
Hắn lại nằm lên ghế mây, gác hai chân lên, trong tay chẳng biết khi nào đã cầm một quả bóng nhựa khác, ném qua ném lại mà chơi đùa.
Trịnh Chiếu Văn nhìn hắn một lát, đột nhiên hỏi: “Cậu lái xe về à?”
Khương Dực không thèm nhấc mí mắt: “Ừ.”
Trịnh Chiếu Văn: “Sao lại lấy cái nón mới ra? Cái cũ hỏng rồi sao?”
Tay Khương Dực dừng lại, hắn nhìn sang.
Trịnh Chiếu Văn cảm nhận được sự không hài lòng trong mắt hắn, bèn vội nói: “Tôi vừa thấy trong tiệm, tùy tiện hỏi chút thôi.”
Khương Dực lại nhìn anh ta hai giây, đến khi Trịnh Chiếu Văn không chịu nổi quay đầu đi chỗ khác, hắn mới ném bóng cho Khương Đại Phú, đứng dậy đi vào phòng nghỉ ngơi: “Không hỏng, tôi muốn lấy cái nào thì lấy.”
Quả bóng không bị bé bự bắt được, lăn qua đây. Khương Đại Phú liền lắc lư đi qua nhặt.
Trịnh Chiếu Văn nhìn con chó một lúc lâu, nhịn không được vươn tay muốn sờ nó, song mới đụng một cái liền bị nó ghét bỏ tránh ra, bấy giờ không chỉ phát ra tiếng ư hử nhão nhoét như con gái ban nãy nữa, mà còn mang chút gầm gừ của một con thú dữ, tỏ rõ nó thực sự đang khó chịu.
Trước khi bị Khương Dực phát hiện, Trịnh Chiếu Văn ngoan ngoãn thu tay về, ánh mắt ẩn tối tăm.
***
Sau cuối tuần, đợt rút thăm trúng thưởng ba ngày của quầy sữa cũng đã kết thúc. Tuy mệt nhưng hiệu quả rất tốt.
Ngày cuối cùng kia vẫn là Tiêu Thông đưa Chúc Vi Tinh đi, khi họ về tới con ngõ thì gặp một người chạy xe máy phân khối lớn đi ra, chính là Khương Dực.
Chúc Vi Tinh ngồi phía sau cảm thấy Tiêu Thông ngừng xe một hồi lâu không nhúc nhích, nên cậu tò mò ló đầu ra xem, liếc mắt một cái là thấy ngay cái người to con kia. Một chiếc xe điện cũ nát so với một chiếc phân khối lớn màu xanh lam mới toanh sáng chói mà nói, sự tương phản này đúng là thảm không nỡ nhìn.
Tiêu Thông cũng biết vậy, anh ta không dám chiếm đường sợ chọc phải đối phương, muốn cho Khương Dực đi qua trước. Nhưng hắn lại không động đậy, kính chắn gió trên đầu không hạ xuống, có thể thấy rõ ánh mắt dưới nón bảo hiểm kia đang nhìn chằm chằm Tiêu Thông, rồi lại dời đường nhìn từ mặt xuống bên eo anh, nơi mà tay của Chúc Vi Tinh đang vịn hờ ở đó.
Tiêu Thông bị nhìn như vậy có chút khiếp sợ, anh định chào hỏi một tiếng thì Khương Dực lại đột nhiên hạ phắt kính chắn gió xuống, vặn tay ga, tiếng động cơ theo đó brừm brừm nổ lên, sau đó hắn phóng xe vụt qua hai người, khiến bọn họ giật nảy cả mình.
“Không đụng phải chứ?” Chúc Vi Tinh hỏi.
Tiêu Thông lắc đầu: “Đụng vào thì xui xẻo rồi, tôi không đền nổi đâu.”
Chúc Vi Tinh: “Rất đắt sao?” Tên nhóc du côn kia còn vung tiền cho thú vui này ư? Xem ra điều kiện so với cậu dư dả hơn nhiều.
Tiêu Thông: “Dù sao cũng không rẻ, linh kiện đều là loại tốt.”
Đến tòa nhà 7, Chúc Vi Tinh đi một chuyến đến nhà Tiêu, đưa bản kế hoạch bị nhóm du côn cười cợt kia cho người nhà họ Tiêu xem. Tuy rằng nhìn qua có chút bày vẻ khoa trương, nhưng cậu viết vô cùng dễ hiểu, cộng thêm giải thích bằng lời nữa thì ngay cả những người không có khái niệm về lí thuyết kinh doanh này nọ cũng có thể hiểu được.
Có thêm tiền thu vào nhờ ba ngày hoạt động vừa qua, con số báo ra đều khiến người nhà họ Tiêu giật nảy cả mình.
Lúc giao quầy sữa cho Chúc Vi Tinh, họ không ôm bất cứ hi vọng nào, thậm chí còn định đóng quầy hàng trước thời hạn, ai ngờ mới mấy ngày mà việc buôn bán lại trở mình phất lên như vậy, còn cho cảm giác quy mô lớn hơn nữa.
Hội viên ba năm thì đăng kí được mười người, một tháng thì ba mươi người, còn nửa năm thì hơn hai mươi, tuy nghe con số không lớn, nhưng đối với quầy hàng nhỏ mới phổ biến chương trình khuyến mãi mà nói đã là không tệ, còn chưa kể đến doanh thu bán lẻ từ dòng người rút thăm nữa, trừ ra chi phí các thứ thì lợi nhuận đã hơn vạn (10000 tệ ~ 36tr). Quan trọng hơn cả, đây chỉ mới là thành quả của ba ngày thôi.
Dì Tiêu sửng sốt nhìn các khoản thu, tay run run không biết phải làm sao.
Long Long thì lại ở một bên hô to: “Chúng ta phát tài rồi, chúng ta phát tài rồi!!”
Tiêu Vĩnh Quốc đẩy hết tiền đến trước mặt Chúc Vi Tinh: “Này là do cháu kiếm được nên tất cả là của cháu. Vi Tinh, tự cháu giữ lấy hoặc đưa cho bà nội đi.”
Cô Hà cũng gật đầu.
Nhưng Chúc Vi Tinh lại lắc đầu: “Ba ngày nay là trường hợp đặc biệt thôi ạ, cũng không có nghĩa mỗi ngày về sau đều sẽ tốt như vậy. Hoạt động được sôi nổi như thế cũng là nhờ uy tín của nhà Tiêu mới có, sau này lại từ từ cải tiến. Hơn nữa vốn lưu động của quầy phải được giữ lại, chút tiền này không thể động vào được.”
Nói đến đây, cậu liền nhắc tới việc lần trước cùng dì Tiêu nói về hợp đồng thuê quầy cũng như những ý tưởng khác, nói cho đến trời tối, nói đến mức nhóm người nhà Tiêu hoảng hốt bội phục triệt để, cậu mới cáo từ về nhà.
Buổi tối vì dưỡng chân đau, cậu chỉ có thể nằm trên giường nghe mấy bài luyện tập, ngoài nhận được sự quan tâm của Tân Mạn Mạn, cậu còn nhận được tin nhắn của một trong bộ ba plastic – [A Tiết].
A Tiết gửi đến một cái mặt cười tiện tiện, thêm câu “Cậu nổi tiếng rồi”, sau đó gửi kèm một đường link.
Chúc Vi Tinh không lập tức mở ra mà xác nhận tên miền này không phải virus trước, đó là một diễn đàn nội bộ của trường, cái cậu nhận được là liên kết đến một bài đăng ẩn danh trong đó.
Bức ảnh trong bài khiến cậu nhíu mày. Đó là hình ảnh bóng lưng một nam sinh khiêng một nam sinh khác đang đứng đợi thang máy, ống kính tuy hơi xa, nhưng đủ để nhìn rõ hình dáng cả hai.
Người đăng không ghi cap, mấy bình luận đầu đều hỏi hai người này là ai, phía dưới nữa thì hỏi là quan hệ như thế nào. Cũng có rất nhiều người suy nghĩ ám muội, thậm chí có người còn hình dung hai người là mối tình thần tiên??
Chúc Vi Tinh một mặt đầy dấu chấm hỏi.
Ngày đó tên nhóc du côn kia đến rồi đi một cách phô trương như vậy, sau khi về nhà cậu cũng lường trước một vài hậu quả rồi. Giờ thấy bài đăng trên diễn đàn trường thế này cũng không có gì ngạc nhiên, trải nghiệm tương tự như lần Trần Chu đuổi cậu ra khỏi lớp vậy, chỉ là cậu không ngờ lần này hướng liên tưởng của quần chúng lại kì quặc như thế.
Liên tưởng thì liên tưởng đi, cậu có thể coi như chưa thấy, miễn không để lộ thông tin cá nhân của cậu là được rồi, dù sao cậu cũng mới có được mấy ngày thanh tịnh, không muốn lại rước lấy phiền toái.
Nhưng đáng tiếc, nó không như cậu mong muốn.
Mới lướt mấy cái đã có người nhận ra Khương Dực. Hắn không thường xuất hiện ở học viện Nghệ thuật nhưng nổi tiếng hơn Chúc Vi Tinh tưởng, thậm chí có người còn bình luận không cần nhìn tới mặt mũi dáng người, chỉ nhìn sau gáy thôi cũng biết là ai.
Danh tính hắn vừa được bóc ra, cuộc thảo luận càng trở nên sôi nổi hơn. Có người hỏi con khủng long bạo chúa này đến trường họ làm gì, hỏi nam sinh bị khiêng trong ảnh có thù hận gì với con Rồng Nhảy này không? Còn có người kinh ngạc A Sí Sí lại là cong, chẳng trách lạnh nhạt với bọn họ như vậy.
Từ đủ loại biệt danh kia có thể thấy trước đây Khương Dực đã có độ tồn tại không nhỏ trên diễn đàn rồi.
Đương nhiên phần lớn là bị mắng, giống như lần trước Chúc Vi Tinh nghe được trong siêu thị nhỏ vậy, sinh viên học viện Nghệ thuật U có vẻ không ưa Khương Dực lắm. Từ EQ mắng đến IQ, từ tế bào phân liệt mắng đến thời sơ sinh luôn. Thậm chí cuối tuần trước Khương Dực ở nhà ăn chê thịt kho tàu chưa nhổ sạch lông rồi đổ bỏ toàn bộ mà bọn họ cũng biết, nhục mạ hắn lãng phí quá đáng.
Chúc Vi Tinh không khỏi cảm thán, đi tới đâu cũng bị chú ý như thế, tên nhóc du côn này tài cán không nhỏ đâu.
– ———————