Hạ Úc Thanh bật cười.
“Nhưng sau năm lớp Mười hai, anh ấy dần dần biến thành người như bây giờ.”
Hạ Úc Thanh do dự nói: “Hồi lớp Mười hai, bố mẹ chị…”
Lục Sênh gật đầu, “Chuyện đấy đả kích cực nặng đến bọn chị, chị còn bỏ học mất ba tháng… Hồi ấy ông bà nội đều suy sụp, chỉ có anh trai chị là tỉnh táo tiếp quản hầu hết những chuyện quan trọng trong nhà. Đám tang mẹ chị, là do anh trai chị, chú Trần, với mấy chú bác nữa tổ chức.”
Lục Sênh đứng phía trước cô, lúc này bỗng xoay người lại nhìn cô, “Chị vẫn luôn cảm thấy, từ đấy về sau, anh trai chị sống khép mình hẳn. Mặc dù chị là em gái anh ấy, nhưng thật ra chị chẳng hiểu gì về những chuyện ngoài công việc của anh ấy. Cũng có lúc thấy anh ấy không vui, hỏi thì anh ấy lại không nói. Anh ấy cũng không mang tâm trạng về nhà, vì sợ bà lo lắng.”
Nhất thời Hạ Úc Thanh không biết nên nói gì.
Cô nghĩ trực giác của cô trước giờ không hề sai, thật ra Lục Tây Lăng là một người rất cô độc.
“Nói thật, lúc biết anh trai chị thích em, chị có cảm giác hơi bất ngờ. Ngày trước chị vẫn nghĩ chắc cả đời này anh ấy sẽ không bao giờ yêu đương, anh ấy là người bị cảm giác ranh giới ảnh hưởng cực kỳ nặng, ghét bị trói buộc, ghét phiền phức, tự anh ấy nói, anh ấy thấy, yêu đương là chuyện phiền phức nhất, phải báo cáo hành tung, giữ liên lạc, hạn chế tự do, chỉ có đồ ngốc mới đi đeo cái gông đấy. Nếu như không phải vì không dám, thì chắc chắn chị sẽ hỏi anh ấy, bị vả mặt có đau không!”
Hạ Úc Thanh cười bảo: “Em nói thế này không phải là tự hạ thấp mình đâu, nhưng đúng là đến giờ em vẫn còn cảm thấy không chân thực, em thấy mình quá bình thường.”
“Không nhé, không nhé, em không hề bình thường, được chưa? Nếu thả chị vào hoàn cảnh của em, chắc chị từ bỏ lâu rồi. Chị cảm thấy bản chất anh trai chị rất thích cái mạnh, anh ấy sẽ chỉ khâm phục những người có bản lĩnh thật sự hoặc người ưu tú vượt trội trên mặt tinh thần thôi.”
“Chị đang khen em đấy à?”, Hạ Úc Thanh khoa trương đưa hai tay lên áp vào má.
“Khen em đấy! Để cô khác làm chị dâu chị, chưa chắc chị đã phục, nhưng nếu là em, chị hoàn toàn OK. Có được một người ở bên cạnh anh ấy, đối xử tốt với anh ấy, chị cũng mừng.”
“…Chị Sênh Sênh, chị đừng gọi em như thế.”, hai tai Hạ Úc Thanh đỏ bừng lên trong thoáng chốc.
Lục Sênh cười, “Cứu! Vai vế loạn ghê cơ!…Không phải em vẫn gọi anh ấy là chú đấy chứ?”
“Không đâu… Có phải ông vẫn đang giận đúng không?”
“Không cần quan tâm đến suy nghĩ của ông đâu. Ông là người thế hệ trước, quan niệm dòng dõi nặng lắm. Áp lực trong nhà, em giao hết cho anh trai chị giải quyết đi, anh ấy hơn em tám tuổi, trâu già gặm cỏ non, có một tẹo phiền phức đấy mà cũng không xử lý được thì đúng là vô dụng.”
Hạ Úc Thanh cười, gật gật đầu.
Hai cô nàng đứng tán gẫu say sưa, bất giác đã đến lượt.
Vòng xoay khởi động, trong ánh đèn rực rỡ, Hạ Úc Thanh quay đầu lại tìm Lục Tây Lăng.
Anh đứng xa khỏi ánh đèn, trong đêm lạnh lại toát lên khí chất cương trực, cao quý.
Anh đang nhìn về phía cô, trên tay cầm máy ảnh.
Hai cô gái chơi xong một lượt vòng xoay ngựa gỗ, cả bốn người tập trung lại phía trước tòa lâu đài, chờ màn trình diễn ánh sáng và pháo hoa.
Cả nhóm đến không quá muộn, nhưng vẫn có người đến sớm hơn, vị trí quan sát đã chật cứng người.
Trời đêm nổi gió, thời tiết rất lạnh, Lục Tây Lăng sợ Hạ Úc Thanh rét, lại sợ đám đông xô đẩy khiến hai người tách nhau ra, anh bèn xốc một vạt áo khoác ra, ôm cô vào lòng.
Hạ Úc Thanh luồn hai tay ôm eo anh, mượn nhiệt độ bên trong vạt áo của anh để sưởi ấm tay, lại ngửa đầu nhìn anh rồi hỏi: “Vừa nãy anh có chụp ảnh cho em không?”
“Có.”
“Cho em xem.”
“Về rồi xem sau.”
Cô gật đầu.
“Lạnh không?”
Cô lắc đầu, hỏi tiếp, “Hôm nay anh chơi có vui không?”
“Em vui là được.”
“Không. Em muốn biết anh có hài lòng hay không.”, cô nhìn anh, ánh mắt vô cùng chăm chú.
Lục Tây Lăng cúi đầu, đột nhiên hôn một cái lên môi cô, “Có.”
Màn trình diễn ánh sáng bắt đầu.
Tòa lâu đài được muôn ánh đèn chiếu sáng, tỏa ra quầng màu sắc lung linh, chùm pháo hoa được bắn lên không trung, soi rọi cả bầu trời đêm, rồi lại rủ xuống như những vì sao rơi.
Quả thật là giống hệt cảnh tượng trong thi ca: Đêm xuân gió thổi ngàn hoa nở. Hoa bay theo gió, đẹp tựa mưa sao.
Hạ Úc Thanh bất giác nhìn đến ngây ngẩn.
Có lẽ sẽ chẳng ai cầu nguyện với pháo hoa. Nhưng sao băng lại chỉ trôi qua trong chớp mắt, tại sao một thứ đẹp như vậy lại không thể nhận lời nguyện ước giống như sao băng, cho dù chỉ là vọng tưởng khó thành như mò kim đáy biển.
Cô thầm nói trong lòng: Mẹ, con muốn gặp lại mẹ. Mẹ có thể không cần nhận con, cũng không cần đoàn tụ với con. Nhưng con muốn mẹ biết, hiện giờ con đang sống rất tốt, mẹ có thể yên tâm lo cho cuộc đời của mình, nếu mẹ cũng hạnh phúc, vậy thì càng tốt hơn.
Màn trình diễn kết thúc, cả nhóm rời khu vui chơi, quay về khách sạn.
Đi bộ cả ngày, ai nấy đều thấm mệt, ban ngày ăn không ít đồ ăn vặt nên chưa đói mấy, Lục Sênh đề nghị về phòng nghỉ ngơi trước, đợi đến lúc đói thì ăn khuya sau.
Vào phòng, Hạ Úc Thanh cởi bỏ áo khoác, đặt túi xách và mấy món đồ mua được từ chiều xuống, vào nhà vệ sinh rửa tay trước.
Đi ra ngoài, cô đứng trước khung gương dài sát đất, tháo chiếc bờm Mickey trên đầu xuống.
Thành quả trang điểm của Lục Sênh, đến chiều còn dặm lại một lần nữa.
Hạ Úc Thanh đưa mặt lại gần gương, dùng đầu ngón tay quệt khẽ dưới mi mắt, ngắm nghía lớp nhũ lấp lánh trên đó.
Trong đầu cô như đang biến thành một tòa ốc đảo, không ngừng hiện đi hiện lại cảnh tượng pháo hoa rực rỡ hồi tối.
Đến giờ cô mới cảm thấy mệt mỏi.
Lục Tây Lăng vốn định kéo rèm lên, anh đi qua sau lưng Hạ Úc Thanh, bước chân bỗng dừng lại.
Anh nhìn vào gương, qua hai mùa đông, làn da cô đã lấy lại được sắc trắng bình thường, thậm chí còn ửng hồng, không biết vì lạnh, hay là bởi lớp phấn hồng trên má.
Trên môi, sắc đỏ căng mọng đã nhạt bớt, đẹp như cánh hoa phai.
Có lẽ, cô còn chẳng cần phải trang điểm như vậy, dáng vẻ sẵn có vốn đã đủ xinh đẹp rồi.
Nhưng sắc đỏ ấy đã lau mờ đi tuổi tác của cô, khiến cô bước ra khỏi dàn khung anh dựng sẵn cho cô, cũng thành công gợi lại hồi ức tại quán bar vào một ngày năm ngoái.
Hạ Úc Thanh khựng lại, vì trông thấy Lục Tây Lăng trong gương, đang lấn người về phía trước.
Cô còn chưa lên tiếng, bàn tay với những khớp xương nhô rõ ràng đã vươn đến, cướp đi món trang sức trong tay cô, ném sang một bên. Ngay lập tức, đầu ngón tay lành lạnh cương quyết nhưng không thiếu đi sự dịu dàng nắm lấy cằm cô, khiến cô phải xoay người.
Cô vừa kịp nghe thấy tiếng thở nặng nề mất kiểm soát, thì nụ hôn cũng đúng lúc rơi xuống.
Đầu gối Lục Tây Lăng chen vào giữa hai chân cô, đè cô vào mặt gương. Hai chân cô run bần bật, cảm giác như muốn khuỵu xuống, đưa tay muốn bám vào vai anh, thì bàn tay lại bị tóm lấy, ghì lên gương.
Cơ thể dâng lên cảm giác lạ lẫm, như bị hơi nóng áp suất cao bủa vây, phả thẳng vào tim.
Rất kỳ lạ, rất hoang mang.
“…Sao tai lại đỏ thế này?”, Lục Tây Lăng khàn giọng hỏi.
Cô còn đang suy nghĩ, thì lại có cảm giác ẩm ướt thấm vào vành tai.
Bàn tay bị ghì trên gương không sao giãy ra nổi, các ngón tay bất giác cuộn tròn lại.
Giống như có một dòng nham thạch nóng rực từ từ rót ra sau tai, xuống cổ, cùng lúc chiếc áo len bị kéo xuống, chảy xuống bả vai còn vương hơi ấm.
Trong đầu cô như đang diễn ra cảnh tượng sau khi núi lửa phun trào, một bầu trời xám xịt toàn khói bụi, không sao nghĩ được gì nữa. Thậm chí, cô còn không biết có nên sợ hãi hay không nữa, vì đối diện là Lục Tây Lăng.
Lúc hôn lên đầu vai cô, rốt cuộc Lục Tây Lăng cũng cảm nhận được cả người cô đang run rẩy, hàng mi như phiến lông vũ ướt nước mưa, trĩu nặng đến mức cần phải được rũ khô ngay tức thì.
Lớp son môi của cô đã nhòe hết.
Anh dừng lại, kéo áo len của cô lên, hai cánh tay siết chặt, ôm cô vào lòng.
Hai người không nói chuyện mãi một lúc lâu.
Thứ âm thanh còn lại chỉ là tiếng nhịp tim đập và tiếng hít thở bất đồng.
Trong yên tĩnh, anh cảm giác cô ngẩng đầu lên, anh liền cụp mắt xuống, nhìn vào đôi mắt cô.
“…Anh đang nghĩ gì?”, cô hỏi.
Anh đưa tay đè đầu cô lại, thật sự không muốn đối mặt với cô, bởi anh tự hiểu chính mình, không dám quá đánh giá cao bản thân… Cặp mắt kia vốn luôn trong trẻo, mà lúc này lại vì anh mà nhuộm chút màu quyến rũ mê hoặc.
“Không nói cho em được.”, anh thấp giọng nói.
“Tại sao?”
“Sẽ dọa em mất.”
“…Gan em không hề nhỏ.”
Nhưng anh vẫn không thể. Quá sớm. Cũng quá trân trọng cô, thậm chí còn không dám nói cho cô biết suy nghĩ lem luốc đường đột của anh.
Ôm thêm một lúc, bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa.
Lục Tây Lăng buông tay lùi lại, anh không hề thấy tiếc nuối, thậm chí còn cảm tạ sự quấy rầy này.
Anh nhìn Hạ Úc Thanh, đưa ngón cái lên lau bỏ vệt son nhòe ngoài viền môi của cô, xác định không còn gì bất thường mới quay người ra mở cửa.
Ngoài cửa là Lục Sênh, trong tay cầm bông và nước tẩy trang, “Thanh Thanh, em có muốn tẩy trang trước không?”
“Có ạ!”, giọng Hạ Úc Thanh có chút mất tự nhiên, chính cô cũng cảm nhận được. Cô quay đầu liếc vào gương, lại đưa mu bàn tay lên lau khóe miệng một lần nữa rồi mới đi ra.
Lục Sênh đang đắp mặt nạ, chỉ đưa đồ chứ không tiến vào, “Chị với Châu Tiềm đang định gọi đồ ăn, hai người muốn ăn không?”
“Ăn gì ạ?”, Hạ Úc Thanh hỏi.
“McDonald nhé, cho nhanh gọn.”
“Cũng được ạ.”
“Thế thì chị gọi thêm hamburger, với một phần cánh cay nữa.”, Lục Sênh nhìn về phía Lục Tây Lăng.
Lục Tây Lăng nói: “Giống thế.”
Lục Sênh giơ tay ra hiệu “OK”, “Khi nào đồ ăn đến, hai người sang phòng em nhé.”
Lục Sênh rời đi, đóng cửa lại.
Hạ Úc Thanh cầm lọ nước tẩy trang, không nhìn Lục Tây Lăng mà đi thẳng vào phòng tắm.
Lục Tây Lăng liếc cô, khẽ cười, “Tai vẫn đỏ thế cơ à?”
“…Em mặc kệ anh đấy.”, cô đóng sầm cửa phòng tắm lại.