“Ngột Lương tướng soái không cần đa lễ, mời ngồi!”. Trần Cảnh dĩ nhiên biết được Ngột Lương có ý xem thường mình nên ở trước mặt nhiều người như vậy mà chỉ chấp tay thi lễ chứ không hạ quỳ hành lễ tham bái, nhưng Trần Cảnh cũng không dám đôi co với hắn, tốt nhất là qua loa cho xong được rồi.
Ngột Lương nhếch môi cười khuẩy rồi tránh sang một bên, đưa tay làm hành động giới thiệu, “Đây là A Lạc Hải Biệt Cát công chúa, hoàng nhị nữ của đại Hãn chúng tôi!”. Thái độ lúc này của Ngột Lương vô cùng cung kính, thậm chí trước khi giới thiệu vai vế của vị công chúa kia thì hắn còn khom người cúi mặt đối với cô ta. Xem ra Ngột Lương Hợp Thai đối với vị công chúa kia là vô cùng kính trọng. Để một người kiêu ngạo như Ngột Lương có thể tỏ ra như vậy, chắc chắn cô ta có địa vị không hề đơn giản ở thiên triều.
Trần Cảnh hơi cúi đầu vẻ chào hỏi, bên dưới A Lạt Hải Biệt Cát công chúa hai tay chấp trước ngực khom người đáp lại, nàng tuyệt nhiên không nói lời nào.
“Trẫm nghe nói A Lạt công chúa vốn là nghĩa nữ người Hán của Khả Hãn, vậy không biết công chúa có danh xưng Hán tự hay không?”.
Ngột Lương cười khinh khỉnh, “Bản soái xin được thất lễ, câu nói vừa nãy của Đại Nam hoàng đế tỏ ý khinh miệt đại Hãn của chúng tôi!”.
Trần Cảnh lập tức thất kinh, không biết từ khi nào đã đổ mồ hôi lạnh, khẽ nuốt khan một cái, cười hỏi, “Không biết vừa rồi Trẫm đã nói câu gì làm phật lòng tướng soái!?”.
Ngột Lương hướng ánh mắt kiên định về phía Trần Cảnh, còn mang theo vài tia tiếu ý. “Công chúa của chúng tôi tuy là người Hán, nhưng được đích thân Vương hậu nuôi dưỡng từ nhỏ. Đại Hãn vô cùng thương yêu công chúa, xem người như là con gái đã từ lâu. Nên vừa rồi Đại Nam hoàng đế nói công chúa là nghĩa nữ như vậy không phải là có ý xem thường đại Hãn chúng tôi hay sao?!”.
Tất cả các đại thần đều tức giận muốn đứng dậy mắng Ngột Lương hỗn xược nhưng trong lòng có một nỗi sợ đối với hắn nên không ai dám đứng lên, không khí vì vậy cũng trở nên căng thẳng hơn.
“T-trẫm không phải c-có…”. Trần Cảnh nói chuyện lấp bấp muốn giải thích, không đợi hắn nói xong thì bên kia vị công chúa đã cướp lời hắn.
“Hoàng thượng không cần phải lo lắng như vậy, Ngột tướng lĩnh chỉ muốn đùa với người mà thôi”. Giọng nói vang lên đều đều, ngọt như mật hoa. Từ khi bước vào đến giờ nàng luôn đeo một chiếc diện sa che đi gương mặt mình.
Trần Cảnh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vội cười cười nói lời qua loa. Sau đó ai trở lại chỗ người nấy, bắt đầu yến tiệc. Không khí trở lại náo nhiệt như ban đầu.
Nhạc trống nổi lên, trên vũ đài ca kỹ đang hiến vũ, tiếng cười nói bao trùm cả sân điện Cát Vũ đài to lớn. Rồi đột nhiên mọi thứ ngưng bặt, tất cả mọi ánh mắt đều hướng về phía cửa lớn. Một nữ nhân bước vào sân điện, nàng ngẩn cao đầu, chầm chậm đi đến trước bậc tam cấp, khụy gối hành lễ.
“Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, vạn phúc kim an!”.
Sự có mặt của nữ nhân khiến cho những vị đại thần và gia quyến xôn xao cả lên, bên kia đoàn người của sứ giả cũng nhốn nháo vì không hiểu có chuyện gì. Riêng về Ngột Lương Hợp Thai thì từ khi nữ nhân bước vào, ánh mắt của hắn chưa từng rời khỏi người nàng một khắc. A Lạt công chúa cũng phải bất ngờ. Biểu hiện của mọi người trở nên như vậy là vì nhan sắc của nữ nhân kia. Gương mặt điểm trang xinh đẹp động lòng người, bế nguyệt tu hoa, điên đảo tâm hồn, thật sự là đẹp đến lây động lòng người. Bộ lam y vận trên người càng làm nổi bật lên vẻ đẹp kinh diễm của nữ nhân. Nữ nhân đang khụy gối ở kia điểm trang nhẹ nhàng, một thân cẩm phục đơn giản mà chính sự đơn giản đó khiến cho nét đẹp của nàng trở nên kinh hồng nhất diện, tựa như mẫu đơn nở hoa, nhưng lại tạo cho người khác cảm giác xa xăm, khó gần.
Phải, nữ nhân đang khụy gối ở kia, chính là Lý Chiêu Hoàng.
Ngay cả Trần Cảnh cũng ngỡ ngàng, hai mắt mở lớn kinh ngạc, nhìn chằm chằm xuống Lý Chiêu Hoàng. Hắn không ngờ nàng sẽ đến đây, lại còn trông bộ dạng kinh diễm như vậy.
“Ch-Chiêu Hoàng…!”. Trần Cảnh rời khỏi long ỷ vội vàng bước xuống đỡ lấy Lý Chiêu Hoàng đang khụy gối, đỡ nàng đứng dậy. “Sao, sao nàng lại đến đây?!”.
Lý Chiêu Hoàng ngẩn đầu lên, đáp lại Trần Cảnh bằng một nụ cười kiều diễm, “Nghe nói Hoàng thượng thiết yến bàn việc nghị hoà, đây là chuyện lớn, dĩ nhiên thần thiếp phải đến”.
Trần Cảnh cứ nhìn chằm chằm Lý Chiêu Hoàng, ánh mắt hắn toát lên sự vui vẻ, lại thêm vài phần dục niệm. Trần Cảnh nắm lấy tay của nàng, dịu dàng nhu, “Nàng hết giận trẫm rồi?”. Lý Chiêu Hoàng nhìn lướt qua đôi mắt âm trầm của hắn rồi hơi cúi đầu xuống, “Thần thiếp chưa bao giờ giận Hoàng thượng”.
Trần Cảnh cười lớn, “Được, ban toạ!”. Nói rồi hắn quay lưng trở lại long ỷ. Bên kia cung nữ cũng đã bày xong chỗ cho nàng, nàng từ tốn đi đến ngồi xuống chỗ của mình. Mọi người vẫn còn chưa hết sự ngỡ ngàng, nhất là các đại thần. Bọn họ đại đa số đều chỉ mới ở dưới tuổi ba mươi, vì vậy không ít trong số họ nổi lên tư niệm muốn chiếm lấy vị Chiêu Thánh công chúa kia. Cho nên đến khi Lý Chiêu Hoàng đã an vị thì bọn họ vẫn không rời mắt khỏi nàng, kể cả Trần Cảnh. Và trong số những nam nhân đang hướng mắt dõi theo Lý Chiêu Hoàng, có một kẻ gan to bằng trời.
—–Hết Chương 38—–
*Giờ Dậu: 17h – 19h
*A Lạt Hải Biệt Cát: Con gái của Thiết Mộc Chân. (Vì tên mông cổ rất khó tìm nên ta mượn tạm thay đổi tiểu sử một chút, đổi thành con của Mông Kha, chắt của Thiết Mộc Chân).
Tác giả: Một lần chơi lớn xem mọi người có trầm trồ, Chiêu Hoàng của ta aaa. Đoán xem A Lạt Hải Biệt Cát công chúa là ai nào? Chút gợi ý, người này chúng ta quen đó nha~~

❀ Lý Chiêu Hoàng ❀|(Đồng Lệ Á )❀