Đã lâu không ăn cơm nhà, bất giác Vương Nghiễm Ninh cung ăn nhiều hơn một chén.
Trương Linh Dật nhìn thấy cậu mặt mày hớn hở, trong lòng cũng thầm đắc ý.
Muốn giành được trái tim của tiểu thụ, phải giành được dạ dày của cậu ấy trước.
Trương Ngây Thơ uống một ngụm rượu mơ, vờ vô tình hỏi: “Tài nấu nướng của tôi cũng đâu tệ lắm phải không?”
Vương Nghiễm Ninh liếc nhìn anh, nói: “Ừm, không tệ, sau này chủ quyền phòng bếp giao cho cậu!” Tiếp tục xới cơm.
Trương Ngây Thơ điềm nhiên như không có chuyện gì, “E hèm, anh ở Đài Loan nhiều năm, có lẽ cũng không gặp người nào nấu ăn ngon như tôi chứ gì?”
Vấn đề này hơi kỳ lạ, Vương Nghiễm Ninh giật mình nói: “Cũng có…”
Trương Ngây Thơ: “!!!”
Trương Linh Dật: “Bạn nữ à? Phải bạn nữ không?”
Khóe môi Vương Nghiễm Ninh giật giật: “Chuyện này liên quan gì đến cậu!”
Trương Linh Dật bị đánh bại chỉ trong một cú.
Đúng rồi, cậu ấy sống ở Đài Loan thế nào, bên cạnh có người thích hợp hay không.
Mình lấy tư cách gì để hỏi chứ.
Cả bàn cơm bỗng nhiên im lặng.
Vương Nghiễm Ninh không kìm được mà nghĩ đến Trương Linh Dật.
Lúc cậu bỏ đi là vì cuối cùng cũng thấy Trương Linh Dật thích con gái, hai người không thể đến với nhau.
Thế nhưng tại sao lúc trở về, lại phát hiện Trương Linh Dật đã chia tay với La Tử Tuệ, lúc gặp mặt sau này, thái độ của Trương Linh Dật cũng rất kỳ quái.
Kỳ quái đến mức đôi khi Vương Nghiễm Ninh hoài nghi, Trương Linh Dật cũng có cảm giác với mình phải không?
Nếu không vì vết thương lòng năm đó quá sâu, cảm giác nhức nhối đó quá mạnh mẽ, không chừng Vương Nghiễm Ninh sẽ chạy đến hỏi Trương Linh Dật thật.
Ăn cơm xong, Trương Linh Dật chủ động nhận trách nhiệm đi rửa chén.
Vương Nghiễm Ninh thì bước thong thả ra ban công ngắm cảnh đêm.
Từ trên cao nhìn xuống, thật ra cũng chẳng thấy thành phố này thay đổi gì so với bốn năm trước.
Trong bóng đêm, những tòa nhà cao thấp khác nhau trông như những ngọn núi chập chùng, đèn đuốc lập lòe, rực rỡ như những đóa hoa.
Nhưng khi cất bước trong đó, mới cảm thấy có nhiều thứ không còn như xưa.
Vương Nghiễm Ninh hít vào không khí ban đêm một hơi thật sâu, sau đó quay lại phòng khách xem TV.
Kết quả khi vừa ngồi xuống lại khiến cậu sửng sốt, bên cạnh chiếc TV có để một chậu cây nhỏ, là một cây phát tài hơi to to.
Đương nhiên Vương Nghiễm Ninh còn nhớ lúc trước cả hai từng trồng chung một cái cây tên là Vương Đại Phát.
Lúc cậu ra đi, có thể nói là chặt đứt hết các phương thức liên lạc, ngay cả Vương Đại Phát cũng bỏ lại ký túc xá.
Vương Nghiễm Ninh không chắc cái cây này có phải là Vương Đại Phát hay không.
Bởi vì cái chậu này rất to, mà cái cây cũng không còn là cái cây nhỏ.
Nhưng qua bốn năm, Vương Đại Phát cũng phải lớn lên chứ.
Nếu như nó cứ lớn lên, vậy thì cái chậu nhỏ kia không đủ chứa rồi, đổi một cái chậu khác cũng không phải là chuyện lạ.
Nhưng nếu là Vương Đại Phát thật, tại sao Trương Linh Dật vẫn trồng nó?
Vương Nghiễm Ninh nghĩ mãi chẳng ra, vừa lúc Trương Linh Dật rửa chén xong bước ra, Vương Nghiễm Ninh liền chỉ vào cái cây, hỏi: “Trương Linh Dật, đây là Vương Đại Phát sao?”
“Không phải.” Trương Linh Dật nhìn cái cây phát tài, đáp tỉnh bơ, “Là Trương Đại Phát!”
“Con khỉ khô!” Vương Nghiễm Ninh bước đến ôm chậu cây: “Nó là con của tôi!”
Trong lòng có một cảm giác không thể diễn tả, vừa có chút vui vẻ, lại xen chút xúc động.
Những tưởng sẽ chẳng ai thèm nhận trồng chậu cây này, hoặc là bị Tôn Tư Dương đem đi làm vật thí nghiệm ngăn cản tia bức xạ, cuối cùng chết vì hấp thu tia bức xạ quá nhiều.
Không ngờ lại nằm trong tay Trương Linh Dật, còn trở nên cao lớn, trắng trắng tròn tròn như thế này.
Trương Linh Dật hừ lạnh: “Có phải con của cậu đâu, cậu đã vứt bỏ nó rồi.”
Vương Nghiễm Ninh ngạo kiều hất đầu: “Cốt nhục tình thâm, mặc kệ nó và tôi xa cách bao lâu, nó vẫn là con của tôi!”
Trương Linh Dật khinh bỉ: “Vậy cậu hỏi nó thử xem có nhận cậu là má hay không!”
Vương Nghiễm Ninh lập tức nổi khùng, dùng mắt chặt Trương Linh Dật thành nhiều mảnh: “Cậu mới là má ấy, tôi là cha!”
Trương Linh Dật ngẩng đầu lên nhìn trời: “Năm đó… cậu tung đồng xu… trúng mặt hoa cúc…”
Vương Nghiễm Ninh: “…”
Vương Nghiễm Ninh hừ một tiếng: “Nó tên là Vương Đại Phát!”
Trương Linh Dật khó chịu nói: “Cậu đã bỏ rơi nó rồi, mấy năm nay là tôi vất vả nuôi nấng nó, bây giờ nó trưởng thành là nhờ công của tôi, nên phải mang họ của tôi!”
Vương Nghiễm Ninh bĩu môi, tiếp tục chơi xấu như lúc trước: “Mặc kệ, bây giờ ông đây trở về rồi, nó phải mang họ của ông đây!”
Nói xong cậu nhìn cây phát tài, hỏi: “Đại Phát con muốn mang họ Trương hay họ Vương?”
Sau đó tự bóp cuống họng: “Trương Đại Phát khó nghe muốn chết, con muốn mang họ Vương!”
Dứt lời lại tự mình đắc ý mà nhìn Trương Linh Dật: “Có nghe không hả, Đại Phát nó nói muốn mang họ Vương!”
Trương Linh Dật: “…”
Trương Linh Dật ôm mặt: “Cậu đi tắm rửa đi, tôi cần yên tĩnh một chút!”
Vương Nghiễm Ninh để Vương Đại Phát xuống rồi vui vẻ đi tắm, Trương Linh Dật im lặng mà ngồi dính trên ghế sa lông.
Vương Nghiễm Ninh có lẽ đã xem quá nhiều phim thần tượng Đài Loan rồi!
Tại sao chỉ số thông minh của cậu ta…
Trương Linh Dật âm thầm suy đoán!
Điện thoại trên bàn reo, Trương Linh Dật cầm lên xem, là David.
“Hi, David, muộn như vậy rồi tìm tôi có chuyện gì thế?”
…
Đến khi Vương Nghiễm Ninh tắm rửa xong bước ra, Trương Linh Dật cũng vừa để điện thoại xuống: “Nghiễm Ninh, ngày mai tôi phải đi công tác ở thành phố S, hôm sau mới về.”
Vương Nghiễm Ninh đang cầm khăn lông lau mái tóc ướt sũng, nghe vậy liền đáp: “Ừm, tốt thôi.”
Vừa nói vừa ngồi vào ghế sa lông, cậu tùy ý mặc một cái áo sơ mi rộng thùng thình, mùi sữa tắm trên người rất thơm, rất tươi mát và dễ chịu.
Trương Linh Dật cảm thấy mình thốn đến tận bi.
“Có cần tôi sấy tóc cho cậu không?” Lời này của Trương Linh Dật hơi giả dối, anh không muốn rắp tâm làm chuyện bất lương mà! Thế nhưng lại không thể kìm chế mà nhìn vào cái cổ trắng nõn của Vương Nghiễm Ninh, bọt nước từ ngọn tóc nhỏ xuống cổ áo, từ từ chảy xuống.
Đây là một cuộc thử nghiệm sức mạnh ý chí của một người đàn ông chân chính đó!
Vương Nghiễm Ninh nhớ lại cảnh mình vinh hạnh được hotboy Trương phục vụ một lần, lẳng lặng nhích xa ra một chút nói: “Tóc tôi mau khô lắm, không cần sấy đâu!”
Nồng nặc mùi khinh bỉ!
Trương Linh Dật cảm thấy mình bị thương!