Nhưng dù là ban ngày hay là buổi tối, chỉ cần mở mắt ra, bên cạnh cô luôn có một cậu em trai canh chừng nửa bước không rời, còn kể lại chuyện cười cho cô nghe: “Trước kia em bệnh, chị hay dùng rễ bản lam ngâm với mì ăn liền đút cho em, nhớ không?”
Cái miệng nhỏ của Tạ Âm Lâu đang uống thuốc trong bát sứ men trắng, hơi cong lên như gật đầu đồng ý.
Tạ Thầm Thời lười nhác ngồi trên ghế, cười khẽ: “Năm ông đây ba tuổi, nửa đêm bị chị mò vào phòng, kêu trời không thấu gọi đất không hay… Còn tên Tạ Thầm Thời nham hiểm kia thì lại giả ngủ không nghe thấy, trời đất ơi, chị bưng súp mì màu xanh rót vào miệng em.”
“… Có chuyện này sao?”
“Vừa nãy ai đó mới nói chưa quên?” Tạ Thầm Thời giúp cô nhớ lại, hình ảnh ấy sẽ khắc sâu trong tiềm thức cậu ấy suốt đời này: “Chị mặc đầm trắng hai tay bưng chén bước vào, thấy em xém rớt xuống giường còn nhiệt tình ôm em nhét vào chăn lại.”
Ký ức của Tạ Âm Lâu hơi rối loạn, cô đã sớm quên những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này, khóe môi cong lên một nụ cười.
Nghe Tạ Thầm Thời kể lại những chuyện thú vị khi còn nhỏ, cô từ tốn uống hết thuốc, thật ra thì không quá đắng, dược tính của thuộc bắt đầu phát huy tác dụng, cô thấy mệt mỏi rã rời, khẽ ngáp một cái rồi nói: “Em đi ra ngoài đi.”
“?”
“Chị muốn tắm…” Tạ Âm Lâu thấy Tạ Thầm Thời đứng bất động như núi, ghét bỏ kéo áo của mình: “Ngủ trưa dậy cả người toàn mồ hôi.”
Tạ Thầm Thời đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ, còn đóng cửa lại.
Tắt đèn làm căn phòng hơi tối và cực kỳ yên tĩnh, Tạ Âm Lâu vịn mép giường đứng dậy, đầu ngón tay mò lấy bùa hộ mệnh bị cô ném dưới gối, cô nương theo ánh sáng quan sát nó, biểu cảm trên khuôn mặt hốc hác do bệnh càng thêm sâu xa.
Từ lúc sốt cao tỉnh dậy đến giờ, cô cho rằng hai cậu em sẽ hỏi chuyện Phó Dung Dữ.
Nhưng không ngờ rằng dù là Tạ Thầm Ngạn trầm tính nhạt nhẽo, hay là Tạ Thầm Thời nóng nảy không dễ chọc thì đều như hẹn trước, không ai hỏi đến chuyện mập mờ giữa cô và Phó Dung Dữ.
Điều này làm Tạ Âm Lâu thấy không quen, cô không biết cặp song sinh này đang ủ mưu gì, càng không biết chuyện gì đang xảy ra ở ngoài kia.
Bởi vì Tạ Thầm Ngạn đã tịch thu điện thoại của cô, thuật lại nguyên lời dặn dò của bác sĩ là làm vậy để cô yên tâm tĩnh dưỡng.
Không có điện thoại để kết nối với thế giới bên ngoài, Tạ Âm Lâu đã bị cắt đứt thông tin triệt để, chỉ còn mỗi lá bùa hộ mệnh này. Đêm đó Phó Dung Dữ bị cô chọc tức nên đã nhét nó vào lòng cô, một lá bùa hộ mệnh nho nhỏ bình thường đương nhiên sẽ không bị bảo mẫu vứt đi, nó nằm dưới gối của cô giống như bị lãng quên.
Tạ Âm Lâu im lặng một lúc lâu, rồi xuống giường đi đến phòng thay đồ, kéo một cái rương bằng gỗ đen ra.
Cô quỳ một gối xuống tấm thảm trải sàn, hơi cúi đầu xuống, gò má dịu dàng như gầy đi không ít, ngón tay ném lá bùa hộ mệnh vào rồi nhét nó xuống đáy.
Đoạn tình cảm đắm chìm với Phó Dung Dữ, tất cả đều bị khóa chặt trong bóng tối.
…
Sống cuộc sống cách biệt khoảng nửa tháng, cô nhẩm tính thời gian có lẽ chương trình đã được phát sóng.
Ngày nào Tạ Âm Lâu cũng uống thuốc Đông y, cả ngày toàn thân uể oải mệt mỏi, nhân lúc cuối tuần thời tiết đẹp, cô muốn đến cửa hàng của ông chủ Nhan dạo một vòng.
Hôm nay đến lượt Tạ Thầm Thời đi theo cô, từ trước đến nay cậu ấy không chịu được những lời ngon tiếng ngọt của Tạ Âm Lâu: “Được rồi, vậy em sẽ đi sắp xếp xe, ai bảo em là em trai mà chị thương nhất chứ.”
Nói xong, cậu ấy gõ tay xuống mặt bàn: “Uống hết thuốc cho em.”
Ngón tay Tạ Âm Lâu cầm chén lên uống một hớp, rồi như sợ cậu ấy đổi ý, quay người đi về phòng thay đồ để ra ngoài.
Trong nửa tháng nay, dù đã uống đủ loại thuốc bổ nhưng trận sốt cao này vẫn khiến Tạ Âm Lâu khá kiệt sức, ngay cả bộ sườn xám cô thích nhất cũng bị rộng rất nhiều, cô vấn mái tóc dài đen óng lên, để lộ cần cổ trắng nõn đến chói mắt.
Đến cửa hàng ông chủ Nhan, Tạ Thầm Thời cũng khá quen thuộc nơi này. Vừa vào tới nơi, nghe thấy trong sân sau nuôi mấy con vẹt màu sắc rực rỡ biết mắng người, cậu ấy hiếu kỳ đi chọc mấy chú vẹt của ông chủ Nhan, kêu Tạ Âm Lâu chậm rãi đi dạo trong tứ hợp viện.
“Chị, nhìn thích thứ gì cứ cầm về nhà, để cậu em trai giỏi kiếm tiền khác của chị tính tiền cho.”
Vì không cần cậu ấy bỏ tiền túi nên Tạ Thầm Thời rất hào phóng, dù cậu ấy đi chọc vẹt thì cũng không quên dặn dò hai vệ sĩ canh giữ ở ngoài cửa, liếc nhìn họ bằng ánh mắt sắc bén và lạnh lùng: “Xốc lại tinh thần cho tôi, nếu để tên chó chết nào đó chạy vào làm chị tôi giật mình, thì tối nay mấy người đừng trông chờ ông đây thêm đùi gà vào bữa cơm.”
Hai vệ sĩ áo đen vạm vỡ lập tức đứng trước cửa như thần giữ cửa, họ đứng đó, chỉ cần có khách hàng nào có ý đồ tiếp cận Tạ Âm Lâu thì lập tức bị vẻ hung thần ác sát của họ dọa chạy té khói, còn thuật lại hai câu:
“Người anh em à, cậu biết cách giết chó không?”
“Có vài con chó không hiểu chuyện, không biết phép tắc chạy đến trước mặt, cứ đơn giản giết nó là được…”
Tạ Âm Lâu chậm rãi tản bộ từ bình hoa cổ đến sách cổ, đi qua bức bình phòng tranh thủy mặc, bàn gỗ hoa lê bày nghiên mực và sách cổ không còn xuất bản, cô lặng lẽ đứng một bên, ngón tay trắng nõn cầm lấy một quyển sách thong thả lật xem, một lát sau lại trả về chỗ cũ.
Tấm rèm lay động, người nhân viên trẻ tuổi bưng một tách trà sứ tráng men còn nóng đi vào: “Cô Tạ.”
Đầu ngón tay Tạ Âm Lâu lướt qua sách cổ rồi dừng lại trên cuốn sách chữ Phạn không xuất bản nữa, tinh mắt phát hiện bộ sách này thiếu một quyển, cô cụp mắt nhìn trang bìa quen thuộc trên cuốn sách, nhận tách trà, hỏi một câu: “Sách này đã bị bán một quyển rồi sao?”
Nhân viên nghe cô hỏi thăm, dùng trí nhớ cực kỳ tốt nhớ lại: “Đúng vậy, khách hàng đã lấy một quyển trong bộ này.”
Trong lòng Tạ Âm Lâu xác định quyển bị bán chính là quyển sách chữ Phạn cổ mà cô nhận được vào sinh nhật năm nay, lần trước cô nhắn tin cho ông chủ Nhan, nhưng có vẻ như ông ấy đã quên đọc, vừa hay cô đến đây, nhân tiện hỏi: “Vậy anh có biết bán cho ai không?”
Nhân viên biết thân phận của Tạ Âm Lâu, vì thế đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của cô: “Trong tiệm có danh sách ghi chép lại mua bán, cô Tạ chờ một lát, để tôi đi kiểm tra…”
Tạ Âm Lâu bưng chén trà bằng sứ xanh uống cạn, dần trở nên hiếu kỳ.
Trên kệ gỗ tử đàn bên trái, nhân viên lấy ra một cuốn sổ chép tay thật dày, nhanh chóng lật tìm thông tin ghi chép bán cuốn sách chữ Phạn kia.
Cô mặc sườn xám đứng bên cạnh, trong nhà treo đèn lồng trang trí, ánh sáng dịu nhẹ rọi lên bóng dáng cô, khoảng chừng năm phút sau, nhân viên ngẩng đầu lên, ngón tay chỉ vào một nhóm màu mực giống nhau, nói: “Tìm thấy rồi.”
Tạ Âm Lâu nghiêng đầu nhìn lại, đôi mắt đen láy men theo ngón tay nhìn lướt trên giấy vàng.
Trong những hàng chữ rậm rạp chằng chịt, có một cái tên rất dễ thấy, nét chữ mây bay nước chảy uốn lượn sinh động, viết: ⌈Phó Dung Dữ.⌋
Trái tim Tạ Âm Lâu đột nhiên giật nảy, ngón tay cố sức siết chặt chén trà sứ men xanh. Cô nhìn chằm chằm ba chữ này thật lâu mới hoàn hồn, chợt bên tai nghe thấy giọng nói của nhân viên: “Phó Dung Dữ… Đúng là vị khách quý đấy rồi.”
Trong nửa tháng qua, cái tên Phó Dung Dữ này đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của cô.
Không gặp anh, trong lòng Tạ Âm Lâu đã thầm chấp nhận lãng quên đoạn quan hệ với anh, cứ để nó lặng lẽ kết thúc, nhưng hôm nay lòng dạ cô lại rối bời.
Tạ Âm Lâu mấp máy môi nói nhân viên lấy giấy bút cho cô, ngón tay cầm bút nhanh chóng viết tên mấy quyển sách cổ, tất cả đều là sách được người nặc danh kia tặng vào những năm qua, ngón tay cô đè mặt giấy, nhướng mày nói: “Cậu tên là gì?”
“Văn Cơ.”
Mặt mày Tạ Âm Lâu dịu dàng, đầu ngón tay từ từ đẩy tờ giấy ra, cười nói: “Văn Cơ, cậu có hứng thú làm một giao dịch với tôi không?”
Lăn lộn đã lâu, cậu ta đã nhìn thấy đủ loại cảm xúc của khách hàng, cách đối nhân xử thế cũng đã được tôi luyện kỹ lưỡng.
Văn Cơ trẻ tuổi lại biết cách quan sát sắc mặt, hai tay cung kính nhận lấy tờ giấy Tạ Âm Lâu đưa, cậu ta vừa liếc mắt đã phát hiện toàn tên sách cổ, rồi nghe cô cong môi nói: “Giá cả tùy cậu, tôi muốn biết người mua những cuốn sách cổ này là ai.”
“Phải làm ngay bây giờ…”
Văn Cơ không đồng ý ngay, cậu ta cầm tờ giấy im lặng một lúc.
Khóe mắt Tạ Âm Lâu liếc thấy Tạ Thầm Thời đã đi vào từ cửa sau, cậu ấy giật một sợi lông của con chim màu sắc rực rỡ, chọc cho con vẹt trong lồng chim hung ác hét chói tai, mắng những lời tục tĩu: “Đồ nhãi ranh không có lông! Mày giật lông ông đây! Á! Lông của tổ tiên nhà mày đấy!”
Trước khi Tạ Thầm Thời đi về phía cô, Văn Cơ đã khẽ nói: “Trong vòng nửa tháng tôi sẽ đưa danh sách cho cô, cô có thời gian cân nhắc.”