Lúc này hai mắt Phùng Thần đều sáng lên.
Phải biết rằng, hắn lúc đó sau khi biết được Cảnh Hành bị trúng Hỏa Hàn Độc, vì để tìm được cách giải, hắn gần như lật hết tất cả sách cổ, thư tay, sách thuốc, và đi qua rất nhiều nơi, hỏi thăm vô số các thầy thuốc. Trải qua vô vàn khó khăn mới tìm được cách giải, nhưng không nghĩ tới Quân gia đại tiểu thư vừa mở miệng là nói được luôn, lợi hại biết bao?
Khuôn mặt lạnh lẽo của Lãnh Mục cũng có một chút dao động, lúc này ánh mắt nhìn về phía Tần Lam khác hẳn, có nhiều sự cung kính hơn.
Đôi mắt phượng dài hẹp dưới mặt nạ của Tiêu Phong Hàn hơi rụt lại một chút, nhưng không mở miệng.
Tần Lam mím môi, nàng không chỉ biết cách giải Hỏa Hàn Độc, mà cách giải của mấy nghìn mấy vạn loại thuốc độc nàng đều biết, sư phụ ép nàng phải đọc cuốn sách y Huyễn Linh, ghi lại các cách giải của mấy vạn loại độc to nhỏ.
Hơn nữa còn có một chuyện nàng không nói, chính là mười loại kịch độc trong thiên hạ thì có năm loại là xuất phát từ trong tay sư phụ.
Năm đó sư phụ đã từng nói, nếu nàng lựa chọn học độc, nếu muốn giết người thì rất dễ dàng.
Bây giờ nghĩ tới, có phải sư phụ đã sớm nhìn thấu vận mệnh của nàng hay không. Lúc trước nếu như học độc, như vậy hiện giờ nàng có thể âm thầm giết nhiều người để báo thù cho mình.
Tần Lam lắc lắc đầu, cảm thấy mình nghĩ quá xa.
Nàng tiếp tục nói: “Nếu đã biết cách giải, đó chính là không tìm được nguyên liệu để tinh chế giải độc? Theo lý mà nói, mấy loại dược liệu giải độc này tuy rằng đều là dược liệu khó tìm, nhưng đối với Huyền Vương phủ mà nói, hẳn là không khó mới đúng. ”
Có lẽ đối với người khác rất khó, bởi vì ba loại thảo dược hoặc trùng dược này đều là đồ vật vô giá. Nhưng đối với Tiêu Phong Hàn, có lẽ có cách riêng và các mối quan hệ riêng để có thể tìm thấy. Vậy vì sao còn có thể làm cho Hỏa Hàn Độc phát triển đến mức sắp mất mạng như hôm nay.
Nghe Tần Lam hỏi, trên mặt Phùng Thần hiện lên sự đau khổ: “Quân cô nương nói không sai, thuộc hạ đã tìm được ba dược liệu giải độc sau bao gian nan vất vả, nhưng sau khi tinh luyện, chủ tử uống xong cũng không có tác dụng gì, độc dược cứ như cũ lại phát tác.”
Đây là điều khiến mọi người tuyệt vọng.
Tần Lam kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Phong Hàn, chỉ thấy vẻ mặt nhã nhặn của hắn, chỉ là ánh mắt lại tựa như đóng băng, hơn nữa còn là loại băng sâu không thấy đáy, kiên cố không thể phá hủy.
Cảm xúc của người đàn ông này là cực kỳ tốt.
Trên mặt hắn không có vẻ gì thất vọng hay xấu hổ, chỉ là một vẻ lạnh lùng, hình như điểm trung tâm mà bọn họ bàn tán không phải là hắn.
Lúc này, Tần Lam đột nhiên hiểu được, có lẽ Tiêu Phong Hàn không phải quá xem nhẹ chuyện sinh tử, mà là không dám hy vọng độc của mình có thể giải được.
“Quân cô nương, ngươi có biết tại sao lại thế này không?”