Tô Căng Bắc:
– Vậy ngủ ở đâu?
Triệu Tuyết Nhan nói rất tùy tiện:
– Phòng con ngày nào cũng có người quét dọn, chuẩn bị phòng mới làm gì.
Tô Căng Bắc chớp chớp mắt:
– Mẹ, ý của mẹ là, tụi con ngủ chung?
– Phải, sao, giường con không đủ to à?
Tô Căng Bắc đơ, bắt đầu nghi ngờ mình rốt cuộc có phải con ruột không, làm gì có người mẹ nào lại ra sức nhét đàn ông vào phòng con gái chứ…
Chu Thời Uẩn lên tiếng:
– Thưa dì, dì hiểu lầm rồi, tụi con không ngủ chung phòng.
Tô Căng Bắc gật đầu:
– Đúng, tụi con rất trong sạch.
Triệu Tuyết Nhan không thể tin nổi nhìn hai người:
– Ở chung lâu như vậy mà chia phòng ngủ?
Tô Căng Bắc:
– Mẹ, vẻ mặt này của mẹ là ý gì…
Triệu Tuyết Nhan ho khan, vô cùng ủ rũ nói:
– Ừ, là vậy à, ờm, ơ, má Lâm, chuẩn bị một căn phòng cho cô gia.
Má Lâm ngượng ngùng nói:
– Dạ, thưa phu nhân.
Buổi tối.
“Cốc cốc cốc.”
Tô Căng Bắc mở cửa:
– Mẹ? Gì thế?
Triệu Tuyết Nhan đặt khay bánh ngọt trên tay vào tay cô:
– Buổi tối chắc là con rể đói bụng rồi, con đưa đồ ăn qua cho con rể đi.
Tô Căng Bắc nhìn mẹ với ánh mắt đầy hàm súc:
– Trong bánh ngọt này không bỏ thuốc gì bỉ ổi chứ?
Triệu Tuyết Nhan liếc cô:
– Cái con bé này, nói lung tung gì đấy.
Tô Căng Bắc vui vẻ:
– Nhìn điệu bộ của mẹ, con nghi lắm.
Triệu Tuyết Nhan:
– Đi đi đi. Mau đi cho người ta đi.
– Được được được.
Tô Căng Bắc buộc chặt áo ngủ, nói không đàng hoàng:
– Cám ơn mẹ cho con cớ vào phòng Chu bảo bối nhà con.
Triệu Tuyết Nhan vui mừng nhìn Tô Căng Bắc đi về phía phòng Chu Thời Uẩn, mới xoay người đi xuống lầu.
– Chu bảo bối, mở cửa, là em.
Hơn mười giây sau, cửa mở, Chu Thời Uẩn đứng sau cánh cửa:
– Có chuyện gì?
Tô Căng Bắc giơ đồ ăn trên tay:
– Đưa thức ăn ngon cho anh.
Chu Thời Uẩn tránh đường, cô lê dép lê lắc lư vào phòng.
– Ôi?
Tô Căng Bắc nhìn chằm chằm vách tường phía tây một lát:
– Sao phòng này toàn là ảnh em thế?
Ảnh hồi em bé, tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông… tuổi nào cũng có.
– À, em nhớ ra rồi, phòng này hình như em từng ở trước đây, sau đó em đòi đổi phòng khác nên mới dọn đi.
Tô Căng Bắc để đồ ăn xuống:
– Chắc mẹ em cố ý dọn phòng này cho anh ở, ê, nãy giờ có phải anh ở trong phòng xem rất lâu không?
Chu Thời Uẩn:
– Có một số trước đây anh chưa xem.
– Có một số?
Tô Căng Bắc sững sờ:
– Mấy tấm khác anh xem rồi? Ảnh hồi nhỏ của em trước giờ chưa từng up lên mạng mà.
– Anh cần lên mạng mới có thể xem ảnh em à?
Chu Thời Uẩn liếc cô:
– Ảnh của em, từ nhỏ anh đã xem nhiều rồi.
– Khụ khụ khụ…
Tô Căng Bắc suýt tự sặc nước miếng của mình:
– Thật? Vậy sao trước giờ không ai đưa ảnh của anh cho em xem nhỉ?
– Anh không thích chụp ảnh.
Chu Thời Uẩn bình tĩnh nói:
– Có điều hồi nhỏ cũng có một hai tấm, không phải không ai đưa cho em xem mà là em căn bản chẳng để ý, không thèm xem chứ gì.
Tô Căng Bắc lại ho kịch liệt:
– Ơ, ha ha ha, là vậy à?
Chu Thời Uẩn cười nhạt.
Tô Căng Bắc bị cười, trong lòng hơi chột dạ, chỉ có thể nói:
– Nè, anh xem ảnh rồi thì sao chứ, tốt hơn em chỗ nào? Còn không phải chê bai muốn chết, lễ đính hôn cũng không thèm tới.
Chu Thời Uẩn khựng lại:
– Lần đó, vì con một người bạn của anh xảy ra chuyện.
– Bạn, bạn gì?
Chu Thời Uẩn nghĩ nghĩ, cảm thấy cần giải thích với cô:
– Hồi anh học cấp 3, trường có tổ chức hoạt động đi tình nguyện vùng núi, anh đã quen một người bạn ở đó.
Tô Căng Bắc mở to mắt:
– Anh, anh từng đi tình nguyện vùng núi? Nhìn không ra anh lại có lòng nhiệt tình như vậy đấy.
Giọng Chu Thời Uẩn nhạt nhẽo nói:
– Không tham gia hoạt động ngoài nhà trường, mất hai điểm.
Tô Căng Bắc:
– …
Ừ, cho nên mới đi tình nguyện bù lại, cô nghĩ nhiều quá rồi!
– Nhưng mà, ở đó anh đã gặp được Trương Triều.
Chu Thời Uẩn hiếm khi kể chuyện trước kia, Tô Căng Bắc vội vã nghiêm túc lắng nghe.
Anh nói tiếp:
– Anh ấy là bác sĩ tình nguyện, ở cái chốn núi non không có mạng mẽo, tách biệt với thế gian ấy rất nhiều năm, qua anh ấy, anh cảm nhận được sức hấp dẫn của y học, anh ấy xem như là giáo viên khai sáng cho anh.
Chu Thời Uẩn nhìn Tô Căng Bắc:
– Ở đó, anh ấy nhận nuôi một đứa trẻ, nhưng sức khỏe đứa trẻ ấy có vấn đề. Ngày hôm đó nó phát bệnh… xin lỗi, chuyện quá khẩn cấp lại còn ở quá xa nên anh không thể chạy về.
Tô Căng Bắc ngẩn người, cô chưa từng nghĩ tới việc anh không đến lễ đính hôn là vì nguyên nhân như vậy, cô còn tưởng anh cũng giống như cô, không hề muốn có cuộc hôn nhân này nên mới không tới.
– Anh ấy nhất định là người bạn rất quan trọng của anh.
– Xem là vậy.
– Bây giờ anh ấy vẫn ở chỗ đó à?
– Ừ.
Chu Thời Uẩn nói:
– Anh ấy thích nơi đó.
Kỳ thực anh từng muốn để Trương Triều rời đi nhưng Trương Triều nói mình có cảm tình với nơi đó, người nơi đó cần anh ấy. Chu Thời Uẩn thấy vậy thì không khuyên nữa, dẫu sao mỗi người đều có riêng thứ mình muốn. Chỉ là về sau, anh cho người cải thiện điều kiện vùng núi ấy hơn mà thôi.
– Được rồi, hóa ra là có nguyên nhân, em miễn cưỡng châm chước cho anh vậy.
Mắt Tô Căng Bắc lóe lên nét tinh quái:
– Có điều muốn em tha thứ anh thì anh cũng phải thể hiện chút thành ý chứ.
Chu Thời Uẩn hơi nghi hoặc:
– Thành ý gì?
Tô Căng Bắc chỉ chỉ môi của mình, còn rất chu đáo nhón nhón chân lên:
– Nè nè nè, hun một cái hun một cái.
Ánh mắt Chu Thời Uẩn rơi vào môi cô, màu hồng nhạt, thoạt nhìn rất mềm.
Tô Căng Bắc chỉ muốn chọc anh chơi, không hề cho rằng anh sẽ chủ động hôn cô. Vào lúc cô định chê cười anh thì người trước mặt đột nhiên khom xuống.
Lạnh lùng, nghiêm túc hôn lên môi cô một cái.
Tô Căng Bắc sững sờ.
Chu Thời Uẩn thẳng người dậy, hạ mi mắt nhìn cô, giọng nói trầm khàn có chút quyến rũ:
– Tha thứ chưa?
Tô Căng Bắc nuốt nước miếng đánh ực:
– Em có thể nói… chưa không?
Chu Thời Uẩn mím môi:
– Em nói không giữ lời?
Tô Căng Bắc lắc đầu:
– Không phải, vì “hun một cái” em nói lúc nãy là chỉ hôn nồng nhiệt kiểu Pháp cơ.
Chu Thời Uẩn: