Nhã Tịnh gõ nhẹ vào đầu A Hoa nói nàng ngốc nghếch, thất sủng sao? Nhã Tịnh nàng đang mong còn không được đây! Nói thật thì nàng không thích ngủ cùng Lang Minh Triết lắm, hắn ta có thói quen ngủ sẽ ôm chặt lấy nàng. Mùa đông thì không sao, coi hắn như túi sưởi ba bảy độ là được, chỉ nhớ tới những ngày mùa hè kia. Nhã Tịnh thật sự nếu không nhớ tới cảnh hắn lạnh lùng kết liễu mạng sống của từng kẻ nàng sẽ đá hắn xuống giường rồi, bày đặt lo thất sủng? Chưa kể tới mỗi ngày đều phải diễn show ân ái mà chẳng có cắt nào khiến nàng như muốn nhai đầu hắn vậy, dù có nói thế nào tên đầu gỗ kia cũng không nghe nàng.
Đi dạo ngoài đường, Nhã Tịnh hóng hớt được không ít bát quái.
Lang Minh Triết vừa từ cung trở về liền thấy bóng hồng mình mong ước quần áo tơ lụa quý hiếm ngồi trước cổng phủ, bên cạnh là một số người dân. Một nhóm ngồi quanh lại ít nhất đếm qua cũng gần chục người, ai nấy đều cắn hạt dưa bàn chuyện sôi nổi. Nhã Tịnh nàng còn khí thế hơn, đeo hẳn chiếc kính râm ngồi hóng chuyện, Lang Minh Triết nhìn nàng như vậy thật có chút không quen.
Cuối cùng con của những người kia từng người từng người bị gọi về ăn cơm, Nhã Tịnh lúc này thấy tan hội mới từ từ ôm chiếc bụng giả kia thấy Lang Minh Triết vội vẫy tay chạy tới. Lúc gần tới Lang Minh Triết không hiểu sao mắt mũi nàng thế nào lại vấp phải viên gạch nhô lên nhào tới phía trước, chỉ tiếc hắn chưa chạm vào nàng Nhã Tịnh đã chống hai tay xuống lộn nhào một vòng. Lang Minh Triết đơ rồi, nhìn nàng cười giơ ngón tay biểu lộ bản thân thật giỏi. Hắn không thể kìm được lòng mà vỗ lên trán nàng. Nữ nhân này rốt cuộc bị sao vậy? Nàng quên bản thân là vương phi và đang có mang rồi sao?
– Đồ ngốc nhà nàng, đang có hài nhi còn dám chạy nhảy linh tinh?
Nhã Tịnh ăn đau thì chỉ có thể bĩu môi, hắn lo lắng gì chứ? Cái thai cũng chỉ là giả mà hắn lo như vậy, nếu như cái thai là thật chắc nàng khỏi động chân xuống giường quá?
– Xin lỗi mà! Ta tính ra ngoài đón chàng vừa hay gặp dì thẩm và thím trương đi qua. Chàng biết không, con vịt nhà gì Thẩm ấp trứng không hiểu sao tới lúc nở lại có một con gà bị lẫn trong đám vịt kia! Thím Trương chỉ cho ta vài chỗ bán đồ khá ổn, chắc vài hôm nữa ta với thẩm ấy sẽ đi xem.
Nàng thao thao bất tuyệt kể về những việc hôm nay đã nói, Lang Minh Triết im lặng lắng nghe nàng nói thi thoảng ậm ừ như có qua có lại. Nhìn thấy Nhã Như Tuyết ở xa nàng mới vỗ đầu, chết tiệt! Mải hóng chuyện quá, Nhã Tịnh nàng quên không nói với Lang Minh Triết mẫu thân nàng cùng Nhã Như Tuyết tới rồi! Lang Minh Triết cũng rất tinh mắt, từ xa thấy nàng ta liền quay qua bẹo má nàng.
– Như vậy là sao?
Nhã Tịnh nàng hề hề cười nhìn Lang Minh Triết tức giận bĩu môi.
– Ta nãy hóng nhiều chuyện quá quên không nói với phu quân! Thập ngũ nương cũng Nhã Tịnh muội tới đây chăm sóc ta những ngày chàng lo công vụ, ta không tiện từ chối dù sao phụ thân và mẫu thân cũng là lo cho ta.
Lang Minh Triết có chút đau đầu, tại sao lại là nàng ta chứ?
– Vương gia!
Tiếng nữ nhân õng ẹo vang lên, Nhã Tịnh thấy mùi lập tức tránh xa hai mét. Nhã Như Tuyết hai hốc mắt liền đỏ lên, môi như ai oán nhìn nàng nói.
– Tỷ tỷ, ta có làm gì sai sao? Hay ta có mùi gì rồi, sao tỷ lại tránh xa như vậy chứ?
Nhã Tịnh không vừa, nàng đưa tay lên nhếch môi cười.
– Không đâu, là do ta bị dị ứng với trà xanh thôi, bảo bảo trong bụng ta cũng nói ghét trà xanh lắm!
Nhã Như Tuyết có chút hoang mang, chỉ có Lang Minh Triết hiểu được ý nàng dưới lớp mặt nạ kia nhếch lên ý cười. Ban đầu Lang Minh Triết khá ngây ngô khi nghe Nhã Tịnh nói vài thuật ngữ hiện đại. Nhìn Lang Minh Triết ngốc nghếch cuối cùng nàng đã giành ra một buổi phụ đạo về một số từ nóng trong tương lai. Trong đó có cả từ trà xanh này, Nhã Tịnh nhếch môi cười. Dù thời thế thay đổi như nào, trà xanh thì quả là luôn luôn có mặt mọi lúc mọi nơi trên thế giới này!
– Được rồi, ngươi có mùi trà xanh thì lui ta. Việc người tới phủ ta chăm sóc nàng cũng không phải lần đầu! Như ngươi thấy, nơi này cũng không cần ngươi động tay. Mau về đi!
– Vương gia minh xét, quả thực tiểu nữ không thể trở về tướng quân phủ. Tiểu nữ lần này thật lòng lo cho vương phi, cũng là muốn chuộc lại lỗi lầm ngày đó! Thần thật sự là rất coi trọng và thật lòng đối đãi với Vương phi!
Lang Minh Triết lại nhìn nàng, nhìn qua ánh mắt kia của hắn, Nhã Tịnh nàng biết hắn lại sắp giở trò rồi! Quả nhiên, Lang Minh Triết khẽ biến chuyển ôm lấy eo nàng kéo nàng vào lòng.
– Ngươi thực sự muốn một lòng đối đãi với vương phi sao? Thực coi trọng nàng?
Nhã Tịnh nghe vậy vội gật đầu lia lịa, giọng thật thà lên tiếng.
– Đúng vậy, thật sự tiểu nữ rất coi trọng và khâm phục người! Nên xin vương gia hãy để tiểu nữ được chăm sóc vương phi!
Lang Minh Triết lại làm vẻ vô hại nói tiếp.
– Ngươi nói hay lắm, nhưng ta thấy rằng ngươi đang chỉ nói dối! Ngươi biết tội nói dối lớn như nào không?
Nhã Như Tuyết ngây người rồi, Nhã Tịnh đem túi hạt dưa nãy chưa cắn xong ra ngồi vừa cắn vừa xem tiếp màn kịch này. Lang Minh Triết nhìn qua nàng tách mình ra hóng chuyện như vậy có chút ba chấm, hắn đang xả bực ra oai giúp nàng mà nhìn xem! Người trong cuộc dửng dưng biết bao!