“Bản thiết kế này rất tốt.”
“Anh hai. Anh hai cảm thấy thật sự tốt sao?” Diễm Tinh thấy anh hai mình kêu tốt, hai mắt sáng rực nói.
Tuấn Khải gật đầu, xoa đầu em gái một cái nói: “Thật sự rất tốt. Nhưng đây không giống bản thiết kế cho Ellie, em định thiết kế riêng cho ai à?”
“Đúng vậy, đây là thiết kế làm cho phu nhân của ngài David. Bản thiết kế này Phong ca ca tìm về cho em.” Diễm Tinh nói.
“Tần Phong tìm cho em? Hắn tích cực vậy à.” Tuấn Khải nhíu mày, anh không thích Tần Phong chút nào. Cảm giác như Tần Phong có thể bắt cóc em gái mình bất cứ lúc nào. Đối với Tần Phong, anh vô cùng đề phòng và cảnh giác.
“Anh hai, cơ hội này hiếm có lắm đó, anh còn nói giọng như vậy.” Diễm Tinh nhăn mặt nói.
“Được rồi, anh hai không nói nữa. Mẹ bảo anh gọi em xuống, Bùi Bảo Nhi cùng Bùi Việt đang ở dưới nhà.” Tuấn Khải mất hứng nói, trong lòng lại thêm một tầng cảnh giác đối với Tần Phong.
“Chị Bảo Nhi và Việt ca đến chơi ạ. Vậy em thay quần áo xong xuống nhà, anh hai xuống trước đi.” Diễm Tinh nghe vậy rốt cuộc cũng buông chiếc bút trong tay xuống. Buổi trưa cô vì chuyện kia mà một thân mồ hôi. Sau đó về nhà lại lập tức ngồi vào thiết kế cho nên hiện tại phải tắm rửa một chút. Không thể mang bộ dáng như vậy gặp khách được. Lúc đầu cô muốn tắm rửa ở Trừng Viên nhưng sau đó cô nghĩ lại, cô đã lớn làm như vậy có chút không ổn cho nên cô không tắm nữa.
Tuấn Khải nghe em gái nói vậy cũng gật đầu. Nhưng không ra ngoài, anh không thích xuống dưới đó. Tính cách anh trầm lặng, không thích náo nhiệt. Cho nên dứt khoát ngồi trong phòng Diễm Tinh, tiếp tục cầm máy tính bảng xem xét công việc.
Diễm Tinh tắm rửa xong xuôi đi ra ngoài vẫn thấy anh trai mình ngồi ở cái ghế trên phòng cô cũng không thấy gì làm lạ. Anh hai tính cách so với anh cả còn muốn trầm mặc ít nói hơn một chút. Nhà hiếm khi có khách nhưng mỗi lần có là tình trạng này vẫn lặp lại y như cũ không khác gì. Diễm Tinh cười khổ thờ dài một hơi, đi lên ôm cánh tay Tuấn Khải nói: “Anh hai, xuống thôi.”
Tuấn Khải gật đầu, xoa đầu em gái một cái rồi buông máy tính bảng trong tay xuống cười với Diễm Tinh: “Ừ.”
“Anh hai, Hạo Tinh dạo này hình như có nghệ sĩ mới ạ.” Diễm Tinh vừa đi vừa hỏi Tuấn Khải.
“Đúng vậy, anh còn tưởng em không quan tâm đến chuyện của công ty, không ngờ lại biết chuyện này.” Tuấn Khải cười nhìn em gái một cái, giọng nói rõ ràng là muốn trêu chọc cô.
Diễm Tinh bĩu môi nhỏ liếc anh trai mình một cái: “Em vẫn quan tâm đó, anh hai nói vậy giống như cả ngày em chỉ biết chơi ấy. Ellie còn đang chuẩn bị ra mắt mẫu mới kìa.”
Chuyện cô thành lập ra Ellie chỉ có anh cả cùng anh hai biết, cha mẹ cô không hề biết đến chuyện đó. Họ chỉ biết bỗng dưng mọc đâu ra một nhãn hiện mang tên Ellie đối đầu khắp nơi với Aline. Cho dù biểu hiện không rõ ràng nhưng cô cũng thấy cha mẹ đặc biệt vừa lòng với hành động này của Ellie.
Thấy em gái tức giận, nếu là một con mèo nhỏ hiện giờ chắc lông lá sẽ xù hết lên đứng trước mặt anh, khéo khi còn bị cào. Tuấn Khải nhu hòa nhìn em gái: “Không trêu em nữa, Hạo Tinh vừa mới có nghệ sĩ mới. Có lẽ thời gian này anh hai sẽ hơi bận, không quan tâm em được nhiều. Nhưng bản thân em cũng phải tự để ý có biết không?”
Diễm Tinh gật đầu tươi cười nhìn anh trai mình. Hai người cứ câu được câu không đi xuống nhà. Nhìn thấy ở phòng khách là Bùi Bảo Nhi cùng Bùi Việt, Diễm Tinh cười đi đến chào hỏi.
Hạo Hiên lúc này cũng cùng cha mình xuống dưới nhà. Anh cùng cha vừa thảo luận về một sự án sắp tới của công ty. Công việc dạo này có hơi bận rộn.
Như vậy, cả nhà ăn tối lại có thêm Bùi Bảo Nhi cùng Bùi Việt, không khí vui vẻ hơn ngày thường. Ăn uống xong xuôi, Diễm Tinh có nhiệm vụ cùng trò chuyện với Bùi Bảo Nhi. Thật ra đối với Bảo Nhi, cô luôn tôn trọng. Bảo Nhi là một cô gái thông minh lại tự lập, kiến thức cô ấy phong phú. Cho nên khi không có việc gì cô ngồi nói chuyện cùng Bảo Nhi cũng thêm đôi phần thoải mái. Không giống trước mặt những vị tiểu thư khác cô luôn phải trưng ra bộ mặt tiểu thư hào môn.
“A Tinh, em 18 tuổi rồi, có ý định quay về Hạo Tinh làm việc chưa?” Bùi Bảo Nhi cùng Diễm Tinh đang nói mấy chuyện lặt vặt trong cuộc sống, bỗng hỏi một câu.
Diễm Tinh lắc đầu: “Em còn chưa muốn.”
Bùi Bảo Nhi bị câu nói của Diễm Tinh chọc cười. Người khác muốn tiếp quản còn không được, nhưng nhìn cô nhóc này xem một chút ý định cũng không có.
“Haizzz, nếu A Tinh không về vậy chị cũng khó nói rồi.” Bùi Bảo Nhi làm ra vẻ tiếc nuối nói.
“Có chuyện gì vậy ạ?” Diễm Tinh thấy vậy, có chút tò mò hỏi.
Bùi Bảo Nhi thở dài một hơi, vẻ mặt có chút không vui nói: “Hai ngày trước, chú hai của em có đến tìm cha chị.”
Diễm Tinh nghe Bùi Bảo Nhi nói vậy cũng hơi bất ngờ, cô mày khẽ nhíu lại, sau đó cô nhìn Bảo Nhi, đợi cô ấy nói tiếp.
“Ông ấy muốn để Bùi Gia cùng Triệu gia thân thiết hơn.” Bùi Bảo Nhi ánh mắt nghiêm túc nhìn Diễm Tinh. Thật ra đối với Triệu Lâm Lam, Bảo Nhi cô lại không có chút hảo cảm nào. Không hiểu là vì sao, cô luôn thấy Triệu Lâm Lam thật giả tạo. Còm đối với Diễm Tinh, cô lại luôn mang theo ý thưởng thức. Cô gái này, tiền đồ về sau khéo khi còn vượt qua cả Quách Hân cùng Quách Ngọc kia.
“Có ý tứ muốn thân thiết hơn với Bùi Gia vào thời điểm này. Theo em trong đầu ông ta có suy nghĩ gì?” Bùi Bảo Nhi nhẹ giọng hỏi Diễm Tinh.
Diễm Tinh trầm mặc không nói, Bùi Bảo Nhi cũng không nói tiếp. Ý tứ rõ ràng là ông ta muốn kết thân. Nếu có quan hệ với Bùi Việt, vậy chẳng phải Bùi Gia với chi thứ 2 của Triệu Gia sẽ thân thiết hơn sao. Nhưng vào thời điểm này lại muốn kết thân? Lại còn tỏ rõ thái độ ra như vậy. Bùi Gia cùng chi thứ nhất Triệu Gia thân thiết không phải là chuyện gì bí mật. Mà mối quan hệ bằng mặt không bằng lòng của cha và Triệu Đức Hải cũng không phải ngày một ngày hai, cả giới thượng lưu này ai mà không thành tinh. Làm sao qua mắt được bọn họ. Triệu Đức Hải lại làm như không có gì nói muốn kết thân với Bùi Gia? Là không sợ Bùi Gia nói cho cha cô biết hay còn có nguyên nhân nào khác? Thế nào cô cũng thấy có chuyện gì đó bất thường.
Suy nghĩ một lúc Diễm Tinh gật đầu, cũng nghiêm túc nói: “Em đã biết, cảm ơn chị đã cho em biết chuyện này.”
“A Tinh, em thật sự không có ý gì với Việt Nhi à?” Bùi Bảo Nhi thấy trong mắt Diễm Tinh có bất ngờ, có một tia khó hiểu nhưng lại không có phẫn nộ.
Diễm Tinh nghe ý của Bảo Nhi, cô cũng đã hiểu, Diễm Tinh không muốn Bùi Việt vì cô mà bỏ lỡ người tốt hơn, cô nhìn thẳng vào Bảo Nhi nói: “Chuyện này, em thật sự chưa bao giờ nghĩ tới. Trong thâm tâm em, luôn coi chị và Việt ca giống như người thân trong nhà. Chưa bào giờ có ý nghĩ không an phận đối với Việt ca.”
Bảo Nhi nghe Diễm Tinh nói chắc chắn như vậy thì thở dài. Chuyện này cô đã từng nói với A Tinh một lần. Nhưng ngày đó cô nghĩ dù sao tuổi chưa lớn hẳn. Nhỡ lúc đó A Tinh chưa nghĩ kỹ thì sao, hoặc lúc đó chưa phát sinh tình cảm về sau phát sinh thì thế nào. Cho nên cô cũng không ngăn cản Bùi Việt quá mức. Nhưng ngày hôm nay nghe A Tinh nghiêm túc lặp lại một lần nữa, cô đã biết em trai cô hết hi vọng rồi. Huống chi mắt cô không mù, cũng nhìn được vị đại phật họ Tần kia có ý gì với A Tinh. Những người không thân thiết với A Tinh thì có thể không biết. Nhưng cô và A Tinh có quen thân hơn, những năm gần đây Tần Phong dù ở nước ngoài nhưng quan tâm với A Tinh cô đều nhìn vào trong mắt. Chỉ cần đến dịp đặc biệt, là quà từ bên Mỹ gửi về cho A Tinh không hề ít lại không hề chậm một ngày nào. Tâm ý này cô không biết A Tinh có nhìn ra không nhưng cô hoàn toàn nhìn ra, Tần Phong giống em trai cô, đối với A Tinh có ý nghĩ kia.
Bùi Bảo Nhi đối với Diễm Tinh là thật tâm yêu quý. Cô cũng sẽ không vì em mình mà ép buộc hay cố gắng gán ghép hai người với nhau. Cô cũng không đề cập đến chuyện này nữa, tìm chủ đề khác tiếp tục nói chuyện.
Bùi Việt ở bên này đang ngồi trước mặt cha mẹ Triệu, cùng hai anh trai của Diễm Tinh, hùng hồn tuyên bố: “Cháu có rình cảm với A Tinh thưa cô chú!”