Lúc này, Hồ Nhất đã tỉnh lại rất lâu rồi, lúc nào cũng trong tình trạng tự trách bản thân, lo lắng không thôi.
Hồ Nhất vốn luôn tâm niệm trong lòng, Cẩm Lý đối với mình lạnh nhạt, tình cảm của y, chỉ đến từ một phía. Cẩm Lý luôn không nhẫn nại với y, ăn cơm với y một bữa còn chẳng thể kiên trì ngồi nổi 20p.
Có mơ, Hồ Nhất cũng không nghĩ đến, Cẩm Lý có thể không quản nguy hiểm, đối đầu với xã hội đen, cứu y ra ngoài. Lại để chính mình chịu thương tổn nặng nề, hôn mê một tuần chưa tỉnh.
Công ty trong nước có chút loạn, Hạ Bạch một mình chống đỡ khó khăn, luôn đề nghị Hồ Nhất trở về, chủ trì đại cục.
Hồ Nhất lại kiên quyết không chịu, y cứng đầu muốn ở lại chăm sóc cho Cẩm Lý, muốn chờ Cẩm Lý trở lại, muốn là người đầu tiên Cẩm Lý nhìn thấy, càng muốn nhanh chóng hỏi rõ ràng, Cẩm Lý đối với mình, là tình cảm ra sao?
Rạng sáng ngày thứ 8, Cẩm Lý cuối cùng cũng mệt mỏi tỉnh lại.
Bụng trống rỗng, toàn thân phát đau, cơ thể không có chút sức lực khiến Cẩm Lý cực kì khó chịu, chớp mở đôi mắt, miệng mấp máy:” Nước.”
Cổ họng khô khốc nóng rát, tựa như nuốt phải lửa… khó khăn phát ra tiếng kêu.
Âm thanh khản đặc thu hút chú ý của Hồ Nhất vẫn luôn túc trực bên cạnh, y ném đống văn kiện trên tay sang một bên, tiến tới bên cạnh giường, xác định Cẩm Lý thật sự tỉnh lại, không phải ảo giác của mình nữa, lúc này, động tác càng gấp gáp, rót nước đưa cho anh.
” Nước đây.”
Cẩm Lý uống xong cốc nước Hồ Nhất đút cho mình, cảm thấy cổ họng đỡ hơn một chút, lúc này mới có tâm trí đánh giá tình hình xung quanh.
Trời đậu, quỷ!
Cẩm Lý phát hoảng nhìn người trước mặt, gương mặt tiều tuỵ, râu ria lởm chởm, tóc hỗn loạn ngang dọc…
Vừa tỉnh dậy liền có kẻ muốn dọa ngất trẫm, trẫm nhân sinh cũng thật khó khăn.
Phải mất một khoảng thời gian, Cẩm Lý mới có thể nhận ra được, “quỷ” trước mặt chính là mục tiêu nhiệm vụ vừa được mình cứu về – Hồ Nhất.
” quỷ” mặt trắng hướng ánh mắt lo lắng nhìn anh, miệng không ngừng hỏi han.
Cẩm Lý phiền muốn chết, đầu có điểm đau, cắt lời Hồ Nhất:” Tôi đói rồi.”
” A…” Hồ Nhất ngừng lại:” Em gọi đồ ăn cho anh.”
” Được, tôi muốn ăn khoai rán.” Cẩm Lý không khách khí.
” Anh vừa mới tỉnh dậy, không thể ăn đồ quá nhiều dầu mỡ.”
Cẩm Lý bất giác nhìn Hồ Nhất lại ra vị tổng tài Kinh Bắc, trước đây, Kinh Bắc cũng đều dùng lý do này để không cho Cẩm Lý ăn khoai rán, anh nghe mòn cả tai rồi!
Trẫm không quản mạo hiểm cứu ngươi, vậy mà một chút khoai rán cũng không tình nguyện cho trẫm..
Cẩm Lý ủy khuất:” tôi chỉ muốn ăn khoai rán.”