“Cái giá này đã là cao rồi!”
“Cái gì? Năm trăm!” Lục Bảo Cường thiếu chút nữa nhảy bổng lên, bình hoa trị giá ngàn vạn, giờ bị vỡ rồi bán 500 đồng?
Ra khỏi cửa nhà Lục Bảo Cường, nghĩ tới bộ dáng như vậy của Lục Bảo Cường, Hứa Nhị cười ngất ngưởng, đưa ra 5 ngón tay nói:
“Phương pháp này thực sự cao minh, nhưng mà hắn có thể trả thù em gái tôi không?”
“Bảo em gái cậu không tới đó làm công là được rồi!”
Tôi nói:
“Một anh trai như cậu không thể giúp em gái mình đi học hay sao?”
“Ha hả, Đúng vậy, nhưng mà em gái tôi tính tình rất mạnh mẽ, muốn tay làm hàm nhai!”
Hứa Nhị nói.
“Hứa Tuyết Quân, đúng rồi, cái tên này tôi nghe rất quen, em cậu đi học ở đâu?”
Tôi hỏi.
“Đại học Thanh Hoa!”
Hứa Nhị có chút kiêu ngạo nói. Dù sao đây cũng là một trong những trường đỉnh nhất ở Trung quốc!
“A! Tôi cũng học ở Đại học Thanh Hoa!”
Tôi gật đầu nói:
“Có lẽ trước kia tôi có nghe người ta nhắc tới!”
“Lưu Tổng, ngài vẫn còn là sinh viên?”
Hứa Nhị kinh ngạc nói.
“Đúng vậy, thì sao? Cậu không biết sao?”
Tôi nhìn kinh ngạc nhìn Hứa Nhị nói.
“Không có gì. Không có gì. Thật không nghĩ tới, Lưu Tổng ngài vẫn còn là một sinh viên!”
Hứa Nhị lắc đầu nói:
“Đúng là anh hùng xuất thiếu niên!”
“Được rồi, cậu không cần khích lệ tôi, cố gắng cho tốt, tương lai sẽ thuộc về mình!”
Tôi vỗ vỗ bả vai Hứa Nhị nói.
“Dạ, Lưu Tổng, tôi sẽ cố gắng!”
Hứa Nhị gật đầu.
“Đúng rồi, chuyện đã giải quyết xong, cậu còn không mau đi báo tin mừng cho em gái? Không nên để nàng lo lắng!”
Tôi nhắc nhở.
“Đúng vậy, tôi bây giờ cũng nên đi nói cho em nó một chút! Cám ơn ngài, Lưu Tổng, nếu không có ngài, thực sự tôi không biết làm sao bây giờ!”
Hứa Nhị chân thành nói:
“Sau này nếu có việc gì cần dùng tới Hứa Nhị, cho dù lên núi đao xuống biển lửa, tôi cũng không từ chối!”
“Được rồi, không nghiêm trọng như vậy, đây chỉ là một việc nhỏ, với lại tôi cũng không mất đồng nào!”
Tôi nói.
“Vậy sao được, Lưu tổng giúp tôi, thì cả đời tôi sẽ nhớ ân!”
Hứa Nhị nói:
“Lưu Tổng ngài đừng nói như vậy, không có ngài, tôi đã bị Lục Bảo Cường hại rồi!”
“Mau đi báo cho em gái cậu đi, tôi còn có chuyện cần giải quyết!”
Tôi nói.
“Dạ, tôi đi tới trường học tìm nó!”
Hứa Nhị nói.
“Nàng không có điện thoại di động hay sao?”
Tôi hỏi.
“Không có, nó không muố mua.”
Hứa Nhị lắc đầu nói:
“Chỉ có cách đi tới trường mà thôi”
“Vậy cũng được, tôi đưa cậu đi, đúng lúc tôi cũng phải tới trường!”
Tôi nói.
“Cám ơn ngài, Lưu Tổng!”
Hứa Nhị nói.
“Sau này đừng gọi tôi là Lưu tổng nữa, tôi và em gái cậu không kém nhau bao nhiêu tuổi, gọi tôi là Lưu Lỗi hay là Lão Lưu là được rồi!”
Tôi nhìn Hứa Nhị nói.
“Vậy sao được, thân phận chúng ta khác nhau!”
Hứa Nhị lắc đầu nói.
“Cái gì thân phận khác nhau, tôi cũng chỉ là một sinh viên mà thôi!”
Tôi cười nói.
“Vậy cũng được, tôi gọi ngài một tiếng là Lưu lão đệ!”
Hứa Nhị nói.
“Hứa đại ca, như vậy mới thân thiết!”
Tôi nói.
“Vậy thì tôi cũng không khách khí, Lưu lão đệ. Đại ca không có lời nào cám hơn đệ cho hết!”
Hứa Nhị rất cảm động nói.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 379: Tiền mất tật mang (2)