“Đúng là khó nhằn? Nhưng chỉ với chừng đó không đủ để ngăn cản bước chân của ta?”
“Lại đến?”
Tiếp tục bộc phát toàn bộ huyết khí rồi xông lên. Khác với dáng vẻ ban nãy, Đế Nguyên Quân vừa lao lên vừa nở một nụ cười lạnh ở trên gương mặt và khôi lỗi đứng ngăn cản ở phía trước đều bị hắn tiêu diệt hết toàn bộ.
Lớp khôi lỗi này vừa ngã xuống thì lớp tiếp theo một lần nữa đứng lên nhưng Đế Nguyên Quân không hề để tâm đến chúng và tiếp tục lao thẳng về phía trước. Cũng giống như vừa rồi, ngay khi hắn vừa đột phá vòng vây thì từng đạo kiếm mang một lần nữa đánh tới và hắn cũng không đối cứng mà trực tiếp xoáy người tránh qua một bên.
Tuy bị dư ba của kiếm mang đánh trúng cơ thể nhưng tốc độ của Đế Nguyên Quân từ đầu đến cuối vẫn không hề thay đổi. Chỉ có khác ở một chỗ là hắn lúc này trông điên cuồng và bá đạo vô cùng.
Giẫm mạnh chân tiếp tục lao lên, Đế Nguyên Quân liên tiếp đột phá vòng vây và tránh công kích của kiếm mang hết toàn bộ. Nhưng khi còn cách bờ bên kia chưa đến ba trượng thì đột nhiên. Một cổ khí lực mạnh mẽ đột nhiên thổi tới và khiến Đế Nguyên Quân bị chững lại một nhịp.
Và khi hắn chuẩn bị gồng mình đi tiếp thì đột nhiên, mười đạo kiếm mang đồng thời đánh tới. Ở trong mắt hắn, mười vệt kiếm mang hiện lên và đang lao tới rất gần. Không có thời gian chuẩn bị, Đế Nguyên Quân chỉ có thể đập mạnh trường thương xuống và mượn lực để nhảy lên cao.
Tưởng chừng mọi thứ đến đây sẽ kết thúc nhưng đột nhiên, mười đạo kiếm mang khác tiếp tục bắn tới và khác với lần trước là chúng đánh tới từ rất nhiều hướng và bao vây triệt để không cho Đế Nguyên Quân một con đường thoát.
“Khốn kiếp thật chứ?”
Tức giận thốt ra thành tiếng, Đế Nguyên Quân từ trên cao rơi xuống và đồng thời vung mạnh thanh trường thương ra bốn phương tám hướng với một tốc độ cực kỳ nhanh rồi tạo thành một quả cầu bao bọc lấy cơ thể hắn.
Hít vào một hơi thật sâu, Đế Nguyên Quân dốc hết toàn bộ thực lực để chống đỡ và từng thanh âm va chạm kịch liệt vang lên khiến cả khu vực bị rung chuyển một cách kịch liệt.
Sau khi thay đổi quỹ đạo tấn công của kiếm mang, Đế Nguyên Quân lúc này mới kịp thở dài một hơi. Mặc dù đã vượt qua được nghịch cảnh nhưng hai tay hắn lúc này truyền đến một cảm giác đau nhức vô cùng.
Nhận thấy huyết khi không còn nhiều nữa, Đế Nguyên Quân giẫm mạnh chân dứt khoát nhảy thằng về phía trước và mặc kệ kiếm mang đánh tới. Liên tiếp lách người tránh né, Đế Nguyên Quân tuy đã vượt qua được hết tất cả và đứng trên điểm cuối cùng thì toàn bộ nguy hiểm đều đã biến mất.
Nhìn mười miệng vết thương lớn đang rỉ máu ở trên người, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi ngồi xếp bằng tại đó và bắt đầu vận chuyển Ngũ Hành Bá Thể Quyết lên đến cực điểm rồi thúc đẩy điểm sáng huyết đế mộc trị thương.
Không thể lấy đan dược từ trong nhẫn trữ vật và không có chân nguyên phụ trợ nên khả năng hồi phục trở nên chậm hơn thấy rõ. Mặc dù là thế nhưng thương thế trên người hắn đã đỡ hơn trước rất nhiều.
“Không biết tình hình Lâm Tuyết Nhi lúc này thế nào rồi? Nhìn từ bên ngoài thì cổ điện này là một đại cơ duyên to lớn nhưng những mối nguy cũng vì thế mà tăng lên không ít?”
“Không có thời gian nữa, tiếp tục tiến lên thôi?”
Gồng mình đứng dậy, Đế Nguyên Quân đưa mắt nhìn ra xa thì trông thấy phía trước là một vùng rộng lớn vô cùng. Nhìn khung cảnh đồng bằng ở trước mắt với những tòa sơn nhạc hùng vĩ ở xung quanh thì hắn cảm thấy ngờ vực vô cùng.
Đưa mắt nhìn ra xa, Đế Nguyên Quân nhìn thấy dưới chân là một thềm bậc thang cao chót vót dẫn tới một ngôi miếu ở trên đỉnh núi cao nhất thì đột nhiên cau mày.
“Lại có thêm chuyện gì nữa đây?”
“Nơi yên tĩnh và yên bình như thế này càng khiến ta cảm thấy nguy hiểm?”
Không có thời gian suy nghĩ, Đế Nguyên Quân leo lên từng bậc thang phía dưới chân đi lên cao. Khi vừa đi lên được lưng chừng núi thì Đế Nguyên Quân bất giác dừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn lên cao thì nhìn thấy một đầu cự ưng với cơ thể to lớn và sải cánh gần ba mươi trượng thì bị giật mình.
Không chỉ có thế, Đế Nguyên Quân còn thấy những nơi nó bay qua đều để lại một dị tượng hết sức đẹp mắt. Mặc dù không cảm nhận được khí tức của nó nhưng hắn dám chắc đầu hung thú này một khi ra ngoài thì thực lực ít nhất cũng sánh được với ngũ cấp hung thú, thậm chí còn mạnh hơn như thế nữa.
Ngay khi còn chưa hết bàng hoàng và kinh ngạc, Đế Nguyên Quân nhìn thấy đám mây che phủ ở trên ngọn núi dần tan biến và để lộ hình bóng một ngôi miếu cổ đang phát ra tinh quang hết sức nồng đậm.
Nhìn thấy một cảnh này, Đế Nguyên Quân hít vào một ngụm khí lạnh rồi thốt ra.
“Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến mà thôi?”